Chương 169

Thẩn thơ lên mạng mình bị ấn tượng bởi bốn câu thơ về mối tình đầu. Đọc mà bùi ngùi.

Hoa đầu mùa bao giờ cũng đẹp
Nắng đầu mùa bao giờ cũng say
Mối tình đầu bao giờ cũng vậy
Rất đậm đà nhưng rất đắng cay

Ngày... tháng... năm...

Mình cứu cho M một bàn thua trông thấy trước mặt em Loan "công chúa" hay "khủng long" gì đấy. Đã thế còn lời cái thơm nữa chứ. Hết xẩy!

Kiểm tra 15 phút, mẹ anh cho chọn giữa "Kể lại một kỷ niệm đáng nhớ" hoặc "Kể về điều day dứt nhất". Mình muốn nói đến điều day dứt nhất của mình bây giờ, nhưng mình không thể viết ra. Có thứ gì đó vô hình như bóp nghẹn tim mình lại. Xin lỗi chị nhiều, HN của em...

Hôm qua mình biết thế nào là quay bài, còn hôm nay mình hiểu thế nào là ăn vụng. Tại sao ở Pháp mình không có những hoạt động "lành mạnh" như thế này nhỉ. Tuổi học trò! Đáng nhớ quá đi.

Có một thằng nhìn cũng ngon trai đến làm quen. Mình chẳng quan tâm.

M bỏ đi trước, không cho mình đi xem lớp anh tập văn nghệ. Mình tức phát khóc. Sao anh vô tâm quá vậy...

Ngày... tháng... năm...

Hôm này mình bị ốm. Cảm giác được người mình dành tình cảm quan tâm thật lạ. Giá mà người ta cũng đáp lại thì tốt biết mấy. Nhưng điều hoàn hảo đó không phải dành cho mình. Buồn thật...

Ngày... tháng... năm...

Mình vừa làm một điều ngu ngốc, đó là thử thách tính sĩ diện của M. Khi anh nhìn mình với ánh mắt như xoáy vào tâm can người khác, mình đã thật sự sợ. Đến khi viết những dòng này mình vẫn chưa quên được nó. Nó khiến mình co rúm và rã rời.

Một lần nữa mình sai khi nghĩ không tốt về M. Tội nghiệp anh, tội nghiệp cả cái thằng ăn trọn một sút giữa hai chân nữa. Mình thề với lòng là ăn xong quả đó, thằng dê xồm không ê ẩm một tháng cũng hơi phí.

Mẹ gọi bảo ba đã biết chuyện mình về VN không phải thăm ông bà, và bây giờ ba đã trên đường về... Giông tố sắp đến rồi. Nhưng mình không sợ, mình dám làm mình dám chịu. Mình chỉ tiếc là không thể ở đây được lâu hơn.

Ngày... tháng... năm...

Hội trại ở VN thật vui và nhiều tình cảm. Tự dưng mình ước mình được học cấp 3 ở đây quá.

Theo tính toán tối hôm nay ba sẽ đến đây. Mình chẳng dám nghĩ nhiều nữa.

Mình đã nói cho M nghe những chuyện anh cần biết. Nhìn ánh mắt anh sáng lên khiến mình vừa vui vừa buồn. Cái gì không thuộc về mình thì mình không bao giờ có được. Điều đó thành chân lý rồi thì phải. Hôm nay mình tự cho phép mình được buồn một hôm.

Ngày... tháng... năm...

Ba đã đến. Mình thầm cảm ơn vì ba luôn biết cách giữ thể diện cho mình, cho dù mình biết ba đang giận mình lắm.

Tối ở lại mảnh đất này cho mình cảm giác thật lạ, vừa lưu luyến lại vừa chẳng muốn quay lại. Mình lại mâu thuẫn nữa rồi.

Ngày... tháng... năm...

Tại sao anh không thể nói một lời chào trước khi em đi? Điều đó khó khăn lắm hả anh?

Mình đã khóc không dứt khi nghĩ về chuyện đó. May mà cái ôm của ba đã an ủi mình phần nào. Mình không muốn quay lại mảnh đất này nữa...

Ngày... tháng... năm...

Được một tuần rồi. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi. Cố lên nào QC...

Không biết bây giờ anh đang làm gì!?

Không biết có ai ước rằng được chết một lúc để xem những người xung quanh nghĩ gì không nhỉ? Mình đang có suy nghĩ đó.

Ngày... tháng... năm...

Mình nhớ anh, nhớ muốn chết đi được...

Mắt tôi nhòa dần. Tôi chỉ có một mong ước, để thời gian quay trở lại. Tôi nợ em, nợ thật nhiều...
 

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN