Chương 168

Em chỉ hy vọng một điều, kiếp sau cuộc đời của nó sẽ trọn vẹn hơn.

Em đang giữ nhật ký của QC, nó viết về anh nhiều lắm. Em sẽ gửi cho anh.

Đừng trả lời em. Chào anh.

*
**
***

Ngày... tháng... năm...

HN quen Phong. Hai người thật đẹp đôi. Mừng cho chị. Khi nào mình mới gặp hoàng tử của mình đây!?

Ngày... tháng... năm...

HN bị ốm rồi. Thương chị quá. Nếu chị không qua được chắc mọi người sẽ buồn chết mất. Cố lên nào chị. Chứng tỏ cho mọi người thấy chị mạnh mẽ thế nào đi.

Ngày... tháng... năm...

Chị đã chia tay với Phong. Ôi! Mối tình đẹp như vậy mà...

Chị dặn mình không được nói lý do cho Phong biết. Mình cảm phục đức tính nhẫn nhịn của chị, nhưng đôi lúc cũng cảm thấy tức thay. Tại sao chị cứ làm khổ mình vậy? Sao không ích kỷ và đỡ nhạy cảm đi, có phải là dễ sống hơn không...

Ngày... tháng... năm...

Mình tưởng chia tay với Phong xong chị chẳng thể quen ai nữa. Hình như mình lầm. Chị đang có ai ở VN.

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay chị kể cho mình nghe rất nhiều về con người ấy. Mình có cảm giác không tin tưởng người đó lắm. Làm gì có chuyện hai người ở xa lắc xa lơ lại yêu nhau được. Chỉ có trong phim thôi.

Ngày... tháng... năm...

HN thích người đó thật lòng. Khó tin thật đấy. Chị vẫn tâm sự với mình về M. À đúng rồi, tên người đó là HM. Tên đẹp đấy. Mong rằng M là người tốt. Nếu là người xấu chắc chị mình sẽ sốc mà không qua khỏi mất. Cầu trời...

Ngày... tháng... năm...

HN sang Mỹ rồi. Tình hình sức khỏe của chị không được như mong đợi. Tội nghiệp chị thật. Giá mà mình có thể chia bớt sức khỏe của mình cho HN thì tốt biết mấy.

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay mình và anh trai được đi Chicago để chơi với HN. Mình háo hức thật sự. Mình biết có người cũng háo hức không kém.

Người anh trai cùng cha khác mẹ của mình cũng thích chị. Mình thấy HN cũng là người may mắn đấy chứ. Nếu chị qua được ca mổ sắp tới, mình tin chị sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian này.

Ngày... tháng... năm...

Mình không hiểu tại sao HN lại nghĩ ra trò thử lòng vớ vẩn đấy. Mình có cảm giác bất an trong chuyện này.

Ngày... tháng... năm...

Chị mình sống rồi. Mình muốn hét cho cả thế giới này biết. Mình đang vui mà... sao nước mắt cứ lã chã rơi thế này...

Ngày... tháng... năm...

Dẫu biết HN không hoàn toàn đúng, nhưng mình vẫn không thể tha thứ cho con người kia. Không lẽ đàn ông không có người nào chung thủy cả hay sao. Mình sẽ làm cho ra lẽ.

Ngày... tháng... năm...

Mình bắt đầu bằng những lá thư và đoạn chat của hai người.

M là người lãng mạn, hình như vậy. Mà con trai lãng mạn thiếu thực tế lắm, và còn hay đi lừa con gái nhà lành nữa. Thật không thể chấp nhận được.

Ngày... tháng... năm...

Mình bị sao thế này. Mình đang tìm cách vạch mặt người ta mà sao trái tim của mình cứ nhảy tưng tưng khi nghĩ về chuyện đó thế này.

Tỉnh lại đi nào, QC!!!

Ngày... tháng... năm...

Lần đầu tiên gặp M ngoài đời. Nói thật là với vẻ bề ngoài đó mình cho 7 điểm là châm chước lắm rồi. Nhưng hành động đỡ đứa nhỏ ăn cắp dậy của M khiến tim mình đập liên hồi.

Mình suy nghĩ lại rồi. Vẻ bề ngoài mình cho M 8 điểm.

Không đẹp trai nhưng mang đến cho mình cảm giác tin tưởng. Vậy là quá đủ rồi. Tự nhiên mình ước mình thế vai HN...

Ngày... tháng... năm...

Phong gặp chuyện. Chị phải quay lại Đức. Mình thương chị nát lòng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình lại không nghĩ vậy.

Mình quá trẻ con và thật ích kỷ. Mình đáng bị nguyền rủa mà. Cuối tuần này, mình sẽ đi rửa tội.

Ngày... tháng... năm...

Mình đã bày tỏ tình cảm của mình với M. QC ơi! Mày đang làm gì vậy?

Ngày... tháng... năm...

Mình muốn về VN một lần, chỉ một lần thôi. Sau khi quay lại đây mình sẽ quên sạch, được không hả Nhật Ký?

Liệu M có xứng đáng để mình làm điều đó không?

Liệu những mất mát của mình anh có hiểu không?

Liệu người đời sẽ nghĩ thế nào về mình?

Mình khó nghĩ quá.

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay mình nói chuyện với Sophia. Lời động viên của cô bạn khiến mình mạnh mẽ hẳn lên.

Mình chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ giành anh khỏi tay chị. Mình biết chỗ nào là điểm dừng. Tình yêu thiêng liêng là thật, nhưng cũng có những rào cản không thể vượt qua. Hai người yêu nhau còn chẳng thấy đâu, huống chi...

Ngày... tháng... năm...

Mình đã quyết định về VN. Chỉ một lần thôi mình muốn sống cho riêng bản thân mình.

Mình đã tự hứa với lòng rồi. Khi quay về đây mình sẽ quên sạch, và xem tất cả chỉ là một giấc mơ. Được bên cạnh người mình yêu cũng là một hạnh phúc mà. Chỉ có điều đối với mình hạnh phúc đó không kéo dài mãi...

Ngày... tháng... năm...

Máy bay bị trễ ở Hong Kong. Phải chờ thêm 4 tiếng. Không biết người ta bật điều hòa bao nhiêu độ mà rét run. May là mình có mang áo khoác theo, không thì chết mất.

Mình đang chịu khổ để gặp một người. Không biết sự thiệt thòi của mình có được đền đáp hay không đây!?

Ngày... tháng... năm...

Đứng trước cổng trường anh, mình run thật sự. Sự tự tin của mày đâu rồi QC?

Chị gái của bạn mẹ là giám đốc sở giáo dục thành phố nơi anh đang ở. Do đó chuyện bác ấy nói khó với thầy hiệu trưởng không phải vấn đề gì to tát lắm. Vấn đề bây giờ chỉ do mày thôi đó QC à.

Haha. Trốn xuống cả gầm bàn khi mình nói anh ấy là anh họ của mình nữa chứ. Hài thật đấy.

Mình ức phát khóc khi M trả lời không muốn mình về đây, cười mãi trong lòng khi nhận ra anh ấy đang cố gắng bảo vệ mình, và luống cuống thật sự khi nói chuyện với mẹ của M.

Lúc ở khách sạn mình những tưởng rằng nụ hôn đầu đời của mình sẽ dành cho người mình yêu, nhưng không phải vậy. Bằng cách này hay cách khác, M vẫn đủ lý trí để dừng lại ở giới hạn. Làm sao mà không buồn được... Nhưng quả thật mình rất nể những người đàn ông có bản lĩnh như vậy. Và chỉ có những người khiến mình nể mới có thể khiến mình yêu...

Ngày... tháng... năm...

Lần đầu tiên biết cảm giác quay bài nó hồi hộp như thế nào. Tội nghiệp anh Tùng, vì mình mà anh ấy bị cô giáo bắt tội quay cóp. Anh ơi! Em xin lỗi anh ngàn lần...

Hôm nay mình đã gặp Hoài Anh. Mình chỉ muốn gặp, nói chuyện thử để xem cô ấy có giống như những gì mình hình dung không thôi. M cứ nhấp nha nhấp nhổm như sợ mình sẽ gây chuyện. Em cũng biết nghĩ lắm, anh đừng có lo.

Một đám rủ nhau đi ăn chè. Chè ở VN ngon ghê. Hoặc nếu có không ngon thì mình cũng sẽ nghĩ là nó ngon, bởi vì... thôi khỏi nói ra đi. Buồn cười nhất là lúc trêu mình là vợ tương lai khiến anh mặt đỏ như gấc. Yêu gì đâu.

Mưa luôn khiến người ta buồn, nhưng hôm nay là trường hợp ngoại lệ. Mưa khiến mình hạnh phúc. Cảm ơn mưa nhé...

Ngày... tháng... năm...

Mình thích cách M quan tâm đến mình bằng những hành động rất nhỏ. Hạnh phúc của con gái không cần những điều to tát, mà chỉ cần những điều nhỏ nhặt như vậy thôi.

Đánh bài quỳ, mình thắng như chẻ tre, anh bị quỳ sưng cả đầu gối. Đã thế còn bày trò chạy làng nữa chứ haha. Lớn rồi mà như con nít. Đôi lúc M làm mình mập mờ giữa ranh giới của một người biết nghĩ và một đứa trẻ không chịu lớn. Dù là phía nào mình cũng hơi hơi thích cả.

Đề xuất Võng Hiệp: Mở Đầu Chỉ Với Một Hạt Giống, Còn May Ta Có Kính Mắt Nghịch Thiên!
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN