Chương 178

- "Hân hả em?", tôi khẽ mỉm cười mà chưa vội ngồi xuống.
- "Anh ngồi đi ạ", Hân cười đáp lại tôi và chỉ tay vào miếng thảm đối diện.
- "Đây là con anh trai anh. Ngô, chào cô đi con."
- "Em chào chị ạ!"
- "Chú bảo chào cô mà."
- "Nhưng mẹ cháu bảo ai nhìn trẻ thì gọi là chị hết ạ."
Cả tôi và Hân đều phì cười vì câu lý luận đáng yêu của Ngô.
- "Gọi chị đi! Chị trẻ còn chú M già, Ngô nhỉ?", Hân bẹo má con bé.
- "Dạ vâng ạ. Chú M già chị ạ!", Ngô toe toét cười. "... nhưng em yêu chú M lắm ạ!"
Vừa định đưa tay cốc đầu đứa cháu, nghe xong câu cuối lòng tôi mềm lại. Con bé này sau này nịnh chồng phải biết!
- "Ngô thích uống gì để chị mua cho ạ?", Hân nhìn đứa cháu tôi trìu mến.
- "Em thích uống trà bí đao ạ!"
- "Để chị lấy trà bí đao cho Ngô nha. Anh thì sao ạ?", Hân quay sang phía tôi.
- "Cho anh trà gừng đi. Anh đang bị viêm họng."
Đến bây giờ, tôi mới có cơ hội nhìn kĩ Hân. Một cô gái không cao lắm, tầm 1m55, nhìn được, không xinh, tóc dài ngang lưng, hơi uốn theo kiểu xù mì.
Là lần đầu gặp, nên tôi và em hơi ngại ngại. Sự có mặt của Ngô là quyết định đúng đắn nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Trong lúc chờ trà mang ra, tôi là người bắt đầu câu chuyện.
- "Trời hôm nay đẹp nhỉ?"
Đang cầm tách trà trên tay, Hân suýt sặc.
- "Đó là câu anh bắt đầu với một cô gái lạ à?", Hân tủm tỉm cười.
- "Không. Thật ra anh có câu khác hay hơn, nhưng đang phân vân không biết có nên dùng hay không.", tôi gõ ngón tay theo nhịp.
- "Câu gì ạ?"
- "Em xinh hơn anh tưởng tượng.", tôi nói tỉnh queo.
- "Câu này thì hay thật. Nể anh lắm em mới nhận đấy nhé ạ!", Hân nhún vai như thật.
- "Anh chưa nói cho em biết một điều."
- "Điều gì ạ?"
- "Gặp con gái lạ lần đầu anh hay bốc phét lắm."
- "Nhưng có những chuyện là sự thật hiển nhiên và việc anh nói thật hay không cũng chẳng ảnh hưởng đâu ạ!", Hân gật gù.
- "Ờ thì..."
Đúng lúc tôi đang cứng họng không biết trả lời thế nào thì trà được mang đến. May quá!
Tôi nhấp một ngụm và chuyển chủ đề.
- "Trà ngon đó Hân. Sao em tìm được quán này?"
- "Lớp em hay đến đây ạ. Hơn nữa, nơi này cũng mang nhiều kỉ niệm với em..."
- "Với ai?", tự dưng tôi tò mò.
Hân không trả lời mà chỉ cầm cái thìa nhỏ khuấy quanh cốc. Em ngẩng mặt lên nhìn tôi một cái rất nhanh rồi lại cúi đầu xuống. Không khó để đoán người đó là HN.
- "Không biết cô tình hay vô tình, đến đây lúc nào bạn em cũng chỉ gọi trà gừng như anh vậy ạ. Nó hay bảo với em trời đông mà được nhâm nhi ly trà gừng thì chẳng còn gì bằng..."
- "Vậy à..."
- "..."
- "Năm sau em thi ngoại thương chứ?"
- "Anh không muốn nói về bạn em sao ạ?", Hân đã ngừng hành động khuấy cốc lại. Em nhìn thẳng vào mắt tôi.
- "... rõ ràng là không phải lúc nào anh cũng không muốn mà ạ.", giọng tôi đượm buồn.
- "Vậy mình sẽ nói về HN. Được chứ ạ?"
- "Nhưng anh..."
- "Đó là lý do em muốn gặp anh hôm nay ạ."
- "Vậy thì được ạ."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Tứ Vạn Niên
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN