Chương 179
Tôi ngồi ngay ngắn lại và chờ Hân mở lời trước.
- "Em chưa thấy mối tình nào trắc trở như chuyện của hai người ạ. Thử thách này vừa hết, những tưởng mọi chuyện đã êm thấm thì thử thách khác lại kéo đến ạ. Có bao giờ anh nghĩ anh và bạn em chỉ có duyên mà không có phận không ạ?"
- "... rõ ràng là thế mà.", giọng tôi đượm buồn.
- "Phải chi không có chuyện gì xảy ra với QC thì vấn đề có thể được giải quyết đấy ạ. Đằng này..."
- "..."
- "Tại sao anh lại không nói chuyện với HN sau khi có chuyện xảy ra ạ?"
- "Anh nghĩ em biết lý do là gì chứ ạ?"
- "Cho dù là vậy anh cũng có thể nói chuyện với bạn em một lần rồi sau đó làm gì thì làm mà ạ."
- "Anh chờ HN mở lời trước."
- "Tại sao ạ?"
- "Trong chuyện này HN là người quyết định."
- "Quyết định ạ?", Hân nhăn mặt.
- "Ý anh là dễ mở lời hơn."
- "Cả anh và nó đều có chung suy nghĩ ạ. Tại sao hai người lại bảo thủ như vậy ạ?"
- "Vậy em muốn anh thế nào ạ?"
- "Nếu anh là đàn ông tự khắc anh biết phải làm gì ạ?"
- "HN nói với em những điều đó à?"
- "Chẳng cần ai nói ạ. Em nghĩ sao thì em nói vậy ạ!"
Đang đến đoạn cao trào thì tiếng Ngô vang lên. Mải nói chuyện, tôi quên hẳn sự có mặt của đứa cháu.
- "Chú ơi! Ngô buồn..."
- "Để chú dẫn Ngô đi... Hân ngồi lại chờ anh xíu nhé ạ.", tôi quay lại nói với Hân.
- "Anh để em dẫn Ngô đi ạ. Anh ngồi lại và suy nghĩ về những điều em nói đi ạ."
Không chờ tôi đồng ý, Hân bế bổng Ngô trên tay rồi nhanh thoăn thoắt biến mất sau lớp cửa gỗ.
Ngồi lại một mình, đầu tôi là một sự giằng xé khủng khiếp. Lẽ nào HN cũng chờ tôi mở lời trước? Rồi thì tôi phải bắt đầu câu chuyện như thế nào? Hàng trăm câu hỏi xuất hiện đan xen cùng lúc khiến đầu tôi như muốn vỡ tung... HN bây giờ đang ở đâu? Gặp tôi để nói những điều vu vơ đó liệu có phải là mục đích duy nhất của cuộc gặp ngày hôm nay? Có khi nào...
Tôi bất ngờ ngẩng đầu nhìn lên phía gác lửng và... khẽ lắc đầu...
Tôi đứng dậy, từ từ bước lên phía cầu thang, tiến lại gần một chiếc bàn chỉ có một cô gái đang ngồi.
- "Chào người quen ạ! Em định ngồi trên đây mãi sao, HN?"
Em không trả lời, vội đứng dậy và vù chạy xuống dưới. Tôi không đuổi theo ngay mà chờ em biến mất sau cánh cửa mới bắt đầu. Chẳng kịp đi giày, tôi xỏ bừa vào đôi dép đang nằm chỏng chơ trên thềm rồi lao ngay theo hướng em đang chạy.
Mặc dù dư sức để bắt kịp em, nhưng tôi không làm vậy. Tôi vờn em như một chú mèo con say sưa nô đùa với con mồi bé bỏng của mình. Em chạy nhanh thì tôi chạy nhanh, em chạy chậm tôi cũng chạy chậm, lúc nào cũng duy trì một khoảng cách nhất định. Được một lúc thấy em có vẻ thấm mệt, tôi tăng tốc chạy song song và nghiêng đầu nói.
- "Đã mệt chưa ạ? Mệt thì ngồi nghỉ một lúc rồi mình chạy tiếp."
Em lấy hai tay bịt chặt tai trong khi chân vẫn chưa thôi guồng. "Bướng bỉnh thật.", tôi nhanh như thoắt đảo người ra phía trước và ôm chặt em lại.
- "Buông em ra ạ! Buông em ra ạ!", mặc cho em vùng vẫy, tay tôi vẫn không nới lỏng.
- "Đứng yên đi ạ. Em định chạy đến khi nào?"
- "Đến khi không còn nhìn thấy mặt anh ạ. Anh không buông ra em hét lên bây giờ đấy ạ!"
- "Hét đi để xem người ta làm gì với một cô nàng tự nguyện đứng yên cho người khác ôm thế này.", tôi tỉnh rụi.
- "Anh có buông em ra không ạ?", mặt HN ửng đỏ phần vì mệt, phần vì ngại.
- "Không đấy ạ! Làm gì nhau?"
- "Làm gì nhau à!?"