Chương 182
Gọi nắng
Trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say
Lối em đi về trời không có mây
Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy.
Gọi nắng
Cho cơn mê chiều nhiều hoa trắng bay
Cho tay em dài gầy thêm nắng mai
Bước chân em về nào anh có hay
Gọi em cho nắng chết trên sông dài.
Thôi xin ơn đời trong cơn mê này gọi mùa thu tới,
Tôi đưa em về chân em bước nhẹ trời buồn gió cao,
Đời xin có nhau dài cho mãi sau nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau.
Liệu tôi có cơ hội gọi mãi tên em không!?
Tôi nhắm mắt để cảm nhận từng cơn gió khẽ táp vào mặt. Chúng ở đó, xung quanh tôi và em, vuốt ve, xoa dịu và đang cố gắng lấp đầy khoảng trống mênh mang tồn tại trong mối quan hệ của chúng tôi. Tôi hiểu khi HN còn muốn gặp, tức là em vẫn còn tình cảm dành cho mình, vấn đề chỉ là chúng tôi có đủ dũng khí, gạt mọi thứ sang một bên để đến được với nhau hay không!?
- "Em tưởng mình không còn tình cảm với anh, nhưng em đã nhầm. Em muốn đến chỉ để nhìn anh thêm lần nữa. Vậy mà không hiểu tại sao khi nhìn thấy anh, tim em như muốn ngừng đập..."
HN nói trong vô thức. Khi tôi đang định mở lời thì em đã chặn lại.
- "Cho em nói hết đã, anh nhé! Em không phủ nhận tình cảm của mình dành cho anh. Đến bây giờ cũng vậy. Nhưng có những thứ khi đã qua đi không bao giờ có thể quay lại và có những chuyện xảy ra sẽ ám ảnh người ta đến suốt đời..."
- "..."
- "Em không trách anh về bất cứ chuyện gì đâu. Đừng lo..."
- "Nhưng anh trách anh..."
- "Không! Nếu muốn, hãy trách em ấy, vì em là người làm rối tung mọi chuyện lên."
- "..."
- "..."
- "Mình không thể bắt đầu lại từ đầu sao?", phải rất khó khăn tôi mới đủ dũng cảm nói lên câu đó.
- "Em không thể và em nghĩ là anh cũng thế. Phải không?"
HN nhìn sâu vào mắt tôi. Quả thật, em cảm được cả những điều tôi chôn cất sâu thẳm trong tâm hồn. Em nói không sai! Lương tâm của tôi không cho phép tôi làm điều đấy sau sự ra đi của QC, và em lại càng không. Tôi hỏi chỉ để thỏa mãn sự hiếu thắng trẻ con mặc dù đã có sẵn câu trả lời cho mình. Tôi nghĩ để nói lên được điều đau lòng đó, em sẽ không kìm lòng mình được mà bật khóc, nhưng không, nhìn em thanh thản đến lạ. Có lẽ, em đã xác định điều này trước khi quyết định gặp tôi.
- "Ừ, anh cũng vậy", tôi đắng lòng khi phải thừa nhận sự thật.
- "Mình vẫn có thể là bạn, đúng không ạ?", HN cố cười trong khi miệng méo xệch.
- "Không! Đối với anh, em chỉ có thể là người yêu hoặc không là gì."
- "Anh muốn em không là gì của anh!?"
- "Ừ. Anh không có nhiều lựa chọn."
- "Vậy là từ mai mình sẽ không còn nói chuyện với nhau nữa...", giọng HN đầy cam chịu.
- "... nó tốt cho cả hai hơn. Vả lại, cả nửa năm nay mình không liên lạc cũng có sao đâu."
- "Anh không, nhưng em thì có...", giọng em như nghẹn lại.
- "..."
- "Mà thôi. Anh nói đúng. Rồi em sẽ ổn thôi... Muộn rồi! Anh đưa Ngô về đi. Em tự về được."
- "Để anh đưa em về trước!"
- "Dạ không cần đâu ạ. Em tự đi được. Từ bây giờ anh không phải lo cho em đâu. Nhớ giữ gìn sức khỏe và phải sống thật tốt anh nhé..."
Dứt lời, HN đứng dậy. Em đi lại chỗ Ngô, thơm một cái vào má con bé, thủ thỉ cái gì đó, quay lại nhìn tôi và bước đi. Lưỡng lự một lúc, tôi đuổi theo và nắm chặt vào một bên cổ tay.
- "Đi! Để anh đưa về", tôi nhỏ giọng.
- "Em tự về được. Anh không phải lo cho em đâu", em cố tỏ ra bướng bỉnh.
Không nói thêm lời nào, tôi kéo tay em đi thẳng về phía chiếc xe đang dựng. Bàn tay tôi từ từ hạ xuống, nắm chặt vào bàn tay của em lúc nào không hay. Dù có là người dưng, tôi cũng không bao giờ để cô bé phải tự đi về một mình, huống hồ...