Chương 183
**Ngày thứ nhất...**
Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra, tôi đã thấy dòng tin nhắn "Em đang ngồi ở Café Phố, 30 Lý Thường Kiệt. Khi nào anh dậy ra đây nhé. Em có chuyện muốn nói. HN".
Thời gian nhắn là lúc 7h sáng, còn lúc tôi đọc là 8h30. Trời đất! Sao tôi ngủ mà không biết trời trăng đất dày gì thế này. Tôi lóc cóc thu dọn giường chiếu, đánh răng rửa mặt, rồi lao xe đến điểm hẹn. HN vẫn còn ngồi đó. Hôm nay em mặc một chiếc váy dài màu hồng nhìn cực chất. Cô bé phóng ánh mắt ra phía cửa sổ, yên lặng, đắm nhìn hai chú chim sẻ đang vui đùa cùng nhau. Thi thoảng, tôi thấy đuôi mắt em nheo lại, cố nín cười... Đang nước sôi lửa bỏng mà còn chim với chả chóc! Sốt cả ruột!!!
Tôi không đến chỗ HN ngay mà ngồi khuất ở một bàn tối phía trong cùng. Ở vị trí đó, tôi dễ dàng quan sát được tất cả các hành động của cô bé. Cứ năm phút, em lại xem đồng hồ một lần. Sau đó là nhìn trời, nhìn cây, nhìn tất cả những gì có thể nhìn được, làm tất cả những gì có thể làm được, cốt để giết thời gian. Tôi cầm điện thoại lên nhắn "sáng anh bận, không đi gặp em được. Để chiều nhé". Đèn điện thoại sáng, cầm lên, mặt cô bé buồn thấy rõ. Em định nhắn cho tôi cái gì đó, nhưng lại thôi.
Một anh chàng chải chuốt không biết từ đâu đến cạnh em. Anh ta hỏi đại loại như "chào cô em xinh đẹp! Em đang buồn à? Anh ngồi đây để tâm sự với em nhé?". HN không thèm trả lời, em cầm chiếc thìa liên tục khuấy vào đáy cốc. Anh chàng chải chuốt lộ nguyên hình với bộ mặt bánh dày của mình, anh ta vô tư ngồi xuống phía đối diện bất chấp sự thờ ơ của cô bé.
- "Xin lỗi em! Trên đường đi có cô gái kia nhìn cũng sành điệu, mà cứ mặt dày đi xe theo đòi xin số điện thoại của anh riết. Anh đã bảo là anh có người yêu rồi và đang đi gặp cô ấy, mà em ấy vẫn không tha, vẫn cố đấm ăn xôi bám theo anh suốt. Anh phải đi vòng vèo mãi mới cắt đuôi được em ấy. Đúng là cái đồ... Mà ai đây? Bạn em à?"
Tôi đưa tay ra trước mặt anh chàng chải chuốt.
- "Cho hỏi anh đây là bạn của NGƯỜI YÊU tôi à. Chào anh!"
Anh chàng chải chuốt không nói lời nào, tự động đứng dậy, đến quầy tiếp tân tính tiền.
- "Anh thâm thật", HN che miệng cười.
- "May là anh ta còn hiểu. Chứ không là hết thuốc đấy", tôi lắc đầu quầy quậy rồi ngồi xuống đối diện em.
- "Sao anh bảo không đến?"
- "Anh đến lâu rồi. Anh ngồi bên kia", tôi chỉ tay về phía cái bàn lúc nãy mình ngồi. "... muốn xem em kiên nhẫn đến độ nào"
- "Đối với những thứ quan trọng, em chờ cả đời còn được, huống hồ...", HN bâng quơ.
- "...", tôi đứng hình mất mấy giây.
- "Em đùa đấy... Sáng nay Hân đi học, ở nhà một mình buồn quá nên em nghĩ đến anh"
- "Vậy à..."
- "Sao anh ngủ dậy muộn vậy?"
- "Ở nhà mẹ bắt anh dậy sớm lắm. Ra đây không có ai quản nên anh đổ đốn thế đấy", tôi gãi đầu.
- "Thua anh luôn", HN khẽ nhún vai.
- "Tại sao em muốn gặp anh", tôi vào thẳng vấn đề chính.
- "Vì em có điều muốn hỏi"
- "Nói cho anh nghe"
- "Em muốn mình vẫn là bạn trong thời gian em ở đây"
- "Nếu anh không đồng ý thì sao?"
- "Không! Anh sẽ đồng ý", câu trả lời của cô bé lộ rõ vẻ tự tin.
- "Em không sợ à?"
- "Sợ gì cơ?"
- "Sợ mình sẽ khó quên nhau hơn"
- "Dạ không! Em chưa bao giờ muốn quên anh. Điều duy nhất em sợ chỉ là sự nuối tiếc mỗi khi nghĩ về một mối quan hệ"
- "Em suy nghĩ kĩ rồi chứ?"
- "Dạ vâng"
- "Em sẽ không hối hận?"
- "Dạ không..."
Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý