Chương 190

Chúng tôi sánh vai nhau đi dưới những tán cây cổ thụ đang nghiêng mình soi bóng xuống mặt hồ xanh ngắt. Những rặng liễu thướt tha tóc rủ như những cô gái đang chải tóc ven hồ. Tôi giữ tay em lại và buông lời:

- "Em giống cây liễu đang đứng đằng kia."
- "Liễu yếu đào tơ... Ý anh là nhìn em yếu đuối hả?", HN dứ dứ nắm đấm về phía tôi.
- "Không. Em thấy cái cây đó suốt ngày soi gương không? Ý anh là em điệu!"
- "Anh làm em đau lòng quá...", em làm mặt buồn thiu.
- "Ê ê anh đùa đấy", tôi vội vàng thanh minh.
- "Con gái mà không điệu thì không còn là con gái nữa", giọng cô nàng bắt đầu dỗi dỗi.
- "Biết rồi mà. Anh đùa thôi", tôi nói với giọng ăn năn.

HN đang nghiêm mặt bỗng dưng phì cười.

- "Haha. Trêu anh vui thật!"
- "Em đừng làm cái mặt nghiêm trọng đó, anh run lắm luôn!"
- "Anh mà cũng biết sợ nữa hả?"
- "Sao không!?"
- "Đối với con trai, điều gì hấp dẫn nhất ở người con gái?", HN chuyển chủ đề.
- "Anh nghĩ là tính cách."
- "Trong lần đầu gặp?"
- "Vẫn là tính cách."
- "Anh chắc chứ!?"
- "Chắc!"
- "Kể cả khi cô gái ấy không xinh như anh mong đợi?"
- "Chắc chắn rồi."
- "Em không tin đâu. Em đồng ý là tâm hồn một người con gái là thứ quan trọng nhất để giữ một người đàn ông ở lại, nhưng ngay trong lần đầu gặp, vẻ bề ngoài mới là thứ quyết định."
- "Ủa vậy hả?", tôi đánh trống lảng.
- "Anh cứ làm như anh ngây thơ lắm ấy. Nếu em không xinh liệu anh còn thích em không?", cô nàng hỏi một câu khó hơn lên trời.
- "Chắc là... vẫn còn."
- "Sao nghe có vẻ gượng gạo vậy!?"
- "Ờ thì...", tôi gãi đầu.
- "Không có người đàn ông nào dám khẳng định vẻ bề ngoài là thứ yếu hết."
- "Mà sao... tự nhiên em lại hỏi anh câu đó?", tôi thắc mắc.
- "Vì em thấy phụ nữ sinh ra đã thiệt thòi đủ điều. Đàn ông lại khác, chỉ cần tài năng là gần như có tất cả."
- "Anh không đồng ý với cả hai điều em nói."
- "Em nghe đây."
- "Thứ nhất, ấn tượng sâu sắc nhất từ một người con gái là cái duyên. Có những em rất xinh nhưng vô duyên, anh cam đoan đa số đàn ông ĐÀNG HOÀNG đều ghét. Trong khi đó, có những em nhìn bình thường lại khiến người khác giới muốn gặp lại hoài. Cái duyên nó xuất phát từ tính cách. Tính không ra gì chắc chắn chỉ khiến đàn ông bỏ chạy mà thôi."
- "Vậy còn những cô nàng rất giỏi che đậy thì sao?"
- "Họ có giả tạo cả đời được không?"
- "... được. Chuyển qua ý thứ hai", HN khua khua tay.
- "Đàn ông có tài và có tiền rất thu hút phụ nữ. Nhưng để chiếm được trái tim của một cô gái vừa đẹp người vừa đẹp nết thì tài năng chỉ là điều kiện cần..."
- "Còn điều kiện đủ?"
- "Là nhân cách..."
- "..."
- "Em thấy không, tính cách vẫn là thứ quan trọng nhất."
- "Quay lại vấn đề thứ nhất đi. Làm sao anh biết em không phải là người giả tạo?"
- "Vì anh để ý đến cảm xúc khi em giúp đỡ người khác. Ánh mắt trìu mến và đồng cảm từ một cô gái nhân hậu không thể giả vờ. Mà tin anh đi! Một cô gái nhân hậu không thể là người xấu..."

HN hơi bất ngờ trước những điều tôi bộc bạch. Đến khi nhận ra tôi đã dứt lời, đôi má em liền ửng đỏ, em quay mặt đi không dám nhìn tôi thêm.

Lời khen về tấm lòng em dành cho người khác chưa bao giờ khiến tôi phải suy nghĩ, vì đó giống như một bản năng đã ăn sâu vào tâm hồn em từ những lời dạy của mẹ cha. Tôi cực kỳ thích ngắm nhìn những cô gái khi họ giúp đỡ người khác, điều đó khiến tôi cảm xúc hơn nhiều so với những khi một cô gái chân dài, xinh như mộng chợt bước ngang qua. Tôi nhớ có lần, trên đường đi làm về, tôi gặp một cô gái đạp xe đạp, trong giỏ phía trước là một chiếc hộp giấy đựng đầy thức ăn. Cô gái không hề xinh đẹp và cách ăn mặc có vẻ hơi lỗi thời, nhưng nhìn gương mặt em, không ai nghĩ em là người xấu. Đi đến một bãi cỏ hoang cao ngang lưng người, em dừng lại, đưa chiếc còi lên môi và thổi một hơi thật dài. Chưa đầy mười giây sau, tiếng cỏ sục sạo và ba chú chó lao ra. Nhìn thấy em, đuôi ba chú chó ngoáy tít như thể điều này vẫn diễn ra hàng ngày. Ngắm nhìn gương mặt em trong một niềm thích thú, tôi không còn thấy một cô gái có nhan sắc bình thường, mà thay vào đó là một thiên thần nhỏ có nụ cười làm ấm lòng người khác.
 

Đề xuất Voz: Đại Việt Truyền Kỳ
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN