Chương 189

Tôi luôn có ấn tượng sâu sắc với những người con gái nhân hậu, biết nghĩ cho người khác. Cô bé bán vé số nhỏ xíu đã dạy cho tôi một bài học về lòng hiếu thảo. Tôi hiểu rõ em thèm bát phở đó đến nhường nào, nhưng hình ảnh người mẹ ốm yếu hiện lên trong tâm trí em như một lời nhắc nhở về sự sẻ chia. Không phải ai cũng làm được điều đó, nhất là khi xung quanh đầy rẫy những cậu ấm cô chiêu, khi con người ta hướng đến "ăn ngon mặc đẹp" chứ không còn "ăn no mặc đủ" như ngày xưa.

Mẹ từng dạy tôi một bài học về sự sẻ chia mà đến tận bây giờ tôi vẫn khắc ghi như hành trang cuộc đời. Ngày đó, gia đình tôi không mấy khá giả, mẹ mua cho tôi một chiếc bánh bông lan mà tôi rất thích. Tôi mân mê nó cả buổi sáng mà không nỡ bóc ra ăn. Nhìn gương mặt thèm thuồng của tôi, mẹ vừa buồn cười vừa thương. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm, tôi quyết định ăn. Tôi từ từ, cẩn thận bóc từng lớp giấy bóng gói chiếc bánh, sợ rằng nếu mạnh tay quá sẽ làm nát, ăn sẽ không còn ngon. Vừa định đưa chiếc bánh lên miệng cắn miếng đầu tiên thì bạn của mẹ, cùng đứa con trai trạc tuổi tôi, đến chơi. Mẹ bảo tôi chia bánh cho bạn. Dù tiếc đứt ruột, tôi cũng dằn lòng nhéo cho thằng bé một miếng nhỏ. Mẹ lườm tôi.

- "Con cắt một nửa đưa cho bạn."
- "Nhưng...", mặt tôi đầy vẻ nuối tiếc.
- "Mẹ bảo sao, M?", giọng mẹ tôi rất đanh thép.

Tôi mặt nặng mày nhẹ làm theo ý mẹ. Thấy vậy, mẹ lại lườm tôi thêm một cái nữa. Mặt tôi bình thường trở lại, nhưng trong lòng ghét cay ghét đắng sự có mặt của thằng bé kia, đặc biệt khi nhìn thấy nó nhồm nhoàm ăn như con nhà chết đói. Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Một lát sau, bạn tôi sang chơi, mẹ lại bắt tôi chia nửa chiếc bánh thêm một lần nữa. Từ một cái bánh nguyên vẹn, tôi chỉ còn lại một phần tư. Tôi dỗi, bỏ lại không thèm ăn. Tôi ấm ức đến bật khóc vì nghĩ mẹ quá nghiêm khắc với mình. Khi mọi người về hết, mẹ mới ôm tôi vỗ về, đôi mắt mẹ gần như ngấn lệ.

- "Mặc dù mẹ rất thương con, nhưng mẹ buộc phải làm vậy để dạy con cách chia sẻ với người khác. Cho dù sau đó có thêm mười bạn nữa đến, mẹ vẫn sẽ bắt con chia thêm mười lần..."

*
**
***

- "Đứa bé ngoan quá, anh ạ", HN quay sang nhìn tôi khi hai đứa bé vừa bước đi.
- "Anh mong con gái anh sau này cũng được như cô bé đó", tôi vẫn dõi ánh mắt theo hai đứa nhỏ.
- "Với một người ba có trái tim như anh, em tin con gái anh cũng sẽ ngoan và hiếu thảo như em ấy."
- "Nếu có thêm một người mẹ nhân hậu nữa thì tuyệt vời."
- "Rồi anh sẽ tìm được. Tin em đi...", HN chợt cười, một nụ cười mang vị xót xa.

Tôi không thể nói thẳng ra người mà tôi muốn ám chỉ là em, và tôi cũng hiểu em đủ thông minh để cảm nhận những gì tôi đang cố gắng che giấu. Một nốt buồn chợt xuất hiện trong một dòng nhạc vui. Có lẽ, dưới dòng nhạc vui này, rất nhiều nốt buồn đang vây quanh, nhưng điều đó có quan trọng gì khi cuộc đời vẫn luôn là một bản nhạc đầy bất ngờ. Hãy cứ yêu đi, mặc kệ ngày mai...

Tôi sinh ra ở miền Bắc và lớn lên ở miền Nam. Khoảng thời gian gắn bó với miền Nam gấp gần chục lần so với quãng đời tôi gắn bó với quê hương. Dẫu vậy, tình yêu với miền Bắc, đặc biệt là Hà Nội, vẫn luôn hiện hữu như một dòng suối nhỏ, róc rách, âm ỉ, chỉ chờ dịp cuộn trào. Tôi rất thích cách ví von về tình yêu dành cho Hà Nội và Sài Gòn của một người con miền Nam bị vẻ đẹp man mác buồn của Hà Nội hút hồn. Tác giả viết: "Tôi yêu Hà Nội như yêu mẹ và yêu Sài Gòn như yêu một cô gái, vì Hà Nội sâu lắng và trữ tình, trong khi Sài Gòn cuồng nhiệt khiến người ta mê mẩn". Đối với tôi, dù Hà Nội có chuyển mình nhiều đến thế nào, vẫn luôn cho tôi một cảm giác bồi hồi và ấm áp mỗi khi nghĩ đến. Đâu đó, những điều mâu thuẫn với logic thông thường vẫn luôn tồn tại. Có người yêu Hà Nội bởi mùa thu dịu dàng với từng cơn gió bãng lãng mang hương thơm qua từng góc phố, cũng có người yêu Hà Nội vì mùi hoa sữa man mác một nỗi lòng. Với tôi, dù luôn muốn phủ nhận, nhưng tình yêu Hà Nội gắn liền với hương vị tình đầu mang tên em...

Đề xuất Voz: Tai nạn đáng ngờ
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN