Chương 355: Vườn Bách Thú

Về lý thuyết mà nói, Chiến sĩ giáp nặng đối đầu với Tay súng thì chẳng khác nào trò đùa.

Sảng Sảng bắn liên tiếp 3 phát trúng gã, rồi thu súng không bắn nữa, quay người lại phía nhóm Thần Kiếm Thanh Nhi mà nhảy nhót: “Bà la bà la cha cha... Tôi bà la bà la cha...”

Sơn Miêu đang nằm dưới đất tức đến nổ phổi vì cái hành động này của Diệp Sảng. Hắn thậm chí quên cả bơm máu, bò dậy vung kiếm chém mạnh vào lưng Diệp Sảng, bao nhiêu căm hận đều dồn hết vào cú chém này, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương.

Sảng Sảng nghe tiếng gió đoán được vị trí, biết gã sắp nổi khùng, đột ngột lao về phía trước. Cú lao này còn chưa dùng hết thuộc tính nhanh nhẹn 1.500 điểm, nhưng một cú lao đã vọt xa hơn 20 mét. Phải biết đây là đất bằng, là cây cầu cao không có vật cản, nếu dốc toàn lực thì e là mắt những người ở đây không theo kịp tốc độ của hắn.

Sơn Miêu chém hụt một kiếm, đúng lúc này hắn ngửi thấy mùi lưu huỳnh. Hắn cúi xuống nhìn, một quả lựu đạn đen thui đang nằm ngay dưới chân bốc khói. Hóa ra Diệp Sảng hát hò nhảy múa là giả, tung hỏa mù là thật, nhân lúc gã đang tức giận mà lén ném lựu đạn.

“Tao đù má mày...” Sơn Miêu tức đến chửi ầm lên, nhưng chửi còn chưa xong.

“Bùm!” một tiếng nổ đinh tai nhức óc, giữa cây cầu lửa quang rực sáng, trong ánh lửa hiện ra con số sát thương đỏ: “-1200”. Sát thương này đã lấy đi 800 điểm sinh mệnh cuối cùng của gã.

Sơn Miêu trực tiếp bị nổ đen thui, xác nằm trên đất bốc khói nghi ngút.

Khi khói tan đi, Thiên Hạ Vô Song nhìn sang phía đối diện, lần này thì đến cả hắn cũng phát điên. Vương Đại Ca đang cầm một bao diêm châm thuốc cho Diệp Sảng.

Thái độ của Vương Đại Ca cực kỳ cung kính, còn Diệp Sảng thì cúi đầu ngậm thuốc mỉm cười, biểu cảm của hai người phối hợp với nhau cực kỳ “nhây”, thực sự khiến người ta không muốn nổi giận cũng khó.

“Hì hì, đa tạ đại ca châm thuốc!”

“Khách sáo rồi, khách sáo rồi, được châm thuốc cho huynh đệ là vinh hạnh của tôi!”

“Phải đấy, đám này gà quá, ôi, tôi cô đơn quá, vô địch thật là cô đơn, để tôi hút điếu thuốc cái đã!”

“Đúng thế, đúng thế, huynh đệ, nếm thử bao Trung Hoa tôi mới mua này!”

Thiên Hạ Vô Song nghiến răng: “Thiết Cẩu, cậu lên!”

Nghe lệnh của Thiên Hạ Vô Song, Diệp Sảng bỗng bật cười: “Tôi nói này, Thiên lão đại. Công hội của các người nên đổi tên đi!”

Vẻ mặt Thiên Hạ Vô Song thoáng hiện vẻ lạnh lẽo.

Diệp Sảng cười ha hả: “Nên đổi tên thành Vườn Bách Thú mới đúng. Tuyển thủ phái ra không phải Mèo thì cũng là Chó, hoặc là Thỏ!”

Lần này đến cả Thần Kiếm Thanh Nhi và Ngã Bản Kiêu Ngạo cũng không nhịn được cười, đám người đối diện lập tức chửi bới Diệp Sảng ầm ĩ: “Mẹ kiếp thằng ranh, tổ sư cha mày...”

Diệp Sảng ngửa mặt lên trời cười vang: “Ta tự vung đao cười hướng trời, cười xong ta đi ngủ một hơi...”

“Thằng ranh kia, im miệng cho tao!” Thiết Cẩu vừa lên đã giận dữ quát ngăn lại. Đối với những lời lảm nhảm của Diệp Sảng, hắn không thể nghe nổi nữa, hắn phải báo thù cho anh em.

Diệp Sảng quả nhiên không quậy nữa, người lên trận thứ ba này là một Pháp sư Nguyên tố, nhìn ấn chương trên cánh tay thì thuộc hệ Phong.

Thiên Hạ Vô Song dám phái Pháp sư Nguyên tố ra đấu, rõ ràng Pháp sư này phải có bản lĩnh kinh người.

“Bắt đầu!” Thiên Hạ Vô Song lạnh lùng nói.

“Vút” một tiếng, Thiết Cẩu vung pháp trượng, quanh thân nổi lên những luồng khí xoáy, bao bọc hắn kín mít như một cái bong bóng.

Diệp Sảng tuy chưa thấy khiên lốc xoáy cấp Thần, nhưng hắn có thể chắc chắn khiên của Thiết Cẩu không phải cấp Thần, vì cấp cao thì hắn đã thấy nhiều rồi.

Thiết Cẩu đứng từ xa bày ra tư thế phòng thủ trước rõ ràng là không định lao lên như Thỏ hay Sơn Miêu, vì hắn là Pháp sư Nguyên tố.

Hắn không lao lên, vậy thì Diệp Sảng lao lên.

May mà Thỏ và Sơn Miêu đã thăng thiên rồi, nếu còn sống mà thấy cú lao này chắc chắn sẽ bị dọa cho chết khiếp.

Diệp Sảng cú lao này ít nhất đã dùng năm phần sức. Thuộc tính nhanh nhẹn 1.500 điểm dù chỉ phát huy một nửa thì cũng đã gần như là thần rồi, mọi người chỉ thấy hoa mắt một cái, Diệp Sảng đã lao tới giữa cầu, chớp mắt thêm cái nữa, Diệp Sảng đã cách Thiết Cẩu chưa đầy 20 mét.

Thiên Hạ Vô Song thực sự giật mình kinh hãi, đây mới là thực lực thật sự của đối phương, dùng từ tia chớp để miêu tả cũng không hề quá lời.

Kinh nghiệm đối địch của Thiết Cẩu cũng rất phong phú, thấy đối phương nhanh đến mức không tưởng, hắn cũng hiểu với thuộc tính nhanh nhẹn của mình thì né tránh là điều không thể, nên hắn dứt khoát tung ra một “Bạo Phong Lực Trường”.

Thiết Cẩu không hổ là cao thủ, lực trường này không chỉ vừa rộng vừa cao, cắt ngang cây cầu, mà bề mặt lực trường còn tỏa ra hào quang trắng tinh khôi như một bức màn nước, thể hiện công lực thâm hậu của vị Pháp sư Nguyên tố này. Lực trường này chắc chắn cao hơn đám Lỗ Cơ Đản trước đây không chỉ một đẳng cấp.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu La Võ Thần (Dịch)
Quay lại truyện Vô Địch Hắc Thương
BÌNH LUẬN