Chương 369: Súng xung kích tụ năng
Sức tấn công của khẩu Masada cấp 22 và khẩu FAMAS cấp Tinh Anh vẫn rất đáng nể. Mỗi viên đạn của Diệp Sảng gây hơn 80 điểm sát thương, Trình Tiếu Phong cũng được khoảng 50 điểm. Nhưng vấn đề là khi hai người vừa nổ súng, hệ thống thông báo lượng máu của con zombie đi đầu là: “50.000/50.000!”
“Năm vạn máu? Mẹ nó chứ!” Diệp Sảng suýt ngất. Một con zombie thường mà trâu thế này thì sống sao nổi qua đêm nay. Đánh cứng đối cứng chắc chắn thua, đám zombie này không biết đau đớn như người chơi. Trúng đạn người rung bần bật nhưng vẫn lù lù tiến tới như xe tăng.
“Giết!” Diệp Sảng đỏ ngầu mắt. Anh chuyển mục tiêu bắn vào đầu gối. Zombie trúng đạn gãy chân ngã lộn xuống dưới, câu giờ được một chút. Đừng dại mà bắn vào đầu theo phim ảnh. Đầu lũ này cứng như đá, bắn vào sát thương bị giảm một nửa.
Béo Ca và tên chỉ huy người Nhật cũng lao vào, dùng kỹ năng “Nộ Trảm” chém mạnh xuống sàn thép tạo rung chấn hất ngã zombie. Giờ phút sống còn, kẻ thù cũng phải thành đồng minh. Thang máy vẫn đi lên, nhưng tinh thần và đạn dược của cả bốn người đều đang cạn kiệt. Cứ đà này cũng chỉ là kéo dài hơi tàn.
Tên chỉ huy đột nhiên gào thét điên loạn, chỉ trỏ lên trên. Diệp Sảng ngước lên, mừng rỡ thấy thang máy sắp lên đỉnh. Phía trên là một cánh cửa thép tám cánh đang từ từ khép lại.
“Hỏng rồi!” Diệp Sảng ngưng bắn, phóng móc câu đu lên trước, thả dây kéo Trình Tiếu Phong và Béo Ca lên theo. Cánh cửa sắp đóng sập, chỉ còn tên chỉ huy Nhật ở dưới gào thét tuyệt vọng.
“Kéo hắn không?” Béo Ca hỏi.
Trình Tiếu Phong nhổ nước bọt: “Kệ xác nó, cho chết quách đi.”
Diệp Sảng nhíu mày: “Kéo lên.”
“Ông điên à? Hắn là người Nhật!”
“Hắn biết nhiều chuyện, giữ lại sẽ có ích. Giờ cần thêm người, không phải lúc tàn sát.”
Diệp Sảng quăng dây xuống. Khi tên chỉ huy được kéo lên, móng vuốt zombie chỉ còn cách gót chân hắn vài tấc. Hắn vừa lọt qua khe cửa thì rầm một tiếng, cửa đóng sập lại. Mặt tên Nhật cắt không còn giọt máu. Bên dưới văng vẳng tiếng hú rợn người của đám zombie, khiến ai nấy rùng mình.
Tên chỉ huy Nhật thoát chết, ban đầu nhìn Diệp Sảng đầy cảm kích, nhưng rất nhanh chuyển sang giận dữ. Hắn loạng choạng đứng dậy, chỉ mặt Diệp Sảng gào thét mặt đỏ gay. Diệp Sảng hiểu ý hắn ngay: Hắn trách Diệp Sảng nghịch ngợm kích hoạt bẫy virus hại chết cả đội quân của hắn.
Hắn vừa mắng, Béo Ca đã tung cước đạp hắn ngã chổng vó: “Mẹ kiếp, bố mày cứu mạng còn dám to mồm à?”
Tên chỉ huy như phát điên, nhảy dựng lên cãi vã ầm ĩ. Ba người Diệp Sảng mặc kệ hắn, quan sát đại sảnh mới. Nơi này vẫn trống rỗng y hệt lúc đầu. Tên chỉ huy chạy lại lôi tay Diệp Sảng. Diệp Sảng phát hoảng: “Này, tôi không có hứng thú với đàn ông đâu nhé, nhất là hàng Nhật!” Tên chỉ huy không buông tha, có vẻ muốn bảo họ rời đi.
Bất ngờ, hai tia laser trắng từ trần nhà chiếu xuống, vẽ hình trong không trung. Ba người giật mình rút vũ khí. Nhưng tên chỉ huy Nhật bỗng trở nên cung kính lạ thường, cúi người chào. Tia sáng vẽ nên hình một con quái vật da xanh giống con bạch tuộc, nó cất tiếng nói: “Chào những người bạn Trái Đất!”
“Người Trái Đất?” Diệp Sảng nghi hoặc, “Ông là người ngoài hành tinh hả?”
“Đúng vậy, tôi đến từ hành tinh M78, cách đây bốn vạn năm ánh sáng!”
Cả ba há hốc mồm. M78? Quê hương của Ultraman đây mà. Chuyện này càng lúc càng ảo. Diệp Sảng nhìn sang tên chỉ huy Nhật đang im re cung kính, chợt vỡ lẽ: “Hóa ra lão này đến đây từ trước, nhưng vì bất đồng ngôn ngữ nên không hiểu nó nói gì. Công ty game vạn tuế, nhiệm vụ cao cấp đều dùng tiếng Trung! Ha ha ha!”
Con bạch tuộc tiếp tục: “Đây chỉ là phản chiếu của tôi, thân xác tôi đang bị giam cầm. Tàu vũ trụ Aegean này đã nằm đây 30 năm rồi. Tôi cần các bạn giải cứu!” Hệ thống thông báo nhiệm vụ. Diệp Sảng chấp nhận ngay.
Con bạch tuộc hứa hẹn: “Nếu cứu được tôi, tôi sẽ tặng các bạn vũ khí có thể xé xác đám zombie và vệ binh máy bên ngoài.” Diệp Sảng hớn hở. Con bạch tuộc chiếu bản đồ 3D chỉ đường, cảnh báo về 3 cửa ải lớn và phát trang bị hỗ trợ.
Tia laser vẽ ra những món đồ vật lý trên tay mỗi người: Béo Ca nhận bộ giáp gai thép kỳ dị; Trình Tiếu Phong nhận một thiết bị giống cái đài radio cũ kỹ gắn nòng súng; Tên chỉ huy Nhật nhận được thanh kiếm laser tỏa ánh sáng tím. Diệp Sảng nhận được một khẩu súng đen sì, to tướng, họng súng loe như cái loa kèn.
[Súng Xung Kích Tụ Năng]
- Yêu cầu nghề nghiệp: Tay Súng - Cấp 1
- Năng lượng: 500
- Tầm bắn: 800m
- Băng đạn: Vô hạn
- Ghi chú: Đạo cụ nhiệm vụ (chỉ dùng lần này).
Diệp Sảng muốn thổ huyết. Đồ trắng cấp 1? Lại còn chỉ dùng một lần? Ông chú bạch tuộc ơi, ông keo kiệt vừa thôi chứ. Con bạch tuộc biến mất.
“Tính sao đây Sảng Ca?” Trình Tiếu Phong ôm cái đài radio ngơ ngác.
“Còn sao nữa? Đi cứu chú em bạch tuộc chứ sao. Xong việc thể nào chả có thưởng to, biết đâu lòi ra món đồ cấp Mộng Ảo...”
Chưa dứt lời, Béo Ca đã lao vút đi vì hai chữ “Mộng Ảo”. Tên chỉ huy Nhật sợ bị bỏ lại cũng lật đật chạy theo. Diệp Sảng biết, thất bại lần này là trắng tay, nên chỉ có con đường duy nhất là tiến lên.
Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn