Chương 370: Vô địch phái sắt thép

Công nghệ trên tàu Aegean mang phong cách tối giản đến mức thô sơ, toàn là những hành lang thép thẳng tắp lạnh lẽo. Cửa ải đầu tiên cuối cùng cũng lộ diện: Hành lang phòng vệ laser.

Đó là một hành lang dài 40 mét, trần treo đèn pha lê sáng choang. Bốn người bước vào, không gian yên tĩnh đến rợn người. “U u...” Cửa sắt hai đầu đóng sập lại. Một con “đom đóm” máy xuất hiện, ánh sáng xanh lóe lên, biến thành ngôi sao tám cánh xoay tít. “Xèo!” Tia laser lạnh lẽo dài 2 mét cắt ngang không gian. Bốn người vội nằm rạp xuống.

Tiếp theo là tia laser dọc, rồi hình chữ thập, đường chéo. Các đợt laser liên tục xuất hiện với màu sắc khác nhau, tượng trưng cho mức độ sát thương. Đến đợt thứ năm, laser bắt đầu di chuyển và xoay tròn. Bốn người phải nhảy múa, uốn éo như diễn viên xiếc để luồn qua khe hở. Trình Tiếu Phong xui xẻo bị tia laser trắng quẹt trúng, cái đài radio trên tay bị cắt đôi ngọt như cắt bún. Vũ khí nhiệm vụ chưa kịp dùng đã hỏng.

“Nhanh chân lên!” Diệp Sảng hét. Đợt cuối cùng, một tấm lưới laser mạng nhện ép tới từ phía sau. Diệp Sảng lao lên tường, tung cú lộn ngược ra sau đầy mạo hiểm, tấm lưới lướt sát chóp mũi. Béo Ca và tên chỉ huy Nhật cũng bắt chước thoát nạn trong gang tấc.

“Đinh!” Cửa mở. Cả bọn thoát ra ngoài, thở hồng hộc. “Phong Ca, đi thôi!” Diệp Sảng gọi. Không tiếng trả lời. Trình Tiếu Phong đứng bất động trong hành lang, ánh mắt đờ đẫn. “Tiểu Trình, ông sao thế?” Béo Ca gắt. Diệp Sảng bước lại vỗ vai hắn. Khoảnh khắc tay chạm vào, Trình Tiếu Phong đổ sụp xuống, cơ thể vỡ ra thành từng mảnh thịt vụn máu me be bét. Hắn đã bị lưới laser cắt nát từ trước nhưng vết cắt quá nhanh nên giờ mới rã ra.

“Phong Ca, an nghỉ nhé!” Diệp Sảng thở dài, lòng nặng trĩu.

Cửa ải tiếp theo, chó máy xuất hiện như kiến cỏ. Nhưng lần này tình thế đã khác. Tên chỉ huy Nhật múa kiếm laser chém chó máy như chém chuối. Giáp gai của Béo Ca biến ông thành xe tăng sống. Diệp Sảng giương khẩu “loa kèn” xấu xí lên khai hỏa. “Vút!” Một quả cầu năng lượng trắng bay ra, cuốn hút tất cả đơn vị máy móc vào trong rồi nổ tung. Bùm! Một đám chó máy biến thành sắt vụn.

“Ha ha!” Diệp Sảng sướng rơn. Khẩu này chuyên trị máy móc, đúng là hàng ngoài hành tinh có khác. Nhờ khẩu súng bá đạo, nhóm càn quét sạch sẽ, Diệp Sảng thăng một mạch lên cấp 25.

Đến trước nhà ngục là một cây cầu sắt bắc qua vực sâu không đáy. Lúc này là 1 giờ sáng. Giữa cầu, ba người chơi khác đã đứng đợi sẵn: một nữ Chiến Binh, một nữ Kỹ Sư Máy Móc và một nam Tay Súng. Họ là nhóm người Nhật Bản khác cũng làm nhiệm vụ này. Gã Tay Súng đang dẫm chân lên xác một con Boss Zombie, cười nhếch mép đầy ngạo nghễ.

Tên chỉ huy Nhật chạy lại líu lo tiếng Nhật với đồng hương. Béo Ca sa sầm mặt: “Hỏng, bọn chúng cùng hội!” Nhưng cuộc đối thoại lại không như họ nghĩ. Shinbu khuyên họ hợp tác, nhưng gã Tay Súng ra điều kiện bắt Shinbu phải lấy súng của Diệp Sảng về mới tin. Shinbu ngây thơ chạy lại chỗ Diệp Sảng ra hiệu đổi súng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chung Cực Đấu La
Quay lại truyện Vô Địch Hắc Thương
BÌNH LUẬN