Chương 81: Tịch Tĩnh Lăng

Tốc độ máy bay vận tải thì miễn bàn, nhanh hơn xe Hummer không biết bao nhiêu lần, chẳng mấy chốc đã đến bờ biển.

Nhìn qua cửa khoang, biển xanh thăm thẳm trong vắt như pha lê, đẹp đến nao lòng. Diệp Sảng nhìn đến mê mẩn. Thế Giới Thứ Hai đúng là tuyệt vời, cảnh đẹp thế này mà có thêm một đoạn “tình một đêm” lãng mạn thì sướng phải biết.

Ái Đắc Bỉ Nhĩ Thâm chui ra từ buồng lái: “Anh Ma, bên dưới nhiều quái vật quá, không hạ cánh được, làm sao đây?”

Mọi người ngẩn ra. Ma Lạt Trư Đầu mở cửa khoang nhìn xuống, chỉ thấy bãi cát bên dưới toàn thằn lằn màu đất dài hai mét, ngụy trang cùng màu cát, lưỡi thè ra xì xì, ít nhất cũng phải năm sáu mươi con.

Trực thăng lướt qua, đàn thằn lằn cũng di chuyển theo từng mảng. Hạ cánh xuống đó thì người vừa ra khỏi khoang là bị vây chết ngay.

Ma Lạt Trư Đầu nhíu mày ra lệnh: “Thả thang dây, tự nhảy! Tiểu Sài yểm hộ một chút. Báo phi công sau khi chúng ta xuống thì quay về, xong nhiệm vụ lại đến đón!”

Nghe giọng điệu là biết Ma Lạt Trư Đầu kinh nghiệm đầy mình. Ngã Ái Nhất Điều Sài đi đến cửa khoang, vung đoản kiếm, một màn ánh sáng nguyên tố đỏ rực hiện ra. Từ trong đó bay vụt ra một con đại bàng —— kỹ năng cấp 10, nhưng tên Triệu Hồi Sư này lợi hại hơn tay mơ Long Hành Vân nhiều.

Diệp Sảng nhìn rõ mồn một: con đại bàng bay sạt qua bãi cát, há mỏ phun ra một luồng lửa hình mũi tên dài 3 mét. Ngọn lửa cuộn qua bãi cát, thiêu đốt đám thằn lằn, trên đầu chúng nảy ra con số sát thương “—10”.

Kỹ năng “Triệu Hồi Ưng Thứu” này e là đã đạt trình độ cao cấp, quái thú triệu hồi còn biết phun lửa. Hơn nữa, cú phun này đã thu hút thù hận của quái vật. Đại bàng lướt về phía cồn cát xa, đàn thằn lằn lập tức đuổi theo, để lộ ra khoảng trống an toàn.

“Xuống!” Ma Lạt Trư Đầu hô lớn.

Sáu người lần lượt leo thang dây. Diệp Sảng lơ lửng giữa không trung thấy hơi chóng mặt, lần đầu đu đưa trên cao, cảm giác toàn thân nhẹ bẫng.

Sau khi tiếp đất an toàn, trực thăng lượn một vòng rồi quay về. Thời gian kỹ năng triệu hồi kết thúc, từng mảng lớn thằn lằn từ trên cồn cát lại tràn xuống như thủy triều.

“Dọn dẹp!” Ma Lạt Trư Đầu ít nói nhảm, “keng” một tiếng rút trường kiếm. Những người khác cũng đồng loạt lấy vũ khí.

Thằn lằn bãi cát, quái vật cấp 20, máu 300 điểm.

Nếu là trước đây, Diệp Sảng đã cao chạy xa bay, nhưng trong đội ngũ có Vũ công kiếm thì hoàn toàn khác.

Thiên Đường Phúc Giả (Giáo sĩ) dùng ngâm xướng để buff, còn Vũ công kiếm dựa vào điệu nhảy để tăng cường sức mạnh. Nghe có vẻ khó tin, nhưng đó là sự thật.

Tiêu Sái Tẩu Nhất Hồi quả nhiên tiêu sái, rút ra hai thanh Long Nha Nhận, uốn éo vài cái tại chỗ. Nói thật, điệu nhảy xấu đau xấu đớn, nhưng trên người hắn tỏa ra vầng sáng ngũ sắc, dưới chân xuất hiện một đồ án cổ quái khuếch tán ra xung quanh. Ngay lập tức, năm người còn lại cũng được bao phủ bởi lớp hào quang rực rỡ.

Diệp Sảng thấy toàn thân nhẹ nhõm, nhìn lại bảng thuộc tính mà giật mình:

“Máu: 202, Sức mạnh: 66, Nhanh nhẹn: 268!”

Vãi chưởng thật! Tiêu Sái Tẩu Nhất Hồi thế mà buff thêm 10% các chỉ số Máu, Sức mạnh, Nhanh nhẹn cho cả đội, duy trì trong 5 phút. Nhảy múa mà bá đạo thế sao?

Tên Ái Đắc Bỉ Nhĩ Thâm kia cũng là nhân vật bậc 1. Thực lực của Đấu sĩ Bạo quân mạnh hơn Đấu sĩ thường rất nhiều, ít nhất về sức bùng nổ, nắm đấm đánh ra mang theo tiếng xé gió.

Hai lá chắn thịt Ma Lạt Trư Đầu và Ái Đắc Bỉ Nhĩ Thâm cứng rắn càn quét phía trước, sát thương bay loạn xạ. Thằn lằn cắn Ma Lạt Trư Đầu chỉ mất chưa đến 10 máu, đủ thấy phòng thủ cao đến mức nào.

Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu dùng súng lục ổ quay, bắn chậm nhưng mỗi viên gây 150 sát thương, hai phát là tiễn một em thằn lằn lên đường. Phối hợp với đại bàng của Tiểu Sài, bãi cát trong nháy mắt đã có bảy tám xác thằn lằn phơi bụng.

Năm người đang đắc ý vì sự phối hợp nhịp nhàng thì bỗng nghe phía sau vang lên tràng tiếng súng máy: “Đùng đùng đùng đùng đùng!”

Tiếng kim loại va chạm mạnh mẽ, vỏ đạn vàng ươm rơi “leng keng” đầy đất.

Đầu đám thằn lằn nổ tung máu tươi, từng mảng sát thương “—65” nảy lên như máy cắt cỏ, chớp mắt chết luôn năm sáu con.

Tất cả quay đầu lại nhìn, ai nấy đều ngẩn ra. Diệp Sảng cầm MP5 quét sướng tê người. Vỏ đạn nảy ra từ khóa nòng tạo thành đường vòng cung tuyệt đẹp, lửa đầu nòng tuy nhỏ nhưng lại mang một vẻ đẹp chết chóc.

Súng tiểu liên quả nhiên đẳng cấp khác biệt!

Cảm giác bắn khẩu Súng Bạo Lực Củi Khô giống như ôm đại bác, bắn một phát nòng nảy ngược lên trời. Còn MP5 nhẹ nhàng, thanh thoát. Nhờ vòng ngắm cơ khí phía trước, việc ngắm bắn dễ dàng hơn nhiều, độ giật cực nhỏ. Cho dù tay có run, chỉ cần hướng về khu vực mục tiêu là đạn vẫn trúng đích.

Đây là điểm Diệp Sảng khoái nhất: MP5 khắc phục hoàn hảo tật bắn kém của hắn. Cộng thêm tốc độ thay đạn nhanh, khẩu này đúng là vũ khí sắc bén để càn quét.

“Đùng đùng đùng đùng đùng!” MP5 cày nát bãi cát, bụi bay mù mịt, thịt nát xương tan. Hỏa lực điên cuồng khiến tốc độ dọn quái tăng gấp đôi.

Ái Đắc Bỉ Nhĩ Thâm trố mắt: “Huynh đệ họ Hà mới cấp 12 thôi á?”

Ý tứ là: Cấp 12 mà vũ khí khủng thế này, hắn ghen tị.

Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu càng ghen tị hơn. Hắn cấp 22 còn chưa có tiểu liên, cùng là người sao số phận khác biệt thế? May mà hắn không thấy chỉ số Nhanh nhẹn của Diệp Sảng, nếu thấy chắc tức chết.

Quái vật trên bãi cát nhanh chóng bị dọn sạch. Hệ thống không vang lên âm thanh đánh giá chiến đấu. Ma Lạt Trư Đầu lau vết máu trên giáp: “Đi thôi!”

Mấy người Ái Đắc Bỉ Nhĩ Thâm nhìn Diệp Sảng thêm vài lần rồi mới đi theo đội trưởng. Diệp Sảng sướng rơn người. Chỉ một màn bắn quét vừa rồi, kinh nghiệm đã lên cấp 12 (81%). Cứ đà này, xong nhiệm vụ thăng liền mấy cấp là chuyện bình thường.

“Em là bé ngoan, cầm súng máy ra chiến trường, không sợ quái vật đông, không sợ boss mạnh...” Diệp Sảng ngân nga giai điệu tự chế, tót đi theo sau.

Dưới cồn cát có một cái hang, bên trong là bậc thang ẩm ướt dẫn xuống sâu lòng đất. Ma Lạt Trư Đầu phát cho mỗi người đèn thợ mỏ đội đầu và đèn pin chiến thuật đeo thắt lưng để tăng tầm nhìn.

Cuối bậc thang là cánh cửa đá khắc đầy ký tự lạ, nhưng đã bị phá hủy. Ma Lạt Trư Đầu soi kỹ vết nứt: “Là vết đào bởi dụng cụ kim loại sắc bén. Thiếu Gia chắc đi vào từ đường này. Mọi người bám sát nhau, đừng tản ra!”

Đoàn người chui qua lỗ hổng vào trong. Cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy kinh ngạc.

Đây là một gian phòng mộ khí thế hùng hồn. Trước mặt là tấm bia đá xanh cổ xưa. Chỉ riêng cái đầu của con “Tịch Tà Thú” điêu khắc hai bên bia đá cũng đủ cho 6 người bọn họ trải chiếu đánh bài, đủ thấy quy mô lớn thế nào.

Bốn phía tường đá xanh, tượng đá sống động đứng dọc hai bên, tay chống kiếm cắm xuống đất, tạo hình uy vũ, trang phục y hệt đạo bào của Triệu Hồi Sư. Phòng mộ chia làm hai tầng trước sau, nối liền bởi mười bậc thang. Bốn bức tường phát ra ánh sáng lân tinh xanh lục quỷ dị, không cần đèn pin cũng thấy rõ mồn một. Nhưng không khí tràn ngập vẻ bí ẩn đáng sợ, âm khí nặng nề khiến cả đám lạnh sống lưng.

Diệp Sảng nhìn lên bia đá, thấy khắc ba chữ lớn: Tịch Tĩnh Lăng!

Ma Lạt Trư Đầu trầm ngâm rồi nói: “Đây là một hoàng lăng dưới lòng đất.”

Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu lạnh nhạt: “Tôi cũng biết đây là lăng mộ!”

“Không! Lăng mộ và hoàng lăng khác nhau!” Ma Lạt Trư Đầu phản bác.

“Ồ?”

Ma Lạt Trư Đầu giải thích: “Ở Trung Quốc cổ đại, chỉ có vương hầu tướng lĩnh mới có tư cách đặt Tịch Tà Thú để trấn phong thủy. Tức là quy mô nơi này cực lớn, chắc chắn không chỉ có một gian phòng này. Không biết vị trí cụ thể của Thời Thượng Thiếu Gia ở đâu. Mọi người cẩn thận, nơi quỷ quái này có cơ quan bẫy rập cũng nên.”

Hắn nói không sai. Trang chủ game từng giải thích: Thế Giới Thứ Hai có đủ loại bản đồ đặc sắc, thậm chí đại diện cho các nền văn hóa khác nhau. Xông bừa chưa chắc đã qua được ải, ngược lại còn rước họa vào thân. Vùng đất Thương Mang Cung trước đây là ví dụ điển hình.

Diệp Sảng thầm ước giá có Tinh Tinh ở đây. Cô nàng rành mấy vụ bát quái phong thủy này nhất, còn dân văn thơ như hắn thì chịu chết. Không hiểu sao mấy ngày không gặp cô nàng hoạt bát đó, Diệp Sảng lại thấy hơi thiêu thiếu.

Sáu người từ từ tiến vào trung tâm phòng mộ. Ma Lạt Trư Đầu không nói ngoa, chưa đi được 30 mét đã có biến.

(Giải thích nhỏ: Đây là game thực tế ảo, không phải game PC có tâm ngắm trên màn hình. Cũng như đời thực, bắn trúng mục tiêu trong vòng 50 mét là rất khó. Tâm ngắm trong truyện thực chất là công cụ hỗ trợ ngắm bắn cơ khí).

Đề xuất Giới Thiệu: Dược Sư Tự Sự
Quay lại truyện Vô Địch Hắc Thương
BÌNH LUẬN