Chương 83: (1/2)
Vừa bước vào trung tâm mộ thất, đập vào mắt là cây cầu đá nhỏ dài hun hút, bên dưới tối om sâu không thấy đáy. Hai đầu cầu dựng hai bức tượng đá hình thù kỳ dị, tạo cảm giác như Hắc Bạch Vô Thường đang canh giữ cầu Nại Hà trước cửa Diêm La Điện.
Lần này mọi người cẩn thận hơn. Ngã Ái Nhất Điều Sài tung kỹ năng “Triệu Hồi Chó Địa Ngục”. Một con sói lửa chạy tót sang bờ bên kia thám thính, không thấy gì bất thường Ma Lạt Trư Đầu mới ra lệnh tiến lên.
Qua cầu an toàn lại gặp một cánh cửa ngầm. Sau một hồi phá cửa ầm ĩ, sáu gã đàn ông lực lưỡng xông vào. Bên trong lại là một mộ thất y hệt cái trước, và ở đó họ tìm thấy Thời Thượng Thiếu Gia.
Mặc dù chưa gặp bao giờ, nhưng Diệp Sảng khẳng định chính là hắn.
Thời Thượng Thiếu Gia mặc áo choàng trắng giống bác sĩ, nhìn qua là biết dân nghiên cứu khoa học, nhưng mặt mũi non choẹt, tóc tai cắt tỉa kiểu “trẻ trâu” chơi trội. Điển hình là một thằng nhóc con.
Bên cạnh hắn là một em gái Bác sĩ chiến trường khá xinh xắn, nhưng tóc mái che gần hết mắt theo mốt dân chơi, ánh mắt lộ vẻ xảo quyệt.
“Thời Thượng Thiếu Gia?” Ma Lạt Trư Đầu hỏi xác nhận.
Hắn nhíu mày: “Các người là ai? Sao vào được đây?”
“Tôi là Ma Lạt Trư Đầu, được chị Hàn thuê đến cứu cậu.”
Thời Thượng Thiếu Gia “ồ” một tiếng rồi phán: “Giao thức ăn nước uống đây rồi lượn đi. Tiện thể giao dịch cho vợ tôi ít thuốc men nữa, ở đây không cần các người.”
Cả đám ngẩn ra. Lặn lội đường xa, tốn bao công sức đến đây để bị xua đuổi như người hầu? Giọng điệu sai khiến bề trên của hắn khiến ai nấy nóng máu. Nếu là bình thường, mấy gã đàn ông này đã lao vào tát cho hắn lệch mặt, nhưng vì nhận tiền làm nhiệm vụ nên đành nhịn nhục.
Ma Lạt Trư Đầu trầm giọng: “Chị Hàn rất lo cho cậu, dặn chúng tôi nhất định phải đưa cậu an toàn trở về. Anh em tôi tìm được đến đây không dễ, mong Thiếu Gia đừng làm khó.”
Thời Thượng Thiếu Gia trừng mắt: “Ông thì hiểu cái gì? Tôi tốn bao công sức mới vào được đây. Con Boss Hoàng Lăng này 12 tiếng mới xuất hiện một lần, tôi đợi lâu như vậy là để săn Boss. Mê cung và phong thủy ở đây đám vai u thịt bắp như các ông hiểu sao nổi?”
Lời nói đầy tính sát thương nhưng Ma Lạt Trư Đầu vẫn nhẫn nhịn: “Hoàng Lăng này không đơn giản, Boss chắc chắn rất mạnh. Tôi khuyên Thiếu Gia đừng mạo hiểm. Nếu mọi người chết hết ở đây thì chẳng vui vẻ gì đâu.”
Thời Thượng Thiếu Gia khinh khỉnh: “Đúng là nhát gan. Boss cấp 30 thôi mà, sợ gì? Lát nữa tôi sẽ biểu diễn cho xem. Bảo Bảo, anh sẽ cho em mở rộng tầm mắt!”
Bảo Bảo Hi Phạn Nhĩ vỗ tay: “Được nha ông xã! Em biết anh làm được mà, ông xã là nhất!”
Cái vẻ tung hứng của đôi chim cu này khiến mọi người nổi da gà.
Ma Lạt Trư Đầu hỏi: “Mỹ nữ này xưng hô thế nào?”
“Vợ tôi, Bảo Bảo Hi Phạn Nhĩ, Bác sĩ cấp 26, ghê chưa?” Thời Thượng Thiếu Gia đắc ý.
Ma Lạt Trư Đầu trầm ngâm rồi chốt: “Thế này đi, tôi không ép ai cả. Chúng tôi nhận tiền chị Hàn thì phải bảo vệ cậu. Nếu Thiếu Gia không phiền thì lập tổ đội, đánh xong Boss rồi cùng về cho an toàn. Yên tâm, Boss rớt đồ chúng tôi tuyệt đối không tranh giành!”
Thời Thượng Thiếu Gia nghĩ ngợi: “Được, ông lập đội đi!”
Ma Lạt Trư Đầu tuy dở khoản phá bẫy nhưng nhìn người rất chuẩn. Hắn muốn lập đội để soi thông tin thành viên, vì cô nàng Bảo Bảo này rất khả nghi.
Thông tin hiện lên: “Thời Thượng Thiếu Gia, Cơ Giới Sư, cấp 29, Công ty Cách Lực - Khu Hoàng Kim!”
Quả nhiên không phải người server này, lại còn là thành viên công ty lớn.
Nhưng vấn đề là Bảo Bảo Hi Phạn Nhĩ từ chối gia nhập.
“Sao mỹ nữ không vào đội?” Ma Lạt Trư Đầu hỏi dò, mắt nhìn chằm chằm cô ta.
Bảo Bảo cười: “Anh Ma à, em không vào đâu. Em chỉ muốn xem ông xã đánh Boss, không muốn chia bớt kinh nghiệm và trang bị của anh ấy!”
Thời Thượng Thiếu Gia quay sang âu yếm: “Bảo Bảo ngoan thật, lại đây hôn cái nào!”
“Ưm, không chịu đâu!” Cô nàng làm nũng khiến cả đám tê dại da đầu.
Đến lúc này, Diệp Sảng lại phải ra mặt phá đám. Hắn bước lên cười giả lả: “Anh Ma thấy chưa, con gái thế này hiếm lắm đấy! Tôi mà có cô vợ biết nghĩ cho chồng, không tranh kinh nghiệm, không giành trang bị thế này thì còn cầu gì hơn!”
Thiếu Gia gật gù: “Người anh em tinh mắt đấy! Về thành tôi giới thiệu cho một em!”
Đám đồng đội nhìn Diệp Sảng đầy khinh bỉ: Mẹ kiếp, nịnh bợ lộ liễu quá!
Ma Lạt Trư Đầu im lặng, nhưng Diệp Sảng lân la làm thân: “Thiếu... Thiếu Gia, Bảo Bảo, hai người quen nhau thế nào vậy?”
Câu hỏi đánh trúng tim đen. Những người trẻ tuổi khi yêu đương thường hận không thể kể lể thiên tình sử cho cả thế giới biết.
Tâm lý này ai cũng có, nhưng Diệp Sảng đã qua cái tuổi đó rồi.
Chơi khăm là cả một nghệ thuật. Cướp quái là hạng ba, đánh lén là hạng hai, còn hạng nhất là nắm bắt tâm lý khiến đối thủ tự chui đầu vào rọ.
Boss chưa ra, Thời Thượng Thiếu Gia cao hứng kể lể: từ việc gặp nhau ở bờ biển, cùng phá cơ quan, tình cảm nảy sinh, thề non hẹn biển... Chi tiết đến mức chỉ thiếu mỗi chuyện giường chiếu là chưa kể. Bảo Bảo Hi Phạn Nhĩ đỏ mặt e thẹn, diễn xuất rất đạt.
Thiếu Gia thao thao bất tuyệt mà không nhận ra sắc mặt nhóm Ma Lạt Trư Đầu ngày càng đen.
Hắn đâu biết trong game này, những chuyện phong hoa tuyết nguyệt phần lớn kết thúc bằng những câu chửi thề: "Lừa đảo", "Vãi chưởng", "Cút"...
Cả nhóm nghiêm trọng, chỉ có Diệp Sảng diễn sâu vẻ ngưỡng mộ: “Chuyện tình của hai người đúng là kỳ ảo, tôi vãi cả chưởng, sao tôi không gặp may thế nhỉ?”
Thiếu Gia đắc ý: “Người anh em đừng nản, có niềm tin là sẽ có ngày giống tôi thôi!”
Diệp Sảng quay sang Bảo Bảo: “Mỹ nữ tốt với Thiếu Gia như vậy, tôi có mang theo ít đồ tiếp tế, tặng cô cầm lấy chăm sóc Thiếu Gia cho tốt nhé. Nhớ bảo trọng đừng để chết lúc đánh Boss!”
Vẻ mặt thành khẩn của hắn khiến Bảo Bảo không thể từ chối. Mắt Ma Lạt Trư Đầu sáng lên: Hà Kim Ngân, chú em khá lắm!
Thiếu Gia hùa theo: “Đúng đấy, cầm lấy đi em, anh em này có lòng tốt!”
Bảo Bảo đành miễn cưỡng giao dịch để tránh lộ tẩy, hy vọng Diệp Sảng không phải kẻ lắm mồm.
Nhưng khung giao dịch đã phơi bày tất cả. Vừa xong, Diệp Sảng hét toáng lên: “Oa! Mỹ nữ Bảo Bảo thế mà lại là người của bang phái ‘Lạc Hoa Lưu Thủy’ lừng danh!”
Bang phái này nổi tiếng vì sở hữu ba đại mỹ nữ tuyệt sắc khu Tịch Tĩnh, là nơi quy tụ vô số "trâu đất". Tình Thâm Thâm Vũ Mông Mông mà Kiếm Thập Tam để ý chính là boss số 3 ở đó.
Sắc mặt Ma Lạt Trư Đầu biến đổi: “Công ty Cách Lực và Lạc Hoa Lưu Thủy nước sông không phạm nước giếng. Cô ở đây e là không có ý tốt. Gian tế?”
Bảo Bảo Hi Phạn Nhĩ ưỡn ngực: “Phải, tôi là người Lạc Hoa Lưu Thủy, nhưng dựa vào đâu bảo tôi là gian tế? Các sếp ân oán kệ các sếp, tôi và ông xã là thật lòng!” Cô ta quay sang Thiếu Gia: “Ông xã, anh tin Bảo Bảo đúng không?”
Thiếu Gia gật đầu lia lịa: “Anh tin em không phải gian tế, em tốt với anh thế mà!”
Diệp Sảng đổi ngay sắc mặt lạnh lùng: “Này Thiếu Gia, mới quen một ngày mà đã vợ vợ chồng chồng, cậu thấy có đáng tin không?”
Đàn ông khi yêu IQ thường về số âm. Thiếu Gia cãi cố: “Sao không đáng tin? Tiếng sét ái tình là bình thường! Tôi tin cảm giác của mình!”
“Phụ nữ tốt?” Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu cười khẩy, “Cậu em chưa nếm mùi đời, chưa bị đàn bà lừa nên chúng tôi không trách. Nhưng đàn ông bị Lạc Hoa Lưu Thủy chơi xỏ thì xếp hàng dài rồi. Cậu tưởng cậu là ai? Kiếm Thập Tam à? Đáng để bang chủ bọn nó hiến thân sao? Con bé này còn chưa phải boss, nó coi cậu là mỏ vàng đấy. Cậu cho nó cái gì tự cậu biết.”
Thiếu Gia vẫn cứng đầu: “Vài món đồ cường hóa cấp 20 thôi mà, tôi không thiếu tiền, tặng vợ thì có sao?”
Đúng là tấm chiếu mới. Lần này mọi người đã rõ mười mươi.
Ma Lạt Trư Đầu ép sát: “Cô còn gì để nói?”
Bảo Bảo tỏ vẻ sợ hãi, trốn sau lưng Thiếu Gia, ôm eo hắn: “Ông xã, em không phải gian tế, thật sự không phải!”
Diệp Sảng ngứa răng. Diễn xuất của con ả này còn cao hơn mình, khóc lóc như hoa lê đẫm mưa. Vãi chưởng!
“Không sao!” Thiếu Gia dang tay che chở, “Anh Ma, tin tôi đi, Bảo Bảo thật lòng mà, đừng làm khó cô ấy.”
Ma Lạt Trư Đầu nhíu mày khó xử. Đúng lúc đó, Ái Đắc Bỉ Nhĩ Thâm từ cửa lớn lao vào: “Anh Ma! Không xong rồi! Phía sau có rất nhiều người kéo đến, tầm bốn năm mươi người, e là nhắm vào chúng ta!”
Mọi người giật mình. Ma Lạt Trư Đầu rút kiếm cái “keng”: “Đi!”
Diệp Sảng là người đầu tiên lao ra ngoài.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Chu Tiên Lại