Chương 84: (1/2)

Lao ra khỏi cửa lớn nhìn sang, bên kia cầu đèn đuốc sáng trưng. Quả nhiên hơn bốn mươi người chơi đang kéo đến, toàn bộ là nữ giới, đủ mọi nghề nghiệp. Dẫn đầu là một mỹ nữ vô cùng nổi bật.

Nàng ta mặc trang phục Nguyên Tố Sư phiêu dật như tiên, phong tư trác tuyệt, dung mạo thanh tú, dáng người tao nhã. Thần thái toát ra khiến người ta mê mẩn. Đám Tiêu Sái Tẩu Nhất Hồi nhìn đến ngẩn ngơ. Đại mỹ nữ tuyệt sắc của Lạc Hoa Lưu Thủy quả nhiên danh bất hư truyền.

Sắc mặt Ma Lạt Trư Đầu sa sầm: “Là Tình Thâm Thâm Vũ Mông Mông, mẹ kiếp, sao lại đụng phải nhân vật khó xơi thế này!”

Diệp Sảng bỗng hét toáng lên: “Người bên kia nghe đây! Bảo Bảo Hi Phạn Nhĩ đã bị chúng tôi khống chế! Các người dám qua cầu là chúng tôi chém ả ra bã!”

Tim Tình Thâm Thâm thót lại. Con bé Bảo Bảo xưa nay lanh lợi, sao lại bị lộ rồi?

Diệp Sảng đoán trúng phóc. Lạc Hoa Lưu Thủy cũng nhắm vào Boss Tịch Tĩnh Hoàng Lăng. Tiếc là đội tiên phong chết sạch ở bãi biển, chỉ còn Bảo Bảo sống sót. Vừa khéo Thời Thượng Thiếu Gia một thân một mình đến, rành rẽ cơ quan lại thích thể hiện. Hắn trở thành công cụ mở đường hoàn hảo cho đám mỹ nữ này đến thu phục Boss.

Bây giờ đường đã thông, nhiệm vụ của Bảo Bảo coi như hoàn thành.

Tình Thâm Thâm trầm giọng: “Chào các bạn Cách Lực. Chúng tôi đến vì Boss, không muốn gây chuyện. Xin đừng làm khó người của chúng tôi. Nếu được thì hai bên lập đoàn đánh Boss, trang bị chia 5:5!”

Cô ta tưởng trả lời thế là ra dáng đại tướng, nhưng vô tình biến những lời thề non hẹn biển của Bảo Bảo thành trò hề lố bịch.

Tiếng vọng lại khiến Thiếu Gia trong mộ thất mặt mày trắng bệch: “Bảo Bảo, em...”

Bảo Bảo nước mắt lưng tròng: “Ông xã, em thật lòng mà! Hãy tin em, tình yêu em dành cho anh mãi mãi không đổi thay...”

Tên Thiếu Gia này hết thuốc chữa rồi, vẫn còn do dự. Tình yêu đúng là cục cứt chó tẩm đường, thối hoắc mà cứ khiến người ta mê muội.

Trên cầu, Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu nóng nảy chửi ầm lên: “Năm năm cái rắm! Dùng thủ đoạn hạ lưu còn mặt mũi đòi chia chác? Ông chia cho cái búa!”

Tình Thâm Thâm vẫn bình tĩnh: “Binh bất yếm trá. Mọi người đều cầu tài, cùng lắm chia 3:7. Con Boss này không dễ xơi đâu.”

Lời mỹ nữ nói thường đáng tin, nên Ma Lạt Trư Đầu do dự. Nhưng Diệp Sảng biết thừa cô ả câu giờ. Boss ra là bọn hắn chết kẹp thịt ngay.

Thế là Diệp Sảng hét: “Đại ca, điểm tội ác của em sắp 1000 rồi! Dứt khoát nhường con nhỏ này cho em ‘vui vẻ’ một tí trước khi bị Thiên Lôi đánh chết! Các anh giữ tay chân nó lại...”

Hắn la toáng lên dọa mọi người. Thực ra là chém gió, làm gì có chuyện cưỡng bức dễ thế trong game.

Nhưng Tình Thâm Thâm thấy đối phương toàn đàn ông thì cuống lên, phất tay: “Lên!”

Ba nữ chiến binh giáp nặng vung đao xông lên cầu. Nhưng cây cầu hẹp dài 100 mét đâu dễ qua?

Chim ưng của Ngã Ái Nhất Điều Sài bay lên phun lửa. Ba nữ chiến binh đội lửa xông pha hung hãn.

“Đà đà đà đà đà!” Họng súng MP5 bắt đầu phun lửa, vỏ đạn nhảy nhót vui vẻ.

Tốc độ bắn của tiểu liên kết hợp tầm xa của Diệp Sảng khiến đầu nữ chiến binh dẫn đầu nảy một chuỗi sát thương “—42”! Hiệu ứng dính (khựng) của đạn bắn liên thanh khiến cô ta khựng lại rồi gục ngã.

“Tay súng dũng cảm, bạn ác ý sát hại người chơi, điểm tội ác +7!”

“Vãi!” Diệp Sảng hơi khựng lại. Ngay lập tức, hai nữ chiến binh khác bò rạp tiến lên, phía sau một chuỗi người cũng ùa tới.

Đại chiến nổ ra. Tiêu Sái Tẩu Nhất Hồi nhảy múa buff cho team.

“Ông đây có bao giờ sợ đàn bà?” Ma Lạt Trư Đầu hào khí ngút trời, vung kiếm lao lên.

Giữa cầu, “keng keng” hai luồng lửa tóe ra. Ma Lạt Trư Đầu trúng đao, mất khoảng 100 máu. Hắn gầm lên đâm trả một kiếm bạo kích “—242!”, rồi vung ngược tay bồi thêm phát nữa “—256!”. Một nữ chiến binh nằm xuống.

Tình Thâm Thâm kinh hãi. Đội Cách Lực này mạnh thật, có chiến binh cao thủ và súng tiểu liên, xông bừa chỉ tổ thiệt quân.

“Lên!” Tình Thâm Thâm phất tay, đám Súng thủ và Nguyên Tố Sư tràn lên.

Hai bên đấu hỏa lực. Ma Lạt Trư Đầu và Ái Đắc tank phía trước. Chim ưng của Tiểu Sài quấy rối hai bên sườn. Diệp Sảng và Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu bắn kẹp góc từ đầu cầu.

MP5 thể hiện uy lực khủng khiếp. Đạn cày nát lan can đá, bụi bay mù mịt khiến đám Lạc Hoa Lưu Thủy phải nằm rạp xuống.

Súng Magnum của Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu bắn chậm nhưng thấm, mỗi phát hơn 100 máu. Hắn bắn rất phong cách, nhắm một mắt, mỗi ánh chớp lóe lên là có kẻ dính đạn.

Tuy nhiên, đám Nguyên Tố Sư đối phương bắt đầu thả Tường Lửa và Mũi Tên Băng. Hai tanker không đỡ nổi phải lùi lại. Tiêu Sái Tẩu Nhất Hồi điên cuồng hồi máu mới giúp họ đẩy ngược lại. Cục diện giằng co.

Lúc này, đám Súng thủ đối phương bắt đầu bắn lén. Diệp Sảng và Ngoạn Cấu trúng đạn liên tục.

Tình Thâm Thâm bỗng ra lệnh: “Tắt hết đèn đi!”

Nước cờ cao tay. Cầu tối om. Chỉ có ánh lửa từ họng súng MP5 của Diệp Sảng là rõ nhất, biến hắn thành cái bia sống.

“Cẩn thận!” Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu lao tới đè Diệp Sảng xuống.

“Phập! Phập!”

Lưng hắn trúng hai phát đạn, sát thương “—100” mỗi phát. Là Desert Eagle!

Diệp Sảng toát mồ hôi hột. Nếu không được cứu, hắn đã đi đời rồi.

Ngoạn Cấu Liễu Một Hữu thở hổn hển cười lạnh: “Đừng tưởng ông cứu mày. Mày là chủ lực, phải sống mà ra ngoài. Mạng tao rẻ, không đáng tiền bằng con lợn Thiếu Gia kia. Ráng chịu đựng cho ông! Vì điểm tín dụng!”

Diệp Sảng chua xót. Có tiền thì ai muốn chịu nhục vì đám đàn bà và tên công tử bột này chứ?

Vị trí lộ, hai người lăn lộn tránh đạn. Bên Ma Lạt Trư Đầu cũng sắp vỡ trận.

“Huynh đệ họ Hà, tìm lối ra đi! Thiếu Gia biết đấy!” Ma Lạt Trư Đầu hét lớn.

Diệp Sảng thu súng chạy vào trong mộ thất.

“Còn lối ra nào không?”

Thiếu Gia chần chừ: “Có, nhưng tôi muốn đưa vợ đi cùng!”

“Cậu điên à?” Diệp Sảng quát.

“Đừng hại Bảo Bảo, chúng ta đi cùng nhau!” Thiếu Gia vẫn mơ mộng. Bảo Bảo cũng giả vờ đáng thương xin đi theo.

“Đủ chưa?” Diệp Sảng gầm lên, “Ông là tổ tông trong nghề diễn đấy, đừng múa rìu qua mắt thợ!”

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng chửi thề của Tiêu Sái Tẩu Nhất Hồi: “ĐCM lũ điếm!”

Diệp Sảng biết có biến, lập tức lao ra.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta thật là nhân vật phản diện a
Quay lại truyện Vô Địch Hắc Thương
BÌNH LUẬN