Chương 745: Hoa Vô Tận Không Phải Người!

Đối diện với ý chí của cường giả Vô Định Cảnh!!

Diệp Thiên Mệnh đưa ra quyết định này không phải do nhất thời nóng máu, mà vì hắn cần xem giới hạn thực lực hiện tại của mình, đồng thời cũng muốn tự mình đối mặt với một cường giả ở cấp độ Vô Định này.

Dù sao, kẻ địch cuối cùng của Diệp Thiên Mệnh hắn chính là Họa Vô Tẫn và Người Mặt Nạ.

Mà Họa Vô Tẫn kia chính là Vô Định Cảnh, còn Người Mặt Nạ thì càng mạnh hơn!!

Nếu lúc này, chỉ một luồng ý chí đã có thể áp chế được hắn, thì sau này nói gì đến chuyện báo thù?

Diệp Thiên Mệnh gắt gao nhìn chằm chằm luồng ý chí đang ép tới, hắn siết chặt hai tay, một luồng khí thế kinh khủng từ trong cơ thể bạo khởi tuôn ra.

Quyết sinh tử!!

Diệp Thiên Mệnh xoè lòng bàn tay, những luồng khí thế kia hội tụ lại, rồi nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh kiếm.

Hắn dùng hai tay nắm chặt chuôi kiếm, đột ngột đè về phía trước!!

Giây phút này, tất cả kiếm ý và kiếm thế của hắn đều tuôn trào ra ngoài.

Tất nhiên còn có cả Chúng Sinh Luật của hắn!!

Hắn muốn xem giới hạn thực lực của bản thân.

Khi một kiếm này của hắn đè xuống, tất cả kiếm thế và kiếm đạo ý chí của hắn cũng như vỡ đê, từ trong thân kiếm cuồn cuộn trào ra, hung hãn đối chọi với luồng uy áp ý chí kinh khủng kia.

Ầm ầm!

Hai bên vừa tiếp xúc, khu vực Diệp Thiên Mệnh đang đứng liền như có hàng trăm vạn ngọn núi lửa cùng lúc phun trào, một luồng sóng xung kích sức mạnh đáng sợ tức thì bùng nổ, mà Diệp Thiên Mệnh cũng bị luồng uy áp đó lập tức ép cho liên tục lùi mạnh về phía cuối con đại đạo hoàng kim.

Trong quá trình lùi lại này, toàn thân Diệp Thiên Mệnh trực tiếp nứt toác từng tấc, máu tươi bắn tung tóe!!!

Diệp Thiên Mệnh cảm nhận được nhục thân của mình đang bị xé nát, cũng cảm nhận được sự kinh khủng của luồng ý chí kia, nhưng hắn vẫn nghiến chặt răng, cố gắng kiên trì!!

Hắn biết, nếu hắn sử dụng thanh "Ngưu Bức Kiếm" kia, hắn có thể lập tức được giải thoát.

Nhưng hắn không làm vậy!!

Hắn chính là muốn xem giới hạn của mình ở đâu!

Dưới sự áp bức của luồng ý chí kinh khủng đó, không chỉ nhục thân của Diệp Thiên Mệnh vỡ nát, mà ngay cả linh hồn cũng nhanh chóng trở nên hư ảo, không chỉ vậy, ý thức của hắn cũng bắt đầu mơ hồ.

Không thể chết!!

Mình không thể chết!!

Thù của mình còn chưa báo!!

Diệp Thiên Mệnh đột nhiên gầm lên giận dữ, thân thể chỉ còn lại linh hồn của hắn bỗng mở to hai mắt, một luồng khí thế lại lần nữa từ trong cơ thể bạo khởi, nhưng trong nháy mắt đã bị nghiền nát, song ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng khí thế mới lại trào ra...

Bất khuất!

Liều mạng!!

Mà khí thế của hắn sau mỗi lần lại càng mạnh hơn lần trước!!

Lần này, hắn không còn bất kỳ tâm lý dựa dẫm nào, bởi hắn biết, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình, hắn đã không còn ai để dựa vào.

Diệp Thiên Mệnh hắn chỉ có thể dựa vào chính mình!!

Mà hắn còn chưa muốn chết, đã không muốn chết thì phải chống đỡ!!

Hàng trăm lần khí thế không ngừng bị hủy diệt, rồi lại không ngừng tân sinh...

Mỗi lần khí thế bị nghiền nát, thì lần tiếp theo, khí thế và ý chí của hắn sẽ trở nên càng mạnh mẽ hơn.

Cuối cùng, hắn đã dừng lại, lúc này, hắn đã đến cuối con đại đạo hoàng kim rách nát kia.

Linh hồn hắn hư ảo như một làn khói xanh, trong suốt vô cùng, tựa như có thể tiêu tán bất cứ lúc nào, nhưng khí thế trên người lại càng thêm kinh khủng, đã vượt qua cường giả Bán Bộ Vô Định Cảnh thông thường.

Giây phút này, kiếm thế và ý chí của bản thân hắn dường như đã được tân sinh.

Đó là sự tân sinh thuế biến sau khi phá phủ trầm châu trong tuyệt cảnh.

Thấy cảnh này, sắc mặt Mạc Ca ở phía dưới lập tức trở nên trắng bệch, "Sao có thể chứ... Vô Định Cảnh?"

Diệp Thiên Mệnh cúi đầu nhìn Mạc Ca phía dưới, tay phải hắn khẽ vung lên, cực kỳ tùy ý nói: "Cũng chỉ đến thế mà thôi!"

Mạc Ca: "..."

Diệp Thiên Mệnh từ từ nhắm hai mắt lại.

Lúc này, tâm cảnh của hắn quả thực đã có chút khác biệt.

Khi mới đối mặt với luồng ý chí kia, thực ra hắn cũng kiêng dè, niềm tin cũng từng dao động, đó là có nên dùng hai thanh kiếm kia hay không.

Nhưng hắn vẫn chọn không dùng.

Bởi vì trong khoảng thời gian này, hắn đã dùng thanh cổ kiếm kia quá nhiều lần, hắn phát hiện, hắn đã có chút mơ hồ về thực lực chân chính của mình.

Giới hạn của mình ở đâu?

Nếu vừa rồi dùng hai thanh kiếm kia, thì dù Diệp Thiên Mệnh hắn có chống lại được luồng ý chí đó, cũng không phải dựa vào sức mạnh của chính mình.

Mà hắn rất rõ ràng, Diệp Thiên Mệnh hắn bây giờ đã không còn ai để dựa vào, càng không thể dựa vào hai thanh kiếm này.

Hai thanh kiếm này có thể dùng vào thời khắc mấu chốt, nhưng Diệp Thiên Mệnh hắn nhất định phải có một nhận thức, đó là mục tiêu của hắn là vượt qua cả hai thanh kiếm này!!

Sau khi chống đỡ được, hắn mới phát hiện, luồng ý chí kia... cũng không đáng sợ đến thế.

Không đáng sợ đến thế!!

Khi ngươi đi đối mặt trực diện với thứ mình sợ hãi nhất, sau khi vượt qua được, ngoảnh đầu nhìn lại, thật sự không đáng sợ đến vậy.

Điều đáng sợ là không có dũng khí để đối mặt với nỗi sợ hãi đó!

Tất nhiên, Diệp Thiên Mệnh không thực sự coi thường cường giả Vô Định Cảnh, dù sao, đây cũng chỉ là một luồng ý chí của người ta.

Luồng ý chí này, có lẽ còn chưa bằng một phần mười vạn thực lực của bản tôn.

"Diệp Thiên Mệnh!"

Lúc này, Mạc Ca kia gắt gao nhìn chằm chằm hắn, "Ngươi quả thực khiến ta bất ngờ, ngươi lại có thể..."

Diệp Thiên Mệnh đột nhiên xua tay, "Ngươi còn có thể thúc giục luồng ý chí đó không? Nếu không thể, ta một kiếm giết ngươi!!"

Hắn hỏi như vậy là vì hắn phát hiện sắc mặt Mạc Ca trắng bệch như tờ giấy, rõ ràng, việc thúc giục luồng ý chí này cũng tiêu hao rất lớn.

Mạc Ca nhìn chằm chằm Diệp Thiên Mệnh, "Vậy ngươi đoán thử xem!"

"Ha ha!"

Diệp Thiên Mệnh đột nhiên cất tiếng cười lớn, "Coi như ngươi có thể thúc giục lần nữa, Diệp Thiên Mệnh ta có gì phải sợ?"

Dứt lời, hắn đột nhiên hóa thành một luồng kiếm quang mang theo kiếm thế và kiếm đạo ý chí vô tận hung hãn chém xuống.

Chém thẳng về phía Mạc Ca!!

Nói là làm!

Thấy Diệp Thiên Mệnh trực tiếp ra tay, trong mắt Mạc Ca lóe lên một tia dữ tợn, hắn gầm lên một tiếng, dùng hết toàn bộ sức lực của mình để thúc giục miếng ngọc bội kia.

Liều mạng!

Không còn lựa chọn nào khác!

Đường hẹp tương phùng, dũng giả thắng.

Bên trong miếng ngọc bội, luồng ý chí kia lại lần nữa tuôn ra uy áp kinh khủng, càn quét tất cả.

Nhưng đúng lúc này, thanh kiếm trong tay Diệp Thiên Mệnh đột nhiên được đổi thành thanh "Ngưu Bức Kiếm" kia.

Thanh kiếm này lại có thể dễ dàng xé nát luồng ý chí đó, rồi chém thẳng xuống, bổ Mạc Ca làm hai mảnh...

Máu tươi và nội tạng vương vãi đầy đất.

Trực tiếp miểu sát!!

Nhẹ nhàng như không!

Diệp Thiên Mệnh thu lại nhẫn trữ vật của Mạc Ca, rồi cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay, vẻ mặt tuy bình tĩnh, nhưng nội tâm... đã là sóng cả bão giật.

Hắn biết thanh kiếm này lợi hại, nhưng không ngờ lại lợi hại đến thế!!!

Vãi cả chưởng?

Hắn cũng bị chấn kinh rồi.

Vừa rồi hắn còn chưa dùng đến sức mạnh của mình, bản thân thanh kiếm này đã dùng sức mạnh của chính nó để dễ dàng nghiền nát luồng ý chí kinh khủng kia...

Chết tiệt!!

Vô lý!!

Lúc này, Ngưu Bức Kiếm đột nhiên lên tiếng: "Lần đầu tiên ngươi không dùng ta, là không muốn có tâm lý dựa dẫm, là muốn ép ra giới hạn của bản thân... ta có thể hiểu, nhưng sao lần này lại dùng rồi? Ngươi không sợ có tâm lý dựa dẫm à?"

Diệp Thiên Mệnh nén xuống sự kinh ngạc trong lòng, rồi cười nói: "Kẻ đọc sách, sợ nhất là hủ bại, cứ ngỡ đen là đen, trắng là trắng. Thế giới này vĩnh viễn tồn tại một vùng xám, ta không thể khư khư cố chấp vào vài lý lẽ và quy tắc. Thế gian vạn biến, ta tự phải ứng biến bằng một lòng!!"

Ngưu Bức Kiếm im lặng một lúc, rồi cười nói: "Ngươi đúng là có bản lĩnh đấy."

Diệp Thiên Mệnh ha ha cười lớn, hắn không nói thêm gì, mà quay người nhìn Bốc Thanh ở cách đó không xa. Phải nói rằng, Bốc Thanh đúng là mãnh thật, lúc này một mình địch sáu, vậy mà không hề rơi vào thế hạ phong.

Lúc này, những cường giả của văn minh tiền sử kia nhận thấy ánh mắt của Diệp Thiên Mệnh, cũng lần lượt dừng tay lại. Khi thấy Mạc Ca đã bị chém giết, sắc mặt bọn họ đều trở nên vô cùng khó coi.

Một lão nhân dẫn đầu lập tức nói: "Rút lui." Dứt lời, cả đám người quay người bỏ chạy.

Mạc Ca chính là đã dùng đến thần vật bảo mệnh của mình, vậy mà vẫn bị chém giết. Phải biết rằng, đó chính là một luồng ý chí của cường giả Vô Định Cảnh đấy!!

Đơn giản là vô lý!

Không chút do dự, tất cả mọi người quay người bỏ chạy.

"Này này!!"

Lúc này, Bốc Thanh đột nhiên hét lớn: "Mẹ nó chứ ta còn chưa đánh đã tay mà!!"

Nói xong, nàng định đuổi theo, nhưng lại bị Diệp Thiên Mệnh kéo lại.

Diệp Thiên Mệnh nói: "Chúng ta làm việc chính trước đã."

Bốc Thanh chớp chớp mắt, "Việc chính gì?"

Diệp Thiên Mệnh quay người chỉ về phía cuối con đại đạo hoàng kim.

"Ồ ồ!!"

Bốc Thanh hoàn hồn lại, "Đi đi, đi tìm bảo bối trước đã." Hai người tiếp tục tiến về phía trước.

Trên đường đi, Bốc Thanh đột nhiên nói: "Ngươi vừa mới đột phá à?"

Diệp Thiên Mệnh gật đầu: "Đúng vậy."

Bốc Thanh đánh giá Diệp Thiên Mệnh một lượt, "Ngươi bây giờ rốt cuộc là cảnh giới gì?"

Diệp Thiên Mệnh nói: "Không biết."

Bốc Thanh khẽ nhíu mày, "Ngươi thật sự không tu luyện cảnh giới?"

Diệp Thiên Mệnh nói: "Không tu luyện."

Bốc Thanh không hiểu, "Tại sao chứ?"

Diệp Thiên Mệnh nói: "Dù sao thì chẳng bao lâu nữa, cảnh giới cũng chẳng còn tác dụng gì. Loạn cả lên, thà không tu luyện còn hơn."

Bốc Thanh: "..."

Diệp Thiên Mệnh từ từ nhắm hai mắt lại, tuy không tu luyện cảnh giới, nhưng hắn đối với chiến lực hiện tại của mình đã có một nhận thức rõ ràng.

Đó là không dùng Chúng Sinh Luật, cũng có thể đối đầu với Bán Bộ Vô Định Cảnh.

Nếu dùng Cổ Kiếm cộng thêm Chúng Sinh Luật, có thể dễ dàng giết chết Bán Bộ Vô Định Cảnh bình thường.

Nhưng so với Vô Định Cảnh thật sự, vẫn còn kém rất xa, rất xa!!

Nhìn qua thì có vẻ rất mạnh.

Thực ra lại yếu như sên.

Bởi vì hắn có một cảm giác, đó là... khi hắn vô địch trong Bán Bộ Vô Định Cảnh, thì kẻ địch của hắn sẽ rất nhanh chóng biến thành Vô Định Cảnh.

Dường như có một bàn tay vô hình, không ngừng... nhắm vào hắn!!

Diệp Thiên Mệnh không khỏi thầm nghĩ trong lòng, lẽ nào mình bị người ta bày mưu tính kế rồi?

Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, nếu thật sự có người làm vậy với mình, chẳng phải là quá thất đức sao?

Trên một tầng mây nào đó.

Lão Dương đi đến sau lưng Thanh Khâu, ông thấp giọng nói: "Thanh Khâu cô nương, con trai cô vừa mới đột phá, đã sắp vô địch trong Bán Bộ Vô Định Cảnh rồi."

Thanh Khâu sững sờ một lúc, rồi nói: "Đột phá nhanh vậy sao?"

Lão Dương gật đầu: "Con trai cô cũng có chút bản lĩnh đấy."

Thanh Khâu lập tức nói: "Mau bảo Họa Vô Tẫn tăng độ khó lên, ngay lập tức!!"

Lão Dương: "..."

Lão Dương do dự một chút, rồi nói: "Làm vậy, có phải là thật sự không tốt lắm không? Hay là... để nó vui vẻ một thời gian?"

Thanh Khâu nghiêm mặt nói: "Nghiêm sư xuất cao đồ, thương cho roi cho vọt... À à, nhớ kỹ, đây là ý của Họa Vô Tẫn, không liên quan gì đến ta... Họa Vô Tẫn đúng là không phải người mà..."

Họa Vô Tẫn: "..."

Lão Dương: "..."

Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi
Quay lại truyện Vô Địch Thiên Mệnh
BÌNH LUẬN