Chương 859: Thế nào gọi là bá khí?
Yết Thiên Mệnh nhìn Diệp Huyền, khẽ nói: "Ngươi biết không, ta từng có một người bạn, hắn cũng là kiếm tu, nhưng hắn lại không có kiếm ý."
Diệp Huyền hơi nhíu mày.
Yết Thiên Mệnh tiếp tục: "Hắn không có kiếm ý, nhưng kiếm của hắn lại rất mạnh, mạnh đến mức ta cũng phải kiêng dè. Sau này ta mới hiểu ra, kiếm của hắn không phải là kiếm ý, mà là một loại 'đạo' khác."
Diệp Huyền trầm mặc.
Yết Thiên Mệnh nhìn Diệp Huyền: "Ngươi có kiếm ý, nhưng kiếm ý của ngươi vẫn còn quá yếu. Ngươi cần phải tìm ra 'đạo' của riêng mình, một 'đạo' thuộc về ngươi, không phải của người khác."
Diệp Huyền khẽ gật đầu.
Yết Thiên Mệnh lại nói: "Ngươi có biết tại sao ta lại nói với ngươi những điều này không?"
Diệp Huyền lắc đầu.
Yết Thiên Mệnh cười khẽ: "Bởi vì ta nhìn thấy ở ngươi một tiềm năng vô hạn. Ngươi có thể trở thành một kiếm tu vĩ đại, thậm chí còn vượt qua cả ta."
Diệp Huyền nhìn Yết Thiên Mệnh, trong lòng có chút chấn động.
Yết Thiên Mệnh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, khẽ nói: "Thế giới này rất lớn, có rất nhiều cường giả. Ngươi không nên tự mãn với những gì mình đang có."
Diệp Huyền trầm mặc.
Yết Thiên Mệnh quay đầu nhìn Diệp Huyền: "Ngươi có muốn biết, 'đạo' của ta là gì không?"
Diệp Huyền gật đầu.
Yết Thiên Mệnh cười khẽ: "Đạo của ta là 'Vô Đạo'. Vô Đạo tức là không có đạo, không bị bất kỳ đạo nào ràng buộc. Kiếm của ta, chính là Vô Đạo Kiếm."
Diệp Huyền ngẩn người.
Vô Đạo Kiếm!
Yết Thiên Mệnh lại nói: "Ngươi có thể không hiểu, nhưng không sao. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, kiếm của ngươi, phải là kiếm của chính ngươi, không phải của người khác."
Diệp Huyền hít sâu một hơi, khẽ nói: "Ta hiểu rồi."
Yết Thiên Mệnh gật đầu: "Vậy thì tốt. Ngươi hãy đi đi, tìm kiếm 'đạo' của riêng mình. Khi nào ngươi tìm được, chúng ta sẽ gặp lại."
Diệp Huyền ôm quyền: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Sau khi Diệp Huyền rời đi, Tần Quan xuất hiện bên cạnh Yết Thiên Mệnh, khẽ nói: "Ngươi thật sự tin tưởng hắn có thể tìm ra 'đạo' của riêng mình sao?"
Yết Thiên Mệnh nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Ta tin. Hắn có một trái tim kiếm đạo thuần túy, một trái tim không sợ hãi. Hắn sẽ thành công."
Tần Quan trầm mặc.
Yết Thiên Mệnh lại nói: "Ngươi có biết, ta đã chờ đợi một người như hắn bao lâu rồi không?"
Tần Quan nhìn Yết Thiên Mệnh, trong mắt có chút phức tạp.
Yết Thiên Mệnh khẽ thở dài: "Thế giới này, cần một người có thể phá vỡ mọi xiềng xích, một người có thể tạo ra một con đường mới."
Tần Quan khẽ nói: "Ngươi muốn hắn trở thành người đó?"
Yết Thiên Mệnh cười khẽ: "Ta không muốn, mà là hắn sẽ trở thành người đó."
Tần Quan trầm mặc.
...
Sau khi rời khỏi Yết Thiên Mệnh, Diệp Huyền không lập tức rời đi, mà là tìm một nơi yên tĩnh, bắt đầu suy nghĩ.
Vô Đạo Kiếm!
Yết Thiên Mệnh đã cho hắn một gợi ý rất lớn.
Kiếm của hắn, phải là kiếm của chính hắn!
Diệp Huyền nhắm mắt lại, bắt đầu hồi tưởng lại tất cả những gì mình đã trải qua.
Từ khi bắt đầu tu luyện kiếm đạo, hắn luôn học hỏi từ người khác, bắt chước người khác. Hắn có kiếm ý, nhưng kiếm ý của hắn lại không có linh hồn.
Kiếm ý của hắn, là kiếm ý của người khác.
Diệp Huyền đột nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Hắn hiểu rồi!
Kiếm của hắn, phải là kiếm của chính hắn!
Hắn không cần phải bắt chước bất kỳ ai, không cần phải học hỏi bất kỳ ai. Hắn chỉ cần đi theo con đường của chính mình, tạo ra kiếm đạo của riêng mình.
Diệp Huyền đứng dậy, nhìn về phía chân trời, trong mắt tràn đầy sự kiên định.
Từ giờ trở đi, hắn sẽ không còn là Diệp Huyền của ngày xưa nữa.
Hắn sẽ là Diệp Huyền của chính mình!
...
Trong một tinh không xa xôi, U Tư đang ngồi trên một ngọn núi, nhìn về phía xa xăm.
Bên cạnh nàng, một người đàn ông trung niên khẽ nói: "Tôn chủ, chúng ta đã tìm thấy tung tích của Yết Thiên Mệnh."
U Tư khẽ nhíu mày: "Hắn đang ở đâu?"
Người đàn ông trung niên cung kính nói: "Hắn đang ở trong một tinh vực nhỏ, dường như đang chờ đợi điều gì đó."
U Tư trầm mặc.
Người đàn ông trung niên lại nói: "Tôn chủ, chúng ta có nên hành động không?"
U Tư lắc đầu: "Không cần. Hắn không phải là đối thủ của chúng ta. Hơn nữa, hắn đang chờ đợi một người."
Người đàn ông trung niên ngẩn người: "Chờ đợi một người?"
U Tư khẽ gật đầu: "Một người có thể thay đổi thế giới này."
Người đàn ông trung niên trầm mặc.
U Tư đứng dậy, nhìn về phía xa xăm, khẽ nói: "Ta muốn xem, người mà hắn chờ đợi, rốt cuộc là ai."
...
Trong một tinh vực khác, Dương Diệp đang ngồi trên một tảng đá, nhắm mắt dưỡng thần.
Đột nhiên, hắn mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm.
Ở đó, một luồng kiếm ý mạnh mẽ đang bùng nổ.
Dương Diệp khẽ nhíu mày: "Kiếm ý này... là của Diệp Huyền?"
Hắn đứng dậy, biến mất tại chỗ.
...
Trong một tinh không vô tận, Diệp Huyền đang đứng giữa hư không, toàn thân tản ra kiếm ý ngút trời.
Kiếm ý của hắn, không còn là kiếm ý của người khác, mà là kiếm ý của chính hắn.
Kiếm ý này, không có bất kỳ quy tắc nào, không có bất kỳ giới hạn nào.
Nó là kiếm ý của tự do, kiếm ý của vô tận.
Diệp Huyền giơ tay phải lên, một thanh kiếm vô hình xuất hiện trong tay hắn.
Thanh kiếm này, không có hình dạng, không có màu sắc.
Nó là kiếm của ý chí, kiếm của tinh thần.
Diệp Huyền khẽ nói: "Kiếm của ta, tên là Vô Danh."
Vô Danh Kiếm!
Khi Diệp Huyền nói ra ba chữ này, toàn bộ tinh không đều rung chuyển.
Một luồng kiếm khí kinh khủng từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Diệp Huyền.
Diệp Huyền không sợ hãi, hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, trong mắt tràn đầy sự kiên định.
Hắn biết, đây là thử thách của thiên đạo.
Hắn muốn tạo ra kiếm đạo của riêng mình, thiên đạo sẽ không dễ dàng chấp nhận.
Diệp Huyền hít sâu một hơi, giơ Vô Danh Kiếm lên, chém thẳng lên trời.
Một đạo kiếm quang chói mắt xé rách hư không, lao thẳng về phía luồng kiếm khí kia.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ tinh không đều chấn động.
Luồng kiếm khí kia bị kiếm quang của Diệp Huyền chém nát, hóa thành vô số mảnh nhỏ, biến mất trong hư không.
Diệp Huyền đứng giữa hư không, toàn thân không chút tổn hại.
Hắn đã thành công!
Hắn đã tạo ra kiếm đạo của riêng mình!
Vô Danh Kiếm Đạo!
Lúc này, Dương Diệp xuất hiện bên cạnh Diệp Huyền, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.
"Ngươi... đã thành công rồi." Dương Diệp khẽ nói.
Diệp Huyền nhìn Dương Diệp, khẽ cười: "Đúng vậy, ta đã thành công rồi."
Dương Diệp trầm mặc.
Hắn không ngờ, Diệp Huyền lại có thể thành công nhanh đến vậy.
Diệp Huyền nhìn Dương Diệp, khẽ nói: "Ngươi có muốn thử một chút, kiếm đạo của ta không?"
Dương Diệp ngẩn người, sau đó cười khẽ: "Được thôi, ta cũng muốn xem, kiếm đạo của ngươi rốt cuộc có gì đặc biệt."
Nói xong, hắn rút kiếm ra.
Một luồng kiếm ý mạnh mẽ từ trên người Dương Diệp bùng nổ, bao phủ lấy toàn bộ tinh không.
Diệp Huyền không sợ hãi, hắn giơ Vô Danh Kiếm lên, đối mặt với Dương Diệp.
Hai người nhìn nhau, trong mắt đều tràn đầy sự chiến ý.
Một trận chiến kinh thiên động địa, sắp sửa bùng nổ!
Đề xuất Huyền Huyễn: Bàn Long