Chương 1097: Người sống còn sót lại
Phương Vũ nhìn chằm chằm vào tờ giấy đầy chữ, ý niệm trong lòng xoay chuyển như dao găm. Lộ Lộ nói đến “Cơ hội ngàn năm một thuở”, đến tột cùng là thứ gì, khiến nàng căng thẳng mà buông xuống thù hận, thậm chí nguyện ý cùng hắn hợp tác với cái gọi là Phản đồ. Hắn đột nhiên nghĩ tới đêm qua, khi kinh động toàn thành, tuyệt không phải chuyện tầm thường. Liệu “Cơ hội” mà nàng nhắc tới có liên quan tới sự kiện đêm ấy không? Nàng, hoặc là thế lực sau lưng nàng, đã biết được sự thật tối hậu hay chưa? Sự tò mò như trăm roi đâm vào tâm trí, khiến hắn không thể ngồi yên. Hắn phải biết rõ ràng đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Mối quan hệ này có thể liên quan tới toàn bộ thế cục kinh thành, và đến cả Thanh Yêu, đến cả an nguy của hắn và mọi người quanh đây!
“Đêm qua động tĩnh kia… có lẽ là một dấu hiệu.” Lòng hắn cuộn lên những suy đoán càng ngày càng rõ ràng. “Hồng Môn yến… ắt là có mưu đồ.” Lộ Lộ mời gọi, nhưng trong mắt hắn hiểu rõ cạm bẫy không hề ít. Dù hắn biết rõ bản tính Lộ Lộ kiêu ngạo và đại khí, nhưng vì Thanh Yêu, hắn phải dốc lực xác minh sự thật đêm qua. Vì Hắc Ngạo và Tả Lục, hắn không thể bỏ qua. Cũng vì khả năng tồn tại của một thân phận bí ẩn ở triều đình là đủ để Lộ Lộ buông xuống thù hận “Cơ hội” kia. Nếu thật sự có liên quan đến triều đình cao cấp, thì sự rung chuyển này có thể đẩy toàn bộ kinh thành vào một trận/update hỗn loạn mới.
Hít sâu một hơi, Phương Vũ siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, rồi vò nát nó thành bụi phấn rơi xuống. Ánh mắt kiên định và sắc bén quay trở lại: cuối cùng hắn đã nhận định được một địa chỉ duy nhất, giữa kinh thành tây khu, một căn phòng trà trông bình thường—nhưng biết đâu lại là hang động của bí ẩn. Không do dự, hắn tung người như bóng âm giới, rời khỏi miếu Thành Hoàng rách nát, tiến về phía nơi ấy, để xem “Hồng Môn yến” rốt cuộc ẩn chứa cái gì.
Kinh thành ngầm sâu thẳm trong lòng đất, âm u và lạnh như đá. Nơi đây là một tổ chức hạch tâm, mùi máu và thảo dược đắng ngắt hòa quyện, khiến người hít thở thấy khó khăn. Trong không khí đặc quánh, Thiên Xà co ro nằm im, còn Bí Thỏ thì chăm chú xử lý từng vết thương cho đám người trọng thương. Những thập nhị tướng từng hùng mạnh đã lụi tàn trong một đêm—giờ chỉ còn lại sự rệu rã và mỏi mệt. Ảnh Hầu chịu đựng đau đớn nơi ngực bụng, cố gắng nghĩ xem làm sao có thể đưa tổ chức vượt qua khủng hoảng này.
Bí Thỏ đứng bên giường, khay thuốc trên tay, gương mặt thanh tú nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nàng không thể ngẩng đầu nhìn đêm dài đã qua; nhiệm vụ lần này đã nuốt của nàng quá nhiều công sức và tinh lực. Nàng chăm sóc cho Ảnh Hầu và những người khác như thể đang bồi dưỡng tôn nô, nhưng thời gian không tha thởi bất cứ ai. Công việc ngày càng nhiều, từ tháo gỡ ngòi nổ cho thương tích, đến điều phối dược vật, đến chăm sóc cho đám người vừa tỉnh lại. Nàng thở dài, tự nhủ rằng đã đến lúc tìm một phương sách khác—một thầy thuốc tài hoa có thể kéo dài sinh mệnh cho họ, phối hợp với dược vật của nàng để cứu sống nhiều người hơn.
“Thuật nghiệp hữu chuyên công,” Ảnh Hầu thì thầm trong lòng, cố gắng giữ cho mặt mày bình tĩnh. Bí Thỏ vốn nổi danh với y thuật điêu luyện và nghiêm khắc, nhưng nàng cũng có thể nhìn thấu được sự nan giải của thời điểm này. Nếu có thể tìm được một vị thần y ở bên cạnh, phối hợp với nàng sẽ là một bước nhảy vọt về hiệu quả cứu người và phục hồi chiến lực cho tổ chức. Tuy nhiên, nàng cũng cảnh giác: một khi phác thảo kế hoạch với người ngoài, e sẽ chọc giận nàng—một người đã có tiếng là kiêu ngạo và kiên định đến tàn nhẫn. Ảnh Hầu hiểu điều đó và gật đầu, dù tim vẫn đập mạnh vì sợ hãi và áy náy.
Rời khỏi phòng điều trị, Ảnh Hầu men theo lối đi ẩm ướt và tối tăm của U Tuyền cứ địa. Hai bên là các vách đá khảm lam tinh thạch, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để nhận diện đường đi. Hắn biết mình phải tìm Phù Long, kẻ từng đồng hành với một vị thần y giỏi nhất, người có thể phá bỏ phong ấn đang giam cầm hắn và cho phép tổ chức tiến tới một bước tiến lớn. Phù Long hiện nằm ở Âu Dương phủ theo dõi bổn sự và tìm kiếm cơ hội mời thần y xuất thủ. Nếu cả hai có thể hợp tác, sự tung hoành sắp tới sẽ không còn là mơ ước.
Bên kia một gian phòng ngầm được thủy tinh trong suốt ngăn cách, hàng chục bình dưỡng chứa những người đang được nuôi bằng chất lỏng xanh nhạt. Mỗi bình chứa một thân thể có hình dáng như người, nhưng hai mắt nhắm nghiền, như đang ngủ sâu. Bí Thỏ đang chăm sóc cho một đời mới của “tôn nô” và nàng trông thật sự mỏi mệt. Đứng cạnh một bình dưỡng, một người khoác áo choàng màu xám, lưng hơi gù, chăm chú nhìn vào một thân thể được nuôi dưỡng, ánh mắt u lam lóe lên quang mang lạnh lẽo. Đó chính là Mộ Dương, người đang được tổ chức nuôi dưỡng như một bản sao của một chiến binh tối thượng.
Ảnh Hầu đứng thừ người, cảm nhận áp lực và mục tiêu của mình đang được đặt trước mặt. Tôn thượng vẫn còn ở cách xa nơi này, nhưng hắn không thể chần chừ mãi. Nếu muốn đưa tổ chức thoát khỏi vòng xoáy nguy hiểm và duy trì sức mạnh, hắn phải tìm được thần y và một cơ hội để cứu những người đồng liêu đang nằm trên giường bệnh. Trong lòng hắn, sự kiên định và ánh mắt lạnh như băng càng sâu thêm. Hắn nhận thức rõ đây là một trận chiến dài và đầy gian nan, nhưng số phận của những người đồng liêu, và của cả triều đình, có thể phụ thuộc vào mỗi bước đi của hắn.
Cạnh đó, Mộ Dương vẫn im lặng trong bình dưỡng, ngủ say như một bí ẩn lớn đang ẩn mình dưới lớp thủy tinh trong suốt. Nơi đây, khi ánh sáng lam đổ lên mặt kính, người ta có thể cảm nhận được một sự lạnh lẽo và quyết đoán đang nghiền ngẫm về tương lai của tổ chức. Và có lẽ, ngay từ bây giờ, mọi thứ đã bắt đầu chuyển động—những bóng tối cuối cùng đang tập hợp, chờ đợi thời cơ để phá vỡ thêm một lớp màn che để đi vào ánh sáng của sự thật.
Đề xuất Voz: Yêu xa trong chờ đợi!