Chương 1153: Lại gặp nhau 2
Bối cảnh là đại sảnh của Âu Dương phủ. Triệu Côn (Phương Vũ) liếc nhìn căn phòng đang rộn rã vì biến động của đại trận hộ phủ, vội vàng trở về, lo lắng cho Đinh Huệ. Hắn đến nơi thì thấy Đinh Huệ vẫn bình an vô sự, nhưng lại có vẻ có kẻ địch đang lật tung phía sau lưng. Âu Dương đại sư xuất hiện, khẳng định đã dễ dàng xử lý cường địch đến từ Ngu Địa phủ.
Đinh Huệ lấy giọng đều đều giải thích: Ngu Địa phủ xông đến để bắt người, nhưng bị Âu Dương đại sư áp chế. Triệu Côn chau mày, nghi ngờ làm sao Ngu Địa phủ biết tung tích của bọn họ và nhận ra sự việc đã vượt quá phạm vi phá án thông thường, phía sau ắt có một lực lượng từ lâu ẩn sau ánh mắt. Đinh Huệ nói thẳng rằng Gia Cát Thơ đã ra tay, và họ không thể tránh né được.
Soi vào tình huống, Triệu Côn trầm ngâm, ánh mắt đầy sự tự trách và kinh hoàng. Hắn nói khẽ, giọng trầm: “Thật có lỗi, là ta đã cân nhắc không chu toàn, để lại đầu mối cho các ngươi sợ hãi. May mà Âu Dương đại sư kịp thời xuất thủ, các ngươi đều vô sự.” Khi nói tới Đinh Huệ, hắn để lộ một tia sầu lo và may mắn vẫn còn.
Đinh Huệ khẽ nở nụ cười, kiêu ngạo mà bình thản: “Yên tâm đi, yên tâm đi. Tất cả đã được đặt yên trong bụng trời, có Âu Dương đại sư ở đây, ai dám động đao động thương trong Âu Dương phủ? Trừ phi là chán sống.” Nàng nói có vẻ tự tin, như thể vừa trải qua một trận căng thẳng cũng chỉ là một khúc thú vị nháo kịch.
Lệnh Hồ Hương lúc ấy bước tới trước một bước, dáng người thẳng tắp như Tuyết Trung Thanh, nghiêm mặt nói với Phương Vũ: “Điêu Đức Nhất, chuyện này không phải do ngươi một mình gánh. Không cần vì thế tự trách. Mà bảo vệ Đinh thần y an nguy là việc thuộc về ta. Chỉ cần ta ở đây, tuyệt đối sẽ dốc toàn lực giúp nàng chu toàn.” Lời hứa của nàng dứt khoát và giản dị, nhưng lại nặng tựa ngàn vàng.
Lời nói của nàng khiến Tống Chấn Vinh ngoài ý muốn nghiêng người nhìn về phía Lệnh Hồ Hương, quan sát nét mặt lạnh như băng của cô. Phương Vũ nhìn về phía Lệnh Hồ Hương, trong mắt lấp lánh sự cảm kích, gật đầu một cái, không buồn khách sáo: “Làm phiền, đa tạ.” Đó là sự cảm kích thâm sâu mà hắn ghi tạc trong lòng.
Nói xong, Phương Vũ không còn nói nhiều, tự tay nắm chặt Đinh Huệ, nhẹ giọng kéo nàng sang bên kia: “Chúng ta vào trong nói.” Hắn dẫn nàng quay người đi về phía hai người đang đứng ở phía kia, bước đi âm thầm và yên lặng.
Tống Chấn Vinh và Lệnh Hồ Hương đứng lại, như hai pho tượng khắc sâu trong gió lạnh. Họ đưa mắt nhìn Phương Vũ và Đinh Huệ khuất bóng sau cửa vòng, rồi qua tấm đá xanh dưới sân, một lát sau mới biến mất ở đình viện sâu phía sau. Chợt Tống Chấn Vinh quay đầu, nhìn Lệnh Hồ Hương vẫn đứng nghiêm, mở miệng hỏi: “Ngươi sẽ không… cảm thấy không cam tâm sao?”
Lệnh Hồ Hương sắc mặt hạ xuống, lạnh lùng như một tầng băng giá. “Quản tốt chính ngươi, chớ xen vào việc của người khác.” Nói xong, nàng xoay người rời đi, bước rời khỏi hành lang, khuất sau một góc rẽ. Tống Chấn Vinh nhìn theo bóng nàng khuất, lặng lẽ thở dài. Hắn biết muội muội Tống Khê của mình trước đó đã chịu thương, đang trong phòng sương phòng tĩnh dưỡng, và nếu như Nh địa phủ có được đòn trí mạng thì hậu quả sẽ càng vô pháp lương tâm. Hắn gắng bỏ những ý nghĩ hỗn loạn, lo cho muội muội mới là điều quan trọng nhất, rồi quay người rời khỏi đình viện, để lại nơi này trong sự căng thẳng vẫn còn vương.
Trong một phía khác, Phương Vũ và Đinh Huệ quay lại khu sâu của Âu Dương phủ, đóng chặt cửa gỗ nặng. Phương Vũ đi tới bàn gỗ, rót hai chén trà xanh, để một chén trước mặt Đinh Huệ, một chén cho bản thân, uống một hơi, để nước trà lạnh thấm vào cổ họng và xua tan phần nào nhiệt huyết đang sôi của cả hai. Đặt chén xuống, hắn nhìn Đinh Huệ, nói: “Chuyện ở bên kia đã có manh mối.”
Đinh Huệ ngẩng đầu, ngón tay vòng quanh một sợi tóc xanh đang thả trên ngực mình. Nghe vậy, nàng bất ngờ, trong mắt loé lên một tia kinh ngạc: “Nhanh thế ư? Ngươi ra ngoài chưa bao lâu? Tốc độ thế này khiến ta phải xem lại hiệu suất làm việc của mình.”
Phương Vũ khẽ gật đầu: “Cốt Hổ thi thể đã mang về tổ chức, đã giao cho Bí Thỏ.” Đinh Huệ nâng chung trà, thổi nhẹ rồi đặt xuống như bảo toàn nhiệt khí cho câu trả lời của mình: “Theo đúng thỏa thuận, chỉ cần ta gật đầu, tổ chức có thể lập tức tiến hành kế thừa nghi thức, rót toàn bộ lực lượng của Chí Trăn Kim Biện hoa.”
Phương Vũ giọng điềm tĩnh, gần như vô cảm: “Nhưng ta sẽ tạm hoãn chuyện này một bước.” Đinh Huệ ngạc nhiên, ánh mắt tò mò xoáy vào hắn: “Tại sao? Đây không phải là mục tiêu chính của ngươi sao? Việc Chí Trăn Kim Biện hoa, đối với ngươi mà nói, rõ ràng có ích lợi.”
Phương Vũ đáp thẳng thắn: “Ta nói cho bọn hắn rằng ta cần ngươi chờ một đợt.” Hắn nhìn thẳng Đinh Huệ, giọng trầm và nghiêm túc: “Kế thừa nghi thức không thể coi thường. Đó là một quá trình phức tạp, vô cùng nguy hiểm và khó lường. Ta hi vọng ngươi có thể trước giúp ta kiểm tra tỉ mỉ, để đảm bảo không có tai họa ngầm.”
Đinh Huệ ánh mắt bừng sáng, như một con báo săn được phép săn mồi: “Tất nhiên không có vấn đề! Ta đây có sẵn trên người một đống Chí Trăn Kim Biện hoa… và cả các biện pháp kế thừa nữa. Nhưng sao không hiện tại đi cùng ta để tổ chức xem xét?”
Tuy nhiên Phương Vũ lắc đầu: “Ở đây còn một chuyện khác cần làm trước. Ta phải làm xong việc trước đã.” Trong khoảnh khắc, một ý niệm lóe lên trong đầu Đinh Huệ như tia điện, giống như sự nhận ra một điều gì đó liên quan tới Tuyệt môn và phục sinh Điêu Như Như cần thiết. Không cần phải hỏi thêm, nàng im lặng gật đầu, hơi thở trở nên nghiêm túc.
Nói như thế, câu chuyện dần đi vào một bước ngoặt: Tuyệt môn hứa hẹn, phục sinh Điêu Như Như và những tài liệu liên quan được nhắc tới, chờ đợi ở phía sau. Nàng khẽ thốt lên, giọng trầm và nghiêm túc: “Chờ Tuyệt môn… thực hiện xong hứa hẹn.” Phương Vũ đáp lại bằng giọng nhẹ nhưng chắc chắn: “Đúng vậy. Đến thời điểm này đã đến.”
Đinh Huệ trầm mặc, im lặng đứng đó, một lúc lâu mới thở ra, rồi quay sang nhìn Phương Vũ với ánh mắt kiên định và tin tưởng ngày càng nhiều.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Ảnh