Chương 323: Thất bại
Phương Vũ chau mày, không biết có phải do trò chơi trong đó mỗi ngày tra yêu ma hay không, hắn có cảm giác xung quanh nhiều chuyện khá nhạy cảm. Tài xế kia làm hắn không yên tâm, nhất là lúc thấy tay hắn chỉ chớp mắt đã nhanh như chớp vươn vào túi áo.
— Tài xế đại ca? — Phương Vũ nghi ngờ lên tiếng.
Tài xế vẫn quay lưng lại, trầm mặc từ tốn, chậm rãi đưa tay vào trong túi âu phục. Không hiểu sao, trong lòng Phương Vũ bỗng nổi lên một cảm giác khẩn trương vô hình chỉ trong chớp mắt.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vang vọng từ phía trước, càng ngày càng gần. Âm thanh ấy như lập tức phá vỡ một thế cân bằng nào đó. Tài xế đại ca xoay người, rút tay ra khỏi túi, mở ra cho Phương Vũ nhìn thấy. Đó là một bao thuốc lá loại Hoa tử bài. Tài xế cười ngây ngô, chỉ về phía phòng vệ sinh trên tường, nơi cấm hút thuốc.
— Vừa mới định rút thì thấy chỗ này cấm hút, không tiện. Phương tiên sinh muốn hút một điếu không? Chúng ta ra ngoài hút. —
Hóa ra chỉ là khói thuốc… Phương Vũ vừa rồi lo lắng vô cớ khiến hắn cảm thấy vừa buồn cười vừa mất mặt. Chơi game hay làm gì cũng không nên quá vội vàng mà khiến bản thân căng thẳng.
Phương Vũ hướng tài xế đại ca cười ngượng, vẫy tay nói:
— Không, không cần, ta không hút thuốc. Tài xế đại ca, không có gì to tát đâu, ta đi trước bồi Cẩn tỷ nhé.
Tài xế gật đầu cười đáp:
— Đi thôi, đi thôi.
Bỗng nhiên một đoàn người cũng vào phòng vệ sinh, vừa khéo đi ngang qua Phương Vũ. Tài xế nhất thời nhướng mày, rồi theo sau Phương Vũ rời đi, nét mặt từ từ chuyển từ cười tươi sang lạnh lùng.
Người qua đường nhanh chóng đi vào phòng vệ sinh, còn tài xế thì tiện tay quăng bao thuốc vào thùng rác, sau đó lại thò tay vào túi lấy ra một trang giấy da dê, cẩn thận nhìn trước ngó sau.
...
— Yêu ma địa phương đáng sợ nhất không phải đa dạng huyết mạch năng lực, mà là… ngụy trang! —
— Chúng trá hình thành người, hòa nhập vào mạng người, rất khó để phát hiện mà tồn tại! —
Kỳ Tiểu Cẩn nhíu mày. Bản thể của Da Dê Yêu đã bị nàng tấn công tiêu diệt phần lớn, nhưng hắn biết đâu ẩn náu đâu. Đồ chơi kia đang trở nên mạnh mẽ hơn — hay nói cách khác — đang dần phục hồi thực lực!
Trước đây, Kiếp trước Kỳ Tiểu Cẩn chưa từng nhìn thấy Da Dê Yêu. Nhưng không nghi ngờ gì, đầu kia Da Dê Yêu nếu còn trong thế giới "Cầu Ma" thì chắc chắn không phải là thực lực hiện tại này.
Xuyên về thế giới thực, thực lực bị suy yếu, giờ năng lực khôi phục rất nhanh. Bản thân nó vận dụng phân thân bảo mệnh để trì hoãn tốc độ phục hồi thực lực.
— Lần cuối cùng bắt được dấu vết của hắn là bên lề thành phố, khu vực đường sát bên hông Đông Môn thành phố. —
Ở Giang Nam thành phố có người bảo vệ nơi đây, Da Dê Yêu lật không nổi bọt nước, bỏ chạy chỗ khác là nước đi sáng suốt để tránh rắc rối.
Sau đó chính là vùng "Tĩnh Mịch Linh". Đồ chơi đó khó dẹp hơn Da Dê Yêu nhiều. May mà gần đây nó có vẻ ngừng mở rộng, ổn định phạm vi trong khu vực, dự đoán đã hấp thụ đủ năng lượng chuẩn bị bước lên cảnh giới cao hơn.
Chuyện này giống như một cuộc chạy đua với thời gian, ai lên được tầng cao hơn thì bên đó sẽ áp đảo đối phương! Thế cục ngày càng nguy hiểm, vượt tầm kiểm soát khiến Kiều Tiểu Cẩn sắc mặt nghiêm trọng, đầy ưu tư.
Đúng lúc này, có tiếng gọi bên sau.
— Cẩn tỷ —
Giọng nói nhẹ nhàng, hòa hoãn. Kỳ Tiểu Cẩn quay lại, mỉm cười.
— Về rồi? Cơ thể không thoải mái sao? —
— Không, không sao, ta khỏe, chỉ vì hôm nay dậy sớm quá nên ngủ không ngon. — Phương Vũ khoát tay.
Kỳ Tiểu Cẩn ánh mắt dịu dàng, khác hẳn thân thể thép cứng kiên định của hắn kiếp trước. Hiện giờ Phương Vũ còn rất yếu đuối, chỉ là phàm nhân thường, phải được bảo hộ tốt mới ổn.
— Chúng ta quay về trước đi, tình hình đại tỷ không thể trong thời gian ngắn mà có khởi sắc. —
Thở dài, Kỳ Tiểu Cẩn đi đầu rời khỏi phòng bệnh.
Phương Vũ nhìn thấy các bác sĩ tất bật trong phòng, theo phía sau Cẩn tỷ đi theo.
— Nồi đạt thương trường đóng cửa để chỉnh đốn kinh doanh vì vài vấn đề, cấm người ra vào.
— Trên mạng đồn rằng phong thủy nơi đó không tốt, vài ngày liên tục xảy ra các vụ tử vong, CEO đã quyết định mời thầy phong thủy nhằm cải thiện.
— Có người nói từng vào nồi đạt thương trường, về nhà đều cảm thấy bệnh tật kỳ lạ, nghe đồn nơi đó đang nghiên cứu virus thần bí. Sau khi bị người trên phát hiện thì đóng cửa chỉnh đốn. —
Những tin này từ viện thông tin, đều liên quan đến nồi đạt thương trường. Phương Vũ có chút ấn tượng, nhưng vốn là người trốn đời, cũng hiếm khi lui tới thương trường nên cảm thấy rất xa lạ.
Giang Nam thành phố dạo gần đây đúng là không yên ổn: hung phạm giết người, tai nạn giao thông, virus kỳ bí,… khiến ai nấy đều thở dài.
Phương Vũ tự nhủ muốn sống lâu thì tốt nhất nên ở trong nhà, làm một “mọt sách” thật sự.
Xuống tầng, tài xế đại ca đã nhận tin tức, đậu xe chờ sẵn ở cổng.
Phương Vũ đi cùng Cẩn tỷ lên xe, không nhịn được quay sang nhìn tài xế. Người kia mang kính râm, khó nhìn rõ nét mặt nhưng dường như không có gì khác biệt.
Khi chú ý tới ánh mắt của Phương Vũ, tài xế còn khẽ gật đầu.
Phương Vũ tiếp tục theo Cẩn tỷ đi phía trước, trong lòng lại dấy lên cảm giác ngờ vực.
Bỗng nhiên, hắn dừng bước.
— Cẩn tỷ, ta nhớ trường học của ta cũng gần đây thôi. Không xa lắm. Ngươi cùng ta đi vài bước đi, ta về trường cũ xem một chút được không? —
Kỳ Tiểu Cẩn nghe vậy ngạc nhiên, nhìn đồng đội do dự nghi ngờ tài xế, rồi nhẹ gật đầu.
— Dạ thúc, chờ ta một chút ở đây. —
Tài xế theo dõi kỹ phía trong, hai người đổi hướng rời đi.
Lúc này, tài xế rút kính râm, ngó theo hai người có vẻ đang suy nghĩ.
Đợi chắc chắn không thấy họ quay lại, tài xế bỗng khởi động, đạp ga, lái xe đi.
...
— Trường học của ngươi đâu có ở gần đây. — Kỳ Tiểu Cẩn nói.
Hai người đi sát vai trong đám đông lẫn vào người qua đường.
Nàng tiếp tục:
— Ngươi khi đó ở khu tiểu khu vì ở gần nơi cư ngụ nên thuận tiện đi học. Còn chỗ này cách nơi cư xá phần khá xa. —
Vừa rồi nàng không trực tiếp vạch trần Phương Vũ nói dối, chỉ muốn biết tại sao hắn lại nói vậy.
Đột nhiên dừng bước, nàng nhìn thẳng vào hắn.
Dù Phương Vũ vẫn chưa biến thành cái tồn tại vô địch như kiếp trước, nhưng sự thận trọng và nhạy bén đã thể hiện trong nội tâm, chỉ thiếu chút động lực bên ngoài để bùng phát.
Trong thời kỳ tận thế, chỉ những người như hắn mới sống sót được, thu hoạch cũng nhiều hơn. Nhưng trong tình thế này, với nàng bên cạnh, dù thế nào cũng sẽ bảo vệ tốt cho Phương Vũ.
— Có chuyện gì xảy ra? — Kỳ Tiểu Cẩn hỏi nghiêm túc.
— Không, không có gì. Có lẽ ta hơi nhạy cảm thôi. Bởi đại tỷ của ngươi bị tai nạn xe, ngươi cũng nói có người ra tay xấu. Hôm nay ta cảm thấy tài xế đại ca có gì đó không đúng. —
— Dạ thúc? Có điểm không hợp? Phương diện kia có gì không ổn? — Kỳ Tiểu Cẩn chợt tiến lại gần, khí thế mạnh mẽ khiến Phương Vũ vội vàng tránh mắt.
Cũng không thể để nghi ngờ tài xế đại ca bị người nào đó cạnh tranh công ty thu mua chứ?
— Không, không biết nữa. Có thể hôm nay hắn không nghỉ ngơi tốt, không được tỉnh táo. Ta cảm thấy có thể tự đi bộ về cư xá cho tài xế nghỉ ngơi. —
Kỳ Tiểu Cẩn nhắm mắt hồi tưởng chi tiết sáng nay trạng thái Dạ thúc, rồi khẽ nhíu mày.
Không hề có vấn đề gì, hắn vẫn như bình thường.
Mở mắt nhìn Phương Vũ như muốn tin lời đoán của cậu, hoặc bởi tin vào chính đôi mắt của mình.
Một thoáng do dự, nàng quyết định dừng xe taxi bên lề đường, kéo Phương Vũ lên xe.
— Đi bệnh viện. —
Không cần lời nói nhiều. Bệnh viện là nơi gần nhất, còn có đơn thuốc tốt thế thì tiện nhất.
Tài xế đạp ga, chỉ vài phút sau đã tới nơi.
— Thả chậm tốc độ, đừng dừng. —
Dù thẻ quẹt đã xong, tài xế vẫn còn dè dặt. Lúc này, Kỳ Tiểu Cẩn lấy điện thoại gọi cho Dạ thúc.
Lại một hồi âm vang vang lên, điện thoại kết nối.
— Dạ thúc, ngươi còn ở cửa bệnh viện hả? —
— Ở đây. —
— Chúng ta đã về rồi, ngươi ra đón chúng ta về cư xá nhé. —
— Được. —
Một phút… ba phút… năm phút trôi qua, bên ngoài bệnh viện vẫn chưa xuất hiện xe riêng của Dạ thúc.
Gọi cho hắn cũng không liên lạc được.
Kỳ Tiểu Cẩn nhăn mày, để Phương Vũ theo nàng xuống xe. Rồi nàng lấy điện thoại gửi đi một tin nhắn đặc biệt.
Chẳng mấy chốc, người mặc âu phục bảo vệ từ trong bệnh viện chạy ra tới gần.
— Tiểu thư, đúng như đêm ca nói có chuyện rồi. —
Anh ta đưa điện thoại cho Kỳ Tiểu Cẩn xem, trên màn hình hiện hình ảnh từ camera hành trình: một chiếc xe đâm xuống hồ, chìm hẳn.
— Người đâu rồi? —
— Đang đi cứu viện. —
Kỳ Tiểu Cẩn định gọi kỹ thuật viên rồi bảo:
— Ta muốn đến nhà Dạ thúc, kiểm tra nơi giám sát. —
Người kia thấy thần sắc nghiêm trọng của nàng, liền hạ thấp đầu đáp lời:
— Vâng!
Nàng gọi thêm hai xe nữa và chỉ thị đưa Phương Vũ về nhà.
— Phương Vũ, ngươi đi trước về cư xá. Ta có việc xong sẽ tới tìm ngươi. —
— Được… — Phương Vũ cảm thấy như đang lạc vào một bộ phim thương mại bom tấn, khi các cuộc chiến kinh doanh cao cấp đang tiếp diễn còn mình chỉ là người qua đường xem chuyện.
Kỳ Tiểu Cẩn đưa hành lý rời đi, bóng dáng dần khuất xa. Phương Vũ ngồi trong xe, thu lại ánh mắt.
Cậu muốn giúp nhưng lúc này còn chưa biết có thể giúp gì.
Xe nhanh chóng đến cổng cư xá.
Bảo vệ ở đây luôn trực ca ba phiên, lúc này đúng lúc chuyển ca, một nhân viên trẻ tuổi làm nhiệm vụ.
Theo chỉ dẫn, xe tiến vào.
Phanh gấp, xe dừng ngay dưới tầng 19 nơi cư xá.
Xuống xe, Phương Vũ ngay lập tức vào thang máy và lên phòng.
Môi trường quen thuộc khiến cậu có cảm giác an toàn.
Hơn nữa, cư xá này an ninh cao, khiến cuộc sống thêm phần thực tế.
Leng keng.
Lên đến tầng 19, tới trước cửa phòng khóa cửa mở vào.
Vừa đóng cửa, Phương Vũ bỗng ngỡ ngàng nhìn xuống đất. Một tờ giấy lạ lởm chởm nằm đó. Rõ ràng nửa đêm cậu ra khỏi nhà chưa thấy.
— Hiện nay chi phí truyền đơn cao thật, dùng tài liệu ngon lành đây mà. —
Phương Vũ cầm lên, tưởng là tờ giấy da dê truyền đơn, cả hai mặt không có chữ hay hình gì.
Tò mò vò tờ giấy thành cục rồi quăng vào thùng rác bên cạnh.
Lắc đầu tự nhủ:
— Vào chơi game thôi! —
Xe nhẹ đưa cậu về phòng ngủ quen thuộc, Phương Vũ đeo ngay mũ bảo hiểm rồi đăng nhập trò chơi.
Chẳng ngờ, tờ giấy da dê bị vò nát kia lại dần hiện ra chữ viết:
[ Ta tên Phương Vũ, dân thất nghiệp, dựa vào chơi game duy trì sinh hoạt. ]
[ Vận khí không tốt, nhờ trò chơi cày tiền cũng không thành… ]
Chữ viết ấy tự nhiên ngưng lại như đang đơ, rồi bị xoắn vặn, rồi phá vỡ.
Biến thành những dòng chữ lớn:
[ Thiên mệnh thuộc về ta! ]
[ Gia hỏa này không ngờ lại tạo ra vai diễn trong trò chơi! ]
[ Như vậy… Khóa đã thành công! ]
[ Kiệt! Nên tìm loại yêu ma nào để cướp thân thể lần này? Lần này có thể thử cường độ cao hơn một chút… ]
[ Khoan! Không ổn! Có thứ gì đó, có thứ vật từ bên kia! ]
Chát! Chát! Tờ giấy da dê vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ tóe phấn.
Cùng lúc đó trong trò chơi, Phương Vũ mở mắt ra.
Đầu tiên vang lên âm thanh hệ thống:
[ Hệ thống nhắc nhở: Kiểm tra xung đột huyết mạch yêu ma, [Thanh Yêu máu] sắp tiến hành huyết mạch áp chế, thành công. Xung đột huyết mạch đã biến mất. ]
— Cái gì vậy? — Phương Vũ vẫn còn mơ mơ màng màng.
Mở bảng thuộc tính ra xem thì không có gì thay đổi, đồ họa hệ thống có lỗi sao?
— Cho ta ngủ thêm chút nữa đi… —
Bỗng nhiên có tiếng thì thầm lười biếng bên cạnh làm Phương Vũ giật mình. Rồi nhận ra.
Tối qua cậu đã ngủ chung giường với Đinh Huệ.
Phương Vũ nhẹ nhàng đặt tay cô gái lên eo, cẩn thận thoát ra khỏi giường.
Quay lại nhìn, Đinh Huệ ngủ say sụ, nước miếng chảy, cứ như đã chết trong giấc ngủ. Hắn nhớ lúc rồi nghe cô nói mơ, tỉnh lại không dám hắt tiếng.
Phương Vũ trợn mắt, đắp kín cô bằng chăn rồi âm thầm rời phòng.
Sáng sớm, kế hoạch của ngày bắt đầu: luyện công! Cậu quyết tâm nghiên cứu thật kỹ “Mầm Xuân công”.
...
Trong trò chơi, Phương Vũ đang miệt mài luyện công.
Trong thực tại, dưới lòng cống thoát nước sâu hơn trăm mét tại Giang Nam thành phố, một người đàn ông bỗng ôm lấy ngực, thân mình co cứng nhanh như cung tên, tiếng kêu thảm thiết đau đớn phát ra khiến đàn chuột trong cống hoảng hốt chạy tán loạn.
Sau một lúc, người này mới dần lấy lại sức, thở dốc, gân xanh nổi trên trán.
— Tại sao lại như vậy… Thất bại rồi sao? —
Da Dê Yêu không hiểu.
Trước đây hắn dễ dụ mọi người, trở thành mồi nhử dẫn dụ yêu ma trong trò chơi mắc bẫy.
Chỉ cần có yêu ma dính câu, hắn có thể làm cầu nối, ngắn gọn kết nối thế giới thật và trò chơi.
Nhưng lần này đã thất bại.
Câu hỏi đặt ra là điểm sai nằm đâu?
Hắn nghĩ kỹ rồi nhớ lại, đây là lần đầu hắn gặp người thật đã vào trò chơi rồi, trong thế giới họ lập vai diễn thực thể.
— Chẳng lẽ do cường độ? Vai diễn trong trò chơi ấy, phân thân kia, đã tu luyện đến mức khiến ta không thể can thiệp? —
Đề xuất Voz: Nhẹ Nhàng Đêm Khuya - Câu Chuyện Tuổi 23