Chương 124: Trượng Tử Sam

Chương 124: Trượng Tử Sam

Câu trả lời đương nhiên là không. Không chỉ ở thành Vân Đoan, mà trong cả Thế Giới Song Song cũng chẳng có nơi nào thịnh hành việc làm nhiệm vụ truy nã. Ít nhất là ở thành Vân Đoan, Cố Phi chưa từng thấy người thứ hai có hứng thú với việc này.

Sau khi Cố Phi trả lời không, Phiêu Lưu nghi hoặc: "Vậy tại sao ngày nào anh cũng làm nhiệm vụ này?"

"Sao anh biết?" Cố Phi hơi giật mình.

Phiêu Lưu nhìn quanh quán rượu: "Nghe đồn..."

"À..." Cố Phi tỏ ra thản nhiên. Người chơi trong Thế Giới Song Song thường xuất hiện ở ba nơi: một là khu luyện cấp, hai là phố giao dịch, và nơi còn lại chính là quán rượu.

Cố Phi ngày nào cũng cày nhiệm vụ này, đã không ít lần ra vào quán rượu để chém người. Mà quán rượu lại là nơi luôn có vài khách quen, ví dụ như Hàn Gia Công Tử. Cái danh "cuồng nhiệm vụ truy nã" của Cố Phi cũng là do đám người này đồn ra ngoài.

Phiêu Lưu nói tiếp: "Vốn dĩ tôi hy vọng có thể chiêm ngưỡng 27149 lừng danh, nhưng đến thành Vân Đoan mới biết người này đã mai danh ẩn tích từ lâu."

"Sau đó lại nghe đồn trong quán rượu có một người chơi đam mê nhiệm vụ truy nã như vậy, tôi rất tò mò, không ngờ lại gặp được nhanh như vậy."

"Ha ha..." Cố Phi cười gượng. Việc ngày nào cũng làm nhiệm vụ truy nã này đúng là cũng giúp hắn có chút danh tiếng, nhưng không phải kiểu được ngưỡng mộ như 27149, mà đa số mọi người đều không hiểu, thấy khó tin, thậm chí là chế giễu.

Dù có vài người tán thưởng, kinh hãi trước kỹ năng PK của Cố Phi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà nghi ngờ: Ngày nào cũng cày nhiệm vụ truy nã, tên này có bị bệnh không vậy?

"Thiên Lý huynh, tại sao anh lại đam mê nhiệm vụ truy nã đến vậy?" Phiêu Lưu nêu ra thắc mắc này.

Nói là sở thích ư? E là sẽ bị người ta suy diễn ra đủ thứ ý nghĩa khác, mà tám phần là đa số sẽ không tin. Cố Phi dứt khoát giải thích theo góc độ của một game thủ, cởi giày của mình đặt lên bàn: "Nhìn đi, đây là phần thưởng của nhiệm vụ truy nã."

Các người chơi trong quán rượu nhao nhao dùng Thuật Giám Định lên đôi "Truy Phong Chi Ngoa", một lát sau, tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tục. Người ở gần nhất, cung thủ Tay Phải Viết Soái, tròng mắt gần như muốn rớt cả ra ngoài.

"Hoàn thành liên tục 100 lần nhiệm vụ truy nã là có thể nhận được đôi 'Truy Phong Chi Ngoa' này." Cố Phi vừa nói vừa xỏ giày lại vào chân.

Phiêu Lưu khẽ nhíu mày. Đôi giày này đúng là một trang bị cực phẩm hiếm có ở thời điểm hiện tại, nhưng phải hoàn thành liên tục 100 lần nhiệm vụ truy nã thì cái giá phải trả thật sự quá lớn.

Hơn nữa, hai chữ "liên tục" hệ thống nói thì đơn giản, chứ để hoàn thành được thật không dễ, phải có đủ cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Phiêu Lưu cuối cùng cũng hiểu tại sao kinh nghiệm trên bảng xếp hạng của Cố Phi cứ tụt dốc không phanh. Hắn thấy đây chính là hành động nhặt hạt vừng bỏ dưa hấu. Nếu Cố Phi là một cung thủ hay nghề nghiệp tương tự, hắn còn có thể hiểu được.

Nhưng vấn đề là Cố Phi lại là một pháp sư, có một đôi giày cực phẩm như vậy đúng là sẽ mạnh hơn rất nhiều, nhưng phải hy sinh nhiều thời gian và kinh nghiệm như thế để đổi lấy thì Phiêu Lưu cảm thấy không đáng. Nếu là hắn, Phiêu Lưu thà bỏ tiền ra mua còn hơn.

Bởi vì nhà phát hành đã cam kết rằng Thế Giới Song Song sẽ không có vật phẩm "khóa khi nhặt, không thể giao dịch", nên đôi giày này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Nghĩ đến đây, Phiêu Lưu liền hỏi: "Đôi giày này của anh có định bán không?"

"Bán? Chưa nghĩ tới..." Nghe thấy chữ "bán", Cố Phi thậm chí còn ngẩn ra, vì trong game hắn vốn chẳng có ý thức buôn bán gì cả. Đồ đạc linh tinh nhặt được khi luyện cấp đã chất đầy cả nhà kho, nhưng hắn chưa bao giờ chủ động đem đi bán.

Hắn cũng từng thử đem vài món lên nhà đấu giá ký gửi.

Nhưng muốn bán được đồ, bạn phải bỏ thời gian tìm hiểu thị trường. Cố Phi chưa bao giờ nghiên cứu qua. Hắn chỉ nhìn người khác treo giá bao nhiêu thì mình cũng treo giá y như vậy.

Ch���ng biết có phải những món đồ tham chiếu đều là hàng của gian thương hay không, tóm lại là đồ Cố Phi ký gửi không bán được, mấy ngày sau đó, phí ký gửi đã ngốn của hắn không ít tiền vàng. Phí này do hệ thống thu.

Hệ thống trừ tiền một cách bá đạo, trực tiếp rút từ túi đồ của bạn mỗi ngày, không cho một kẽ hở nào. Cố Phi khóc không ra nước mắt, từ đó bỏ luôn ý định bán đấu giá.

Lúc này Phiêu Lưu đột nhiên muốn bàn chuyện mua bán với Cố Phi, Cố Phi lại có chút cảm giác luống cuống tay chân. Hắn thầm nghĩ, thà cứ chém mình một nhát cho xong, bàn chuyện làm ăn gì chứ!

Thấy Cố Phi không có ý định bán, Phiêu Lưu lại nảy ra ý khác. Hắn thò tay vào túi, lấy ra một cây pháp trượng: "Thiên Lý, anh xem thử cái này."

Pháp trượng được đặt lên bàn, Cố Phi dùng Thuật Giám Định.

"Không tệ!" Cố Phi tán thưởng. Đây là một cây Trượng Tử Sam chữ vàng. Yêu cầu chỉ số Pháp Thuật 110. Ngoài ra còn có: Cường hóa Pháp Thuật +35%, Sát thương Phép +15%, Trí Lực +10, Tinh Thần +10.

Trượng Tử Sam là pháp trượng cấp 40, trong số những pháp trượng mà các pháp sư có thể sở hữu hiện tại, nó thuộc hàng cao cấp nhất. Khái niệm "chỉ số yêu cầu" bắt đầu xuất hiện từ lứa trang bị cao cấp này.

Mà cây Trượng Tử Sam này lại còn sở hữu Cường hóa Pháp Thuật +35%.

Cường hóa Pháp Thuật có nghĩa là: Ví dụ một cây pháp trượng bình thường có công kích phép là 80-100, thì nếu có thêm thuộc tính Cường hóa Pháp Thuật +35%, công kích phép cuối cùng sẽ là 108-135.

Tương tự như vậy, các trang bị khác cũng thường xuất hiện các thuộc tính như Cường hóa Kiếm Thuật, Cường hóa Xạ Thuật, Cường hóa Phòng Ngự.

Nói đơn giản, cây Trượng Tử Sam của Phiêu Lưu có công kích phép cao hơn 35% so với Trượng Tử Sam thông thường, ngoài ra còn tăng 15% sát thương phép, 10 điểm Trí Lực và Tinh Thần, là một cây pháp trượng cực phẩm chuyên về tấn công.

"Đổi lấy đôi 'Truy Phong Chi Ngoa' của anh, thế nào?" Phiêu Lưu nói. Hắn đã để ý thanh Ám Dạ Lưu Quang Kiếm của Cố Phi, nhưng dùng Thuật Giám Định mấy lần mà vẫn không xem được thông tin của nó.

Nhưng nếu nó nằm trong tay một pháp sư, chẳng lẽ đây là một thanh pháp kiếm?

Người chơi bình thường không biết đến sự tồn tại của pháp kiếm, nhưng Phiêu Lưu đã từng thấy nó trong tay một NPC khi làm nhiệm vụ. Pháp kiếm sở hữu song thuộc tính, tức là vừa có sát thương phép, vừa có sát thương vật lý.

Thoạt nghe thì có vẻ rất ngầu, nhưng trên thực tế, trang bị song thuộc tính cũng đồng nghĩa với việc cả hai loại chỉ số đều sẽ không cao.

Thanh pháp kiếm mà Phiêu Lưu từng thấy có sát thương vật lý không bằng kiếm một tay cùng cấp, sát thương phép cũng không bằng pháp trượng cùng cấp. Ngoài tạo hình có hơi đẹp trai ra, Phiêu Lưu thật sự không thấy pháp kiếm có ý nghĩa tồn tại nào.

Thanh kiếm của Cố Phi trông có vẻ nổi bật hơn một chút, nhưng nếu là pháp kiếm, chắc cũng không thoát khỏi quy luật đó. Vì vậy, Phiêu Lưu mới lấy ra cây Trượng Tử Sam chữ vàng này để trao đổi với Cố Phi.

Vũ khí luôn là thứ người chơi coi trọng nhất, với con mắt của Phiêu Lưu, hắn cảm thấy cây pháp trượng này đối với Cố Phi hẳn là quan trọng hơn đôi giày kia. Nếu là hắn, hắn tuyệt đối sẽ không từ chối.

Đáng tiếc Cố Phi không phải là hắn, sau khi nghe đề nghị của Phiêu Lưu, hắn hơi ngẩn người một chút rồi nhanh chóng đáp: "Không cần."

Cây Trượng Tử Sam này đúng là cực kỳ hấp dẫn, đáng tiếc nó lại đụng phải Ám Dạ Lưu Quang Kiếm và Cố Phi.

Xét về góc độ vũ khí, Ám Dạ Lưu Quang Kiếm đúng như mọi phỏng đoán của Phiêu Lưu, chỉ tiếc rằng, Ám Dạ Lưu Quang Kiếm là trang bị cấp 70, dù chỉ số có thấp hơn trang bị cùng cấp, nhưng một cây pháp trượng tím mới chỉ ở ngưỡng cấp 40 như thế này hoàn toàn không đáng để vào mắt.

Còn theo góc độ của Cố Phi, hắn yêu thích kiếm pháp hơn côn pháp rất nhiều, nên càng không đời nào dùng kiếm đổi lấy một cây gậy.

Không sai, trong mắt Cố Phi đây không phải là pháp trượng, mà là một cây gậy, lại còn gần như không có sát thương vật lý. Rác rưởi! Đây mới là tiếng lòng của Cố Phi, một tiếng lòng đủ để khiến Phiêu Lưu tan nát cõi lòng.

Nhưng xem ra Phiêu Lưu cũng đã có chuẩn bị cho sự từ chối của Cố Phi, không tỏ ra quá bất ngờ, chỉ nói một tiếng "tiếc quá" rồi cất Trượng Tử Sam đi.

Mấy người lại tán gẫu thêm vài câu, Tay Phải Viết Soái kia thì hỏi Cố Phi rất kỹ về chuyện làm nhiệm vụ truy nã. Rất rõ ràng, là một cung thủ, hắn cũng giống như Ngự Thiên Thần Minh, vô cùng hứng thú với đôi "Truy Phong Chi Ngoa".

Lúc này Cố Phi nhận được tin nhắn, cứ tưởng là Ngự Thiên Thần Minh lại nhắn tin "cầu cứu", ai ngờ mở ra lại là Lạc Lạc: "Đại hiệp, đi luyện cấp thôi!"

"Sớm vậy?" Cố Phi ngạc nhiên, thời gian sớm hơn hôm qua một tiếng.

"Các tiểu nữ tử đã không thể chờ đợi để được chiêm ngưỡng anh tư của đại hiệp rồi." Lạc Lạc nói.

"Đến ngay." Cố Phi trả lời, rồi đứng dậy cáo từ ba người Phiêu Lưu.

"Đi luyện cấp à?" Phiêu Lưu nhướng mày, "Đi cùng được không?"

"À? Tôi có tổ đội rồi!" Cố Phi nói.

"Thêm ba người bọn tôi vào cũng có sao đâu?" Phiêu Lưu hỏi.

Thế là Cố Phi nhắn tin hỏi Lạc Lạc.

"Đẹp trai không?" Lạc Lạc hỏi.

"Ừm, cũng được." Cố Phi liếc nhìn Phiêu Lưu. Người đẹp vì lụa, bộ đồ trên người Phiêu Lưu trông rất bảnh bao, nhất là cây pháp trượng trong tay hắn, trông như một ngọn lửa đang cháy, cực kỳ ngầu.

"Còn hai người nữa." Cố Phi giới thiệu, vừa hay bắt gặp Tay Trái Viết Yêu và Tay Phải Viết Soái đang ghé tai thì thầm, sau một thoáng rùng mình, hắn cũng không nhịn được mà hóng hớt: "Sự thật là GAY à!"

"A? Thật sao?" Lạc Lạc hỏi.

"Chắc vậy..." Cố Phi nói.

"Đến đi, bảo họ đến ngay lập tức." Tin nhắn của Lạc Lạc toát ra vẻ quyết đoán.

Cố Phi ngơ ngác, rồi lập tức gọi ba người cùng lên đường.

Trên đường đi, Phiêu Lưu đi sóng vai với Cố Phi. Cùng là pháp sư, khó tránh khỏi việc trao đổi chút kinh nghiệm với nhau. Ví dụ, Phiêu Lưu hỏi: "Lúc nãy thấy anh ra tay với đám người kia trong quán rượu, hình như anh có cộng điểm Nhanh Nhẹn à?"

Cố Phi gật đầu: "Ừm, full Mẫn."

"Cái gì?" Phiêu Lưu tưởng mình nghe nhầm.

"Full Mẫn."

Phiêu Lưu hộc máu, một lúc lâu sau mới nói: "Xem ra anh chắc chắn là một tín đồ trung thành của lối chơi thả diều." Ngoài lý do đó ra, Phiêu Lưu thật sự không nghĩ ra một pháp sư tăng full Nhanh Nhẹn là để làm gì.

Cố Phi lại nói: "Không biết chơi, cộng bừa thôi."

Phiêu Lưu lại hộc thêm ngụm máu nữa, rồi an ủi Cố Phi như cách mấy cô nàng trong hội Trọng Sinh Tử Tinh vẫn làm: "Lên cấp 40 là được rồi, có thể tẩy điểm cộng lại."

Cố Phi chỉ cười cười, không tỏ ý kiến.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Quỷ Dị (Dịch)
BÌNH LUẬN