Chương 73: Có công phu, không hèn nhát

Chương 73: Có công phu, không hèn nhát

"Có công phu thì không hèn nhát! Nhận ra được bộ Đường Lang Quyền này của ta, nhãn lực của các hạ cũng đáng để ta khen ngợi một phen đấy!" Hèn Nhát Cứu Tinh nghe Cố Phi nói xong, mắt sáng rực lên, mở miệng nói.

Cố Phi cạn lời. Chiêu thức của Đường Lang Quyền vốn đã quá đặc trưng, huống chi gã trước mắt này còn ra thế chuẩn không cần chỉnh. Bất cứ ai từng xem qua phim ảnh có dính dáng đến Đường Lang Quyền đều có thể nhận ra ngay. Thật sự không đáng để được khen một câu "mắt tinh thật".

"Cũng đúng..." Cố Phi nói, cất Viêm Chi Tẩy Lễ vào lại trong túi, đồng thời kéo dãn khoảng cách.

"Cũng là Đường Lang Quyền à?" Hèn Nhát Cứu Tinh ngẩn ra, rồi nói ngay: "Này cậu kia, đừng có tùy tiện bắt chước người khác thế chứ! Chơi bẩn quá đi!"

"Tôi có bắt chước đâu!" Cố Phi giật mình.

"Không bắt chước? Thế cậu đang làm cái gì đây?" Hèn Nhát Cứu Tinh làm điệu bộ như thể hai cánh tay bị gãy xương, chống trước ngực, toàn thân ưỡn về trước, cong về sau rồi lắc lư một cái.

"Đây không phải học theo anh đâu..." Cố Phi đang định giải thích thì đã nghe gã đối diện hét lớn: "Kệ xác, xem quyền đây!" Dứt lời, gã lao nhanh đến trước mặt Cố Phi, nhắm thẳng vào mặt cậu mà đấm tới.

"Anh làm cái trò gì vậy." Cố Phi giơ tay tát văng nắm đấm của gã.

"Nhóc con khá lắm, có bản lĩnh thật!" Hèn Nhát Cứu Tinh rõ ràng có chỉ số nhanh nhẹn không thấp, một quyền bị đỡ, liền ngay lập tức quét tới một quyền nữa.

Cố Phi để ý kỹ chân của gã, lập tức dở khóc dở cười, cậu cong người tránh qua cú đấm, đồng thời tung một cú quét chân vô cùng đơn giản, quật Hèn Nhát Cứu Tinh ngã sõng soài trên đất.

"Rốt cuộc anh có biết Đường Lang Quyền không thế!" Cố Phi hét vào mặt gã.

"Sao lại không biết, ya ha!" Hèn Nhát Cứu Tinh nằm trên đất mà vẫn còn bày ra thế của bọ ngựa, tiếp đó hét lớn một tiếng rồi bật người lộn vòng dậy, lại lần nữa vào thế.

Cố Phi lùi lại mấy bước, Hèn Nhát Cứu Tinh lập tức lao hết tốc lực đuổi theo.

"Dừng!" Cố Phi đưa tay ra trước hô.

Hèn Nhát Cứu Tinh dừng bước, ngơ ngác hỏi: "Làm gì?"

Cố Phi bước lên trước, vỗ vỗ cánh tay gã nói: "Thế tấn phần trên của anh đúng là Thất Tinh Đường Lang Quyền, nhưng phần dưới của anh..." Cố Phi dùng chân gõ gõ vào cẳng chân của Hèn Nhát Cứu Tinh: "Thất Tinh Bộ cũng không biết à? Anh đã học Thất Tinh Đường Lang Chưởng bao giờ chưa?"

"Bộ gì?"

"Thất Tinh Bộ?"

"Đó là cái gì?"

"..." Cố Phi lùi lại hai bước, rút Viêm Chi Tẩy Lễ ra lần nữa: "Cầm vũ khí ra đây!"

"Công phu chân chính là dùng nắm đấm!" Hèn Nhát Cứu Tinh siết chặt tay.

Cố Phi xông lên tung một cước quét ngã Hèn Nhát Cứu Tinh, rồi lao vào giẫm túi bụi: "Cho mày sỉ nhục công phu này! Cho mày sỉ nhục công phu này!"

"A a! Đừng đạp, đạp nữa là tao lật mặt đấy!" Hèn Nhát Cứu Tinh kêu to. Cố Phi là Pháp sư full nhanh nhẹn, sát thương cận chiến gần như hoàn toàn đến từ vũ khí. Đòn tấn công tay không thế này, dù là dùng chân giẫm, chút sát thương cỏn con đó cũng hoàn toàn không đủ để phá phòng ngự. Hèn Nhát Cứu Tinh trông có vẻ thê thảm, nhưng thực chất HP gần như không hề suy giảm.

"Tao lật mặt lâu rồi!" Cố Phi gào lên. Cậu cũng biết kiểu tấn công này của mình thực ra chẳng gây được sát thương, nhưng như vậy lại càng không phải lo lỡ tay giẫm chết người rồi gánh thêm điểm PK, thế là cậu giẫm càng thêm mạnh bạo. Cùng lúc đó, cậu rút cả Ám Dạ Lưu Quang Kiếm ra, có thêm chỉ số nhanh nhẹn từ kiếm, mỗi phút có thể giẫm thêm được mấy phát.

"A...!" Hèn Nhát Cứu Tinh hét lớn một tiếng, hai tay vươn lên đột ngột ôm lấy chân phải đang đạp xuống của Cố Phi. Cậu giật mình, rồi cảm thấy một luồng sức mạnh ập tới, bản thân hoàn toàn không thể chống cự, bị ném văng ra ngoài.

Giữa không trung, Cố Phi cố gắng giữ thăng bằng để tiếp đất an toàn nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không dùng được sức. Trong khoảnh khắc kinh ngạc đó, cậu đã bị quật bay đi.

HP trong nháy mắt tụt hơn một nửa. Chỉ là một cú ngã mà lại có sát thương cao đến vậy. Cố Phi lập tức hiểu ra, bởi vì cậu khá quen thuộc với các nghề nghiệp trong trò chơi này.

Cách Đấu Sư, kỹ năng cấp 30: Ôm Ném.

Hèn Nhát Cứu Tinh dùng kỹ năng này trong trạng thái ngã dưới đất nên không thể phát huy uy lực lớn nhất, vậy mà vẫn quật bay Cố Phi mất hơn nửa cây máu. Sức tấn công của chiêu này rõ ràng không hề thua kém gì chiêu Đánh Lén của Cung Thủ hay Đâm Lén của Đạo Tặc. Đây là một kỹ năng mạnh đủ để miểu sát những người chơi ít máu cấp thấp.

"Ha ha ha ha!" Hèn Nhát Cứu Tinh lúc này mới đứng dậy, hai tay chống nạnh cười to: "Là ngươi ép ta phải ra tuyệt chiêu. Biết lợi hại chưa!"

Không thể không thừa nhận, người bình tĩnh đến mấy cũng có lúc mất lý trí, và Cố Phi vừa rồi chính là như vậy. Cái bộ dạng dở dở ương ương, nằm bẹp dưới đất vẫn còn tạo hình Đường Lang Quyền của Hèn Nhát Cứu Tinh đã khiến Cố Phi tức điên lên, lúc đó chỉ muốn giẫm bẹp gã thành con gián, hoàn toàn quên mất gã này vẫn sẽ phản kháng.

Cố Phi chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên người, cất cả đao lẫn kiếm vào túi, rồi quay người bỏ đi...

Hèn Nhát Cứu Tinh siết nắm đấm, ngây người một lúc lâu mới phản ứng lại, hét lớn đuổi theo: "Dừng lại, cậu chạy đi đâu đấy?"

Cố Phi quay đầu lại: "Vốn tưởng anh biết công phu thật nên mới ở đây tốn thời gian với anh, hóa ra anh chẳng biết gì cả, thôi, ai làm việc nấy đi!"

"Đệt, dám coi thường ta! Xem chiêu!" Hèn Nhát Cứu Tinh hét lớn một tiếng, tung ra một cú Sách Mã Lưu Tinh.

Cố Phi nghiêng người né qua, Hèn Nhát Cứu Tinh xoay người lại tung một cú đấm móc. Cố Phi lùi thêm một bước, chân kia của Hèn Nhát Cứu Tinh đã bay lên tung một cú đá, kết quả đá vào không khí. Cố Phi tiến lên, nắm lấy cái chân vẫn còn đang lơ lửng giữa không trung của gã, rồi nhẹ nhàng đẩy một cái.

Hèn Nhát Cứu Tinh chỉ còn một chân chạm đất lập tức mất thăng bằng, ngã nhào trên đất, nhưng cũng không ngã quá xa — Cố Phi không có nhiều sức như vậy.

Hèn Nhát Cứu Tinh có chút sững sờ, cú đấm móc và cú đá vừa rồi không phải là trò đùa như lúc gã múa Đường Lang Quyền. Đây lần lượt là kỹ năng cấp 12 và cấp 18 của Cách Đấu Sư. Nói theo thuật ngữ game, đấm móc trúng đối thủ sẽ gây hiệu ứng hất tung, tiếp nối bằng cú đá để tạo thành combo hai đòn, rồi trước khi đối phương rơi xuống đất lại tung thêm Sách Mã Lưu Tinh, đây là combo đặc trưng của Cách Đấu Sư.

Kết quả, Cố Phi dường như chỉ nhẹ nhàng di chuyển hai bước là đã né được.

"Cậu biết công phu!" Hèn Nhát Cứu Tinh đột nhiên la lên.

Cố Phi gật đầu.

"Nhận tôi làm đệ tử đi!" Hèn Nhát Cứu Tinh nói.

"Đùa chắc." Cố Phi đáp.

"Anh không nhận là tôi không dậy đâu!" Hèn Nhát Cứu Tinh nằm ườn trên đất không chịu dậy, còn lăn qua lộn lại.

Thời đại tiến bộ thật rồi! Cố Phi thở dài, ngày xưa cầu xin bái sư là quỳ mãi không đứng dậy, bây giờ là thế kỷ mới, lễ quỳ lạy không còn thịnh hành, liền đổi thành ăn vạ lăn lộn trên đất, nhưng bản chất vẫn không đổi, vẫn là câu "anh không nhận là tôi không dậy".

"Nhận tôi đi! Nhận tôi đi!" Hèn Nhát Cứu Tinh vừa lăn lộn hết mình vừa la hét, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn, Cố Phi đã biến mất từ lúc nào.

Hèn Nhát Cứu Tinh bật người đứng dậy, siết chặt nắm đấm: "Ta nhất định phải bái sư học công phu, bởi vì, có công phu thì không hèn nhát!"

Lúc này Cố Phi đã ở cách đó hai con phố. Người có nhiệt huyết với công phu như Hèn Nhát Cứu Tinh quả thật rất hiếm gặp, chỉ có điều đầu óc người này có vấn đề, Cố Phi thở dài. Ở lại đó cùng gã mất mặt, mình chuồn sớm thì hơn.

Dọc đường hỏi thêm mấy người, Cố Phi cuối cùng cũng đến được con phố đêm thứ tư của thành Nguyệt Dạ. Căn phòng treo thưởng nhiệm vụ truy nã rất lớn, và đối với một thành thị có độ nóng PK cực cao như thành Nguyệt Dạ, nơi đây vô cùng náo nhiệt. Rất nhiều người chơi tụ tập ở đây, mỗi người một tâm tư, tìm kiếm trên bảng thông báo, chờ đợi.

Cùng lúc đó, mọi người đều đang bàn tán không ngớt về cái tên 27149 vẫn đang chễm chệ trên đầu bảng. Dù đã tẩy được 5 điểm, nhưng hiện tại trong cả game không có ai có điểm PK lên tới hai con số, nên 10 điểm PK của Cố Phi vẫn chễm chệ ở vị trí đầu bảng. Cố Phi vô cùng lo lắng có đứa nào táy máy nhận nhiệm vụ đó, may mà chuyện xui xẻo này không xảy ra.

Xem xét danh sách truy nã, cậu chọn sắp xếp theo khu vực. Người chơi có điểm PK cao nhất thành Nguyệt Dạ là 4 điểm, số hiệu 29527, Cố Phi không chút do dự chọn nhận nhiệm vụ.

Hệ thống lập tức thông báo cho Cố Phi các mục cần chú ý của nhiệm vụ truy nã.

Nhiệm vụ này mỗi lần chỉ có thể nhận một mục tiêu, không thể hủy bỏ. Khi điểm PK của mục tiêu về 0 hoặc bị người khác truy nã bắt giữ, nhiệm vụ sẽ tự động kết thúc.

Cố Phi rời khỏi nơi treo thưởng, chẳng mấy chốc, tọa độ của 29527 đã được hệ thống gửi đến cho cậu dưới dạng tin nhắn.

Cố Phi xốc lại tinh thần, chạy về phía địa điểm tọa độ.

Dựa vào hướng di chuyển và sự thay đổi của tọa độ, Cố Phi phán đoán mục tiêu đang ở trong thành. Năm phút trôi qua, tọa độ lại được gửi đến một lần nữa, Cố Phi mở ra xem, giật nảy cả mình. So với lần trước, tọa độ của người này hoàn toàn không thay đổi, chứng tỏ gã này đã ở yên một chỗ suốt năm phút.

Thật là quá ngông cuồng. Cố Phi nghĩ, mình vì tẩy điểm PK mà phải chạy trốn khắp nơi, người ta thì hay rồi, lại dám ngồi lì một chỗ không nhúc nhích, hắn không sợ bị người truy sát sao?

Cố Phi lòng đầy nghi hoặc, nghi ngờ có bẫy, vừa nghĩ vừa đi, đã ngày càng gần tọa độ. Nhìn về phía trước, đó là một quán rượu.

"Còn ngồi trong quán rượu uống rượu à? Hay là bên trong có cạm bẫy gì?" Cố Phi đi vòng quanh quán rượu hai vòng, chần chừ không dám bước vào.

Thấy không ít người chơi thản nhiên ra vào, Cố Phi lại nghĩ, mình có thể nhìn thấy số hiệu 29527, nhưng đối phương lại không biết mình đã nhận nhiệm vụ truy nã hắn, vậy thì giả thuyết có cạm bẫy chắc là không đúng.

Nghĩ vậy, Cố Phi cũng bước vào quán rượu. Quán rượu do hệ thống mở chỉ có một sảnh lớn bày la liệt những chiếc bàn nhỏ. Cố Phi liếc mắt một cái đã thấy 29527 đang ngồi ở một bàn, uống rượu và trò chuyện vui vẻ với những người xung quanh. Mà những người chơi ra ra vào vào nhiều nhất cũng chỉ liếc qua bàn đó một cái, không biết họ có nhận ra đây là tên tội phạm truy nã hàng đầu của thành Nguyệt Dạ hay không, tóm lại là không ai thèm để ý.

"Chuyện quái gì thế này?" Cố Phi không hiểu nổi, đi đến quầy bar, gọi một ly rượu từ NPC hệ thống. Uống một ngụm rồi nhìn lại, gã kia vẫn đang ở đó trò chuyện với mọi người, mình chỉ cách hắn chưa đầy 2 mét, vươn tay ra là một đao chém tới.

"Kệ đi!" Cố Phi hạ quyết tâm, dù cảm thấy có chút kỳ quặc, nhưng vì để rửa sạch điểm PK trên người, dù là đầm rồng hang hổ cũng phải xông vào một lần.

Cố Phi sải một bước dài lao lên, vung mạnh Viêm Chi Tẩy Lễ trong tay, 29527 bị đánh bay tại chỗ, văng xuống đất. Người chơi xung quanh xôn xao cả lên. 29527 ngã lăn ra đất cùng với cả chiếc ghế, không hề có động thái phản kháng nào, chỉ ngơ ngác nhìn Cố Phi.

Nhìn cái gì mà nhìn? Ngồi đây chờ người ta đến bắt mà không có chuẩn bị tâm lý trước à? Cố Phi thầm thấy kỳ lạ, nhưng tay không ngừng, tiến lên chém thêm hai nhát, vừa chém vừa hô: "29527, là ngươi không sai chứ!"

Đề xuất Linh Dị: Trùng Cốc Vân Nam - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN