Chương 881: Đại Cao Thủ Ra Tay

Chương 881: Đại Cao Thủ Ra Tay

"Vô liêm sỉ, quá vô liêm sỉ!"

Ngay lúc đội 500 người đang họp chiến thuật để đối phó với Thiên Lý Nhất Túy, gã Thần Xạ Thủ được cử đi do thám đã xoay đến muốn chóng mặt. Dù tốc độ của gã nhanh gấp mấy lần Cố Phi, nhưng chạy vòng quanh một bán kính lớn như vậy cũng sao nhanh bằng Cố Phi xoay người tại chỗ được! Vờn qua vờn lại, xoay đến mức sắp nôn ra mà vẫn không tài nào nhìn được mặt bên của hắn.

"Chóng mặt không cưng?" Cố Phi còn tỏ vẻ quan tâm.

Gã Thần Xạ Thủ nghiến răng, đang định tiếp tục xoay thì bỗng nhận được tin nhắn. Mở ra xem, là Thập Tâm Tỏa gọi gã quay về.

"Không cần xoay nữa, chính là Thiên Lý Nhất Túy rồi, trốn tránh kiểu này rõ rành rành còn gì." Thập Tâm Tỏa gửi tin nhắn mà cũng thấy hơi bực mình. Bọn họ 500 người trông ngáo đến thế sao? Thiên Lý Nhất Túy cứ quang minh chính đại trốn trốn tránh tránh ngay trước mặt họ, đây chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao?

Thần Xạ Thủ tuân lệnh, lập tức quay về đội. Trong đội đã bàn bạc xong, lúc này một vòng người chơi máu trâu da dày bao bọc bên ngoài, sải bước tiến thẳng về phía Cố Phi. Còn Cố Phi thì không xoay nữa, cứ đứng yên tại chỗ chờ đợi. Hắn xoay vòng cũng chỉ để trêu tức, cố tình không cho người ta xác nhận thân phận, tiện thể luyện luôn bộ pháp.

Cố Phi rất bình tĩnh, nhìn đám người ngày càng đến gần, hắn rút kiếm ra, chống xuống đất.

500 người rất căng thẳng, nhìn kẻ địch ngày càng gần, vòng ngoài các Chiến Sĩ rút khiên ra, bảo vệ tiền tuyến.

Từng bước, từng mét một, họ tiến lại gần.

500 người nhìn chằm chằm vào kẻ cản đường trước mắt, cẩn thận đề phòng. Thiên Lý Nhất Túy sẽ dùng cách gì để tấn công đây? Những người từng giao đấu với Cố Phi thì lo âu; những người chưa từng giao đấu thì vừa lo lắng vừa tò mò; còn những kẻ chưa giao đấu mà lại không phục thì vừa lo lắng, tò mò lại vừa mong chờ...

"Ối!"

"Vãi chưởng!"

Bỗng nhiên, hai cánh sau của đội hình vang lên hai tiếng hét thất thanh. Điều khác biệt là, tiếng hét bên cánh phải vừa vang lên đã tắt ngấm, còn bên cánh trái thì theo sau là một tràng chửi rủa vang lên như rang bắp.

"Có chuyện gì?" Mấy tay cầm đầu lúc này đều đang dồn hết lên phía trước quan sát Thiên Lý Nhất Túy, nghe tiếng hét biết có chuyện không ổn, vội vàng vừa quay đầu vừa hỏi.

"Có Đạo Tặc mai phục!" Người chơi phía sau la lên.

"Thương vong thế nào?"

"Bên phải gục hai người, bên trái không sao."

Bên cánh phải của đội hình, cũng chính là bên trái của Cố Phi, là hướng Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh đánh lén. Trang bị của Kiếm Quỷ cực khủng, lại dùng kỹ năng vượt cấp Vụ Ảnh Tập Kích, thêm cả Ngự Thiên Thần Minh hỗ trợ từ xa, dù là Chiến Sĩ giáp nặng cũng không chịu nổi một đòn, hai người ngã xuống tại chỗ.

So với bên đó, Tế Yêu Vũ có hơi xấu hổ. Chỉ dựa vào trang bị vượt cấp để tăng sức tấn công, cô cũng giống như Cố Phi, không thể dễ dàng miểu sát những nghề nghiệp máu dày. Đối phương lại đông người, Tế Yêu Vũ chém xuống một dao xong liền ẩn thân, định bồi thêm nhát nữa, nhưng đối phương cũng là 500 tinh anh, sao có thể cho cô cơ hội kết liễu được. Ánh sáng trắng của các Mục Sư ào ào trút xuống, suýt chút nữa còn phủ lên cả người Tế Yêu Vũ.

Bị tấn công mà vẫn không thấy đối thủ đâu khiến người ta thấy hơi kỳ quái, nhưng đối phương đã bắt đầu phản kích, Tế Yêu Vũ cũng không phải loại con gái ngây thơ biết không được mà vẫn cố đấm ăn xôi. Thấy tình hình không ổn, cô lập tức rút lui. Đòn tấn công này coi như chỉ gây ra chút hỗn loạn chứ không có thành tích gì.

Kiếm Quỷ bên kia một đòn thành công cũng nhanh như chớp rút lui. Với vòng ngoài toàn là những nghề nghiệp máu trâu lại có Mục Sư bảo kê, hắn cũng không đủ sức để ở lại tiêu diệt thêm một người nào nữa.

Đội ngũ bị đánh lén lập tức dừng bước. Khi đám cầm đầu quay lại thì thích khách và thần thâu hai bên đã chạy mất dạng. Bọn họ còn chưa kịp bàn bạc ra cái gì thì phía trước đội hình lại có một trận xôn xao lớn. Kinh hãi, họ vội vàng quay lại chú ý phía trước.

Quá đáng sợ, Thiên Lý Nhất Túy thế mà đã tiến lên một bước!

Hắn định ra tay sao? Tất cả mọi người đều siết chặt vũ khí.

"Có đuổi theo không?" Người chơi phía sau vẫn đang xin chỉ thị. Mệnh lệnh trước đó chỉ là gặp Thiên Lý Nhất Túy thì cứ đánh chết cũng không đuổi, nhưng hai kẻ vừa rồi rõ ràng không phải hắn.

"Đừng làm phiền!" Mấy tay cầm đầu lúc này không rảnh để ý phía sau nữa, kẻ đánh lén không phải đã chạy hết rồi sao? Mối phiền toái lớn hơn đang ở ngay trước mắt, là Thiên Lý Nhất Túy!

Cố Phi tay vịn chuôi kiếm, nhìn sang trái, rồi lại nhìn sang phải, cảm thấy thật bất đắc dĩ. Tình hình của hắn hiện giờ y hệt Tế Yêu Vũ, đối mặt với trận hình phòng ngự kín kẽ như vậy, hắn có áp sát cũng vô dụng, cũng giống Tế Yêu Vũ, không thể giết được ai. Thậm chí hắn còn thảm hơn Tế Yêu Vũ, ít nhất cô còn có thể dùng Tiềm Hành để tiếp cận mà không ai hay biết, tối thiểu cũng đâm được một dao. Còn hắn thì sao? Cố Phi liếc nhìn đám cung thủ và pháp sư sau lớp phòng ngự, mũi tên và pháp trượng của họ không một giây phút nào rời khỏi người hắn. Hắn mà xông lên, có qua được cửa ải này hay không còn khó nói.

"Các cậu sao rồi?" Cố Phi lúc này hoàn toàn không có ý định ra tay, bèn gửi tin nhắn cho đồng đội.

"Giết được hai tên," Kiếm Quỷ nói, "Độ khó không lớn, kỹ năng hồi xong có thể lặp lại."

"..." Tế Yêu Vũ lúc này không muốn nói chuyện.

"Bọn họ sợ cậu chết khiếp!" Kiếm Quỷ đã chạy đến vị trí an toàn, quay lại quan sát tình hình. Phía trước có Cố Phi, phía sau bị đánh lén, vậy mà 500 người kia không dám nhúc nhích.

"Ừm..." Cố Phi cũng đã nhận ra.

"Biết thế này đã thuê mấy Pháp Sư ra đây, chỉ cần đứng vung vẩy tạo dáng là đủ để phân tán sự chú ý của chúng rồi." Kiếm Quỷ cũng không phải là không biết tí âm mưu quỷ kế nào.

"Để lần sau đi!" Cố Phi nói, bây giờ làm vậy đã muộn.

"Giờ làm sao?" Tế Yêu Vũ hỏi, vừa rồi một đòn không trúng khiến tâm trạng cô rất tệ.

"Cứ giữ nguyên cách này, dùng thời gian hồi chiêu của tôi để kéo chân bọn chúng!" Kiếm Quỷ nói. Đây là cách duy nhất họ có thể gây sát thương hiệu quả lúc này. Theo lý thuyết, chỉ cần Kiếm Quỷ có thể đột kích giết hết đám máu trâu ở vòng ngoài, Cố Phi và Tế Yêu Vũ sẽ cùng nhau đại triển thân thủ.

"Kỹ năng của cậu hồi chiêu bao lâu?" Tế Yêu Vũ hỏi.

"60 giây." Kiếm Quỷ trả lời. Mô tả kỹ năng Vụ Ảnh Tập Kích không có số liệu, tất cả đều do Kiếm Quỷ tự mình thực chiến mà nắm được.

"Một phút một lần, nếu cứ để cậu một lần hai mạng như vừa rồi, thì một giờ sẽ là 120 người. Lớp phòng ngự vòng ngoài của đối phương coi như bị cậu giết sạch." Tế Yêu Vũ tính toán.

"Nhưng trên thực tế, cậu chỉ có thể giết được 29 người thôi!" Cố Phi bất đắc dĩ nói.

"À... Quên mất chuyện này..." Kiếm Quỷ và những người khác đều giật mình. Vấn đề này Cố Phi là người nhạy cảm nhất, ngay cả những game thủ chuyên nghiệp như họ cũng có chút lơ là, ngược lại Cố Phi lại là người nghĩ đến đầu tiên.

"29 người, e là hơi ít." Cố Phi nói.

"Ừm... Nếu nghề nghiệp của đối phương được phân bổ đều, mỗi loại sẽ có hơn bảy mươi người, nhưng Đấu Sĩ sẽ không chiếm nhiều như vậy, Kỵ Sĩ tương ứng cũng sẽ ít hơn một chút, cho nên..." Kiếm Quỷ phân tích.

"Các cậu rút đi mà đối phương còn chẳng thèm đuổi, xem ra muốn làm loạn đội hình của chúng cũng không thể." Cố Phi nói.

"Ừ, xem cách họ bày trận kìa, rõ ràng là muốn tử thủ. Cứ gắng gượng chịu đòn tấn công của cậu, đánh chết không trả, cứ thế một mạch tiến lên." Kiếm Quỷ nói.

"Kiểu này thì tôi cũng chẳng làm được gì." Cố Phi không thể không thừa nhận. Lúc này, hắn không ra tay còn đáng sợ hơn là ra tay. Không ra tay thì hắn mãi là một mối đe dọa, một khi ra tay, đối phương sẽ nhận ra rằng cách bố trí của họ khiến Thiên Lý Nhất Túy phải bó tay, tự nhiên sẽ yên tâm mà mạnh dạn tiến lên. Đâu có như bây giờ, Cố Phi chỉ tiến lên một bước mà 500 người đã căng thẳng như gặp phải quỷ.

"Vậy tiếp theo, Thiên Lý chủ yếu kiềm chế, tôi hỗ trợ, Kiếm Quỷ và Ngự Thiên chủ công, trước mắt cứ dùng hết 29 suất này đã rồi tính." Tế Yêu Vũ lấy danh nghĩa đội trưởng ra lệnh.

"29 người? Thật ra suất của chúng ta không chỉ có từng đó đâu." Ngự Thiên Thần Minh bỗng lên tiếng.

"Tôi có thể chia sẻ bớt một ít!" Ngự Thiên Thần Minh nói.

"Cậu được không đấy?" Cố Phi và Tế Yêu Vũ đồng thanh chất vấn.

"Mẹ kiếp, các người coi tôi là ai hả? Tôi cũng là cao thủ, đại cao thủ, một đại cao thủ lừng lẫy danh tiếng đấy nhé!" Ngự Thiên Thần Minh bi phẫn.

"Ngự Thiên có thể, chỉ cần canh chuẩn thời cơ bổ sung sát thương, về lý thuyết, chúng ta có thể có 58 suất." Kiếm Quỷ nói.

"Yên tâm đi!" Ngự Thiên Thần Minh rất tự tin.

"Thật không, vậy thử xem." Tế Yêu Vũ nói.

Bốn người họ đang bàn chiến thuật thì 500 người bên kia cũng đang bàn chiến thuật. Tiếp theo phải làm sao? Đối phó với đòn đánh lén phía sau thế nào? Đây chỉ là một đòn tấn công thăm dò của đối phương, hay đã có đại đội mai phục? Bên 500 người đông, người đông thì mồm mép cũng lắm, ý kiến cũng nhiều. Bọn họ vừa mới phân tích xong tình hình thì Kiếm Quỷ đã lại một lần nữa mò đến. Vụ Ảnh Tập Kích hồi chiêu chỉ có một phút, Tiềm Hành cũng hồi kịp, Kiếm Quỷ cứ phải chạy đi chạy lại, thực ra hắn rất bận, không có nhiều thời gian nghỉ ngơi.

"Mấy người có Phản Tiềm Hành để ý vào." Đây là chỉ thị đầu tiên của đội 500 người.

"Không phải đâu, vừa rồi Kiếm Quỷ căn bản không Tiềm Hành tiếp cận, hắn đột ngột hiện thân giữa đường, lao đến rất nhanh rồi ra tay hạ gục hai người." Có người giải thích.

"Không đúng, tôi cảm thấy lúc hắn đến gần hình như có Tiềm Hành mà?" Có người nghi ngờ.

"Có không?"

"Không có à?"

Trong lúc cuộc tranh cãi đang diễn ra, phía sau bỗng truyền đến tiếng hét kinh hãi: "Đệt!!"

Mọi người trong lòng đều thắt lại, ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra: Đối thủ lại đến.

Kiếm Quỷ sẽ không đến gần mới tập kích, hắn cũng không dám. Áp sát rồi đột kích, đà lao sẽ đưa hắn thẳng vào giữa đám người, làm sao mà thoát ra được? Kiếm Quỷ căn chuẩn khoảng cách, chỉ đột kích lớp ngoài cùng, sau đó lập tức nhanh như chớp rút lui. Lần này cũng vậy, Kiếm Quỷ Tiềm Hành đến nửa đường thì đột ngột hiện thân. Với tốc độ của Vụ Ảnh Tập Kích, có Tiềm Hành yểm hộ hay không cũng không quan trọng, người chơi trước mặt căn bản không kịp phản ứng.

Vừa thấy Kiếm Quỷ hiện thân, miệng còn đang chửi "Đệt" thì Kiếm Quỷ đã giết tới trước mặt.

"Một, hai..." Kiếm Quỷ thầm đếm, giữa một tràng chửi rủa của đối phương, hắn nghe rõ tiếng gió rít của mũi tên gào thét từ phía sau.

"Phập! Phập! Phập!" Mũi tên của Ngự Thiên Thần Minh cắm vào mục tiêu cũng tạo ra tiếng động rất lớn. Hắn bắn tổng cộng ba mũi tên, hai mũi đầu là Nhị Liên Tiễn, mũi sau là Đánh Lén. Tốc độ bay được tính toán vừa vặn, ba mũi tên đến cực nhanh, căn bản không cho người ta cơ hội phản ứng. Kiếm Quỷ chém dao thứ nhất, người thứ nhất trúng tên, hóa thành ánh sáng trắng. Kiếm Quỷ chém dao thứ hai, người thứ hai trúng tên, cũng hóa thành ánh sáng trắng.

Kiếm Quỷ bứt ra lui, kiểm tra điểm PK, vẫn là 2. Lần này, 2 điểm PK quả nhiên đã được Ngự Thiên Thần Minh gánh giùm. Ngự Thiên Thần Minh quả thật là cao thủ, đại cao thủ, một đại cao thủ lừng lẫy danh tiếng.

Đề xuất Ngôn Tình: Cẩm Nguyệt Như Ca (Dịch)
BÌNH LUẬN