Tôi gọi thêm một chai vodka men nhỏ. Lần này thì cô bé say thật sự.
"Anh này, anh đi với tôi không vui à?" – tay chỉ vào mặt tôi.
"Có vui, được đi chơi free không mất tiền đương nhiên là vui rồi."
"Vui mà thế à, vui mà cứ lầm lầm lì lì không nói gì, như cái đuôi của người khác vậy."
"Tôi vốn dĩ vậy mà."
"Anh có người yêu chưa, đi chơi đêm người yêu không gọi gì à?"
"Hỏi làm gì."
Nói một lúc nữa cô bé khua tay múa chân loạn xạ, ăn được mấy miếng cơm với uống được ngụm canh xong gục luôn. Lại say, mà tôi cũng chủ định cho cô bé này say luôn. Trả tiền xong dìu Trang lên xe. Tôi lai cô bé về nhà tôi. Lúc đó tôi cũng có chút động lòng nhưng không hề có ý định làm gì cô bé cả. Đưa về nhà nghỉ thì cũng tội, không ai trông, đưa về nhà giờ này thì không được. Tôi trải thảm cho cô bé nằm ngoài phòng khách, cũng như hôm qua cắt chanh với muối bỏ vào miệng. Xin lỗi vì không cho cô bé vào phòng ngủ của tôi được. Mà cô bé cũng chẳng là cái gì với tôi cho nên để nằm ngoài là hợp lý, còn 2 phòng ngủ nữa nhưng tôi không thích để cô bé vào. Tôi để cái chậu nhỏ bên cạnh rồi đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau dậy thì cô bé vẫn còn nằm ngủ mê mệt không biết gì. Viết tờ giấy để lại trên bàn.