"Dậy thì có đồ ăn trong tủ lạnh, ăn cái gì thì bỏ ra mà ăn."
Đi làm, khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Ngồi ở công ty mà cứ thấp thỏm sợ cô bé làm sao. Đến trưa tôi tranh thủ phi xe về, mở cửa ra thì cô bé vẫn còn đang nằm.
"Dậy, dậy đi, Trang." – dậy – tôi gọi cô bé.
"Bố để con nằm lúc nữa đi." – ngái ngủ.
Bó tay "bố để con nằm lúc nữa".
"Dậy đi, biết mấy giờ rồi không, trưa 12 giờ rồi còn ngủ à?" – tôi kéo chăn ra.
Cô bé mở mắt ra, mặt nhăn nhó vì ánh sáng chiếu vào, Trang giật mình.
"Hả, anh, sao anh ở đây, mà anh làm gì tôi thế?"
"Làm gì, uống say không biết cái gì, phúc 70 đời nhà cô là tôi còn tốt chán đấy."
"Đây là nhà anh à?"
"Chứ cô nghĩ nhà hàng xóm nhà cô à, dậy đánh răng rửa mặt đi."
"Mà đêm qua anh có làm gì tôi không thế?"