Nam An thành, trong một gian phủ đệ nằm ở nơi hẻo lánh, Bạch Hạc Hoài và Tô Mộ Vũ dừng bước. Con nhện trắng lượn lờ vài vòng ngoài cửa rồi không tiến thêm nữa.
“Chắc chắn bên trong có thứ gì khiến nó sợ hãi,” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.
Bạch Hạc Hoài cúi người, đưa ngón tay ra, con nhện bò theo ngón tay cô chui vào trong áo.
Tô Mộ Vũ cười nói: “Cô không sợ sâu bọ sao?”
“Ta là thầy thuốc, sao lại sợ sâu bọ được? Huống chi ta sinh ra ở Ôn gia, chỗ mẫu thân ta chuyên nuôi ngũ độc, cảnh tượng nào mà chưa từng thấy qua?” Bạch Hạc Hoài khẽ thở ra một tiếng: “Chúng ta vào thôi.”
“Ta đi trước dò đường.” Tô Mộ Vũ tung mình nhảy lên, xuyên qua bức tường vào trong sân. Chỉ thấy trong sân tối đen, năm góc đặt mười hai vại nước, yên tĩnh tới đáng sợ. Hắn vung tay ném một sợi Khôi Lỗi Ti ra ngoài sân. Bạch Hạc Hoài nắm lấy sợi Khôi Lỗi Ti, cũng tung mình nhảy vào trong sân.
Bạch Hạc Hoài hít một hơi: “Không tốt.”
Lời vừa dứt, tám vại nước đồng thời vỡ vụn. Tám nam tử thân thể cường tráng từ trong lu nước lao ra, đồng thời một mùi tanh tưởi nồng nặc cũng lan tràn khắp sân.
Tô Mộ Vũ bảo vệ Bạch Hạc Hoài ở phía sau, đặt tay lên thanh trường kiếm bên hông. Hắn đã ném cây dù giấy dính thi độc ở dược trang, giờ chỉ mang theo một thanh kiếm sắt bên người. Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: “Cẩn thận.”
“Ừ.” Bạch Hạc Hoài cầm vài mũi châm bạc trong tay, quay đầu nhìn xung quanh, định tìm khí tức của Dạ Nha trong phòng, mong một đòn bắt gọn đối phương.
Trong lúc tìm kiếm, tám tên dược nhân đã lao về phía họ. Vì đã biết nhược điểm, Tô Mộ Vũ xuất kiếm không hề do dự, tám kiếm liên tiếp đâm thẳng vào ngực chúng. Bỗng nghe tám tiếng kim loại va chạm vang lên chan chát, Tô Mộ Vũ lập tức rút kiếm lùi lại, kéo Bạch Hạc Hoài về phía sau, điểm mũi chân thoái lui đến cạnh cửa. Hắn hạ giọng nói: “Đối phương đã có sự chuẩn bị.”
Bạch Hạc Hoài tập trung nhìn lại, chỉ thấy trước ngực tám gã dược nhân kia phản chiếu ánh trăng, ánh lên sắc kim loại. Cô nhíu mày nói: “Không ngờ hắn lại khảm một khối Hộ Tâm Thiết vào trước ngực chúng!”
“Nếu là sắt thép bình thường thì kiếm vừa rồi của ta có thể trực tiếp phá vỡ. Chất liệu loại thép này không tầm thường,” Tô Mộ Vũ hạ giọng nói.
Bạch Hạc Hoài cắn răng nói: “Chết tiệt. Dạ Nha này quả là quỷ kế đa đoan!”
“Ha ha ha ha. Ta còn tưởng là ai, hóa ra là tiểu sư thúc đây.”
Một giọng nói khàn khàn vang lên: “Ta cứ tưởng Tân Bách Thảo nhận đồ đệ nào, tới đây phá hỏng chuyện tốt của ta, không ngờ lại đích thân tiểu sư thúc giá lâm. Dạ Nha xin thỉnh an tiểu sư thúc.”
Bạch Hạc Hoài cười lạnh nói: “Quả nhiên là gã xấu bụng nhà ngươi, còn không mau ra chịu chết!”
“Xem ra tiểu sư thúc định thanh lý môn hộ!” Dạ Nha cười vang nói: “Chỉ tiếc là Dạ Nha ta đã bị trục xuất khỏi Dược Vương Cốc, chuyện ta làm không còn liên quan gì đến Dược Vương Cốc nữa!”
“Bất luận có liên quan hay không, hành động của ngươi đã vi phạm luân thường, tất nhiên phải chịu phạt!” Bạch Hạc Hoài lạnh lùng nói.
“Ha ha ha ha, sao ta không biết đệ tử Dược Vương Cốc còn có lòng hành hiệp trượng nghĩa thế? Chỉ tiếc là ngươi định trừng phạt ta bằng cách nào đây? Đúng là vị công tử bên cạnh ngươi có kiếm pháp vô song, nhưng đối đầu với kẻ địch không thể giết chết, hắn có thể làm gì?” Dạ Nha cười lạnh nói.
Bạch Hạc Hoài trong lòng thấp thỏm. Cô còn tưởng mình đã biết nhược điểm của dược nhân, phối hợp với kiếm pháp tuyệt thế của Tô Mộ Vũ, chỉ cần một kiếm xuyên tim là vạn sự tốt lành. Không ngờ đám dược nhân này lại được gắn miếng Hộ Tâm Thiết đao thương bất nhập. Điều này khiến Tô Mộ Vũ chỉ có thể không ngừng kéo cô né tránh trong sân.
“Các ngươi cứ trốn như vậy tới khi nào? Chi bằng các ngươi rút lui đi. Sáng sớm mai ta sẽ rời khỏi Nam An thành. Ta coi như chưa từng gặp tiểu sư thúc, tiểu sư thúc cũng coi như chưa từng gặp ta. Ngươi thấy sao?” Dạ Nha hỏi.
Bạch Hạc Hoài cắn chặt răng, không muốn đáp ứng, nhưng trong thời gian ngắn cũng không nghĩ ra được cách nào khác.
“Nhắm mắt lại,” Tô Mộ Vũ đột nhiên nói một câu.
“Hả?” Bạch Hạc Hoài sửng sốt.
“Nhắm mắt lại,” Tô Mộ Vũ lặp lại lần nữa.
“Được.” Bạch Hạc Hoài không hỏi nguyên nhân, chỉ nghe lời Tô Mộ Vũ, nhắm hai mắt lại.
Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng, hàn quang lóe lên. Trường kiếm bay ra, chỉ trong ba hơi thở mà hắn đã xuất ra tổng cộng ba mươi hai kiếm, mỗi kiếm đều cực kỳ chính xác, chặt đứt một chi của dược nhân. Sau ba mươi hai kiếm, dưới đất đầy chân tay cụt; tám gã dược nhân chỉ còn lại thân thể không tứ chi, nằm vật vã dưới đất không thể hoạt động nổi.
Cảnh tượng này tàn nhẫn đáng sợ, chẳng khác nào Tu La địa ngục được miêu tả trong sách, bởi vậy Tô Mộ Vũ không muốn Bạch Hạc Hoài mở mắt chứng kiến. Giờ phút này, hắn thu kiếm, vẫn nói với giọng điệu lạnh nhạt: “Đi thẳng ra ngoài sân, đừng mở mắt. Tin ta, chuyện ở đây đã có ta lo liệu.”
“Được.” Bạch Hạc Hoài không hề tò mò, vẫn nhắm chặt hai mắt.
Dạ Nha nấp trong bóng tối cũng sợ tới ngây người. Tuy hắn không biết nam tử đi cùng Bạch Hạc Hoài là ai, nhưng đã đi cùng Bạch Hạc Hoài, chắc hẳn là đệ tử danh môn đại phái nào đó. Hơn nữa, hắn gây ra cảnh tượng khủng khiếp trong sân mà mặt không hề đổi sắc, thần thái hoàn toàn không chút rung động.
“Phương pháp phá giải như vậy, người thường còn chẳng thể tưởng tượng nổi, cho dù nghĩ đến cũng không dám làm. Xin hỏi các hạ là ai?” Dạ Nha trầm giọng hỏi.
“Ngươi không nên lên tiếng.” Tô Mộ Vũ tung mình nhảy lên, xuất kiếm phá tan cửa phòng, cầm kiếm đi tới trước một bức tượng Phật. Tiếp đó, hắn vung tay, thân kiếm gác lên cổ một người áo đen đang quay lưng về phía hắn: “Lần này không còn dược nhân cản trở nữa, ngươi mở miệng là ta tìm được vị trí của ngươi.”
Người áo đen kia chính là Dạ Nha. Trường kiếm gác lên cổ nhưng hắn chẳng hề kinh hãi, chỉ cười nói: “Thân pháp cực nhanh, kiếm pháp tuyệt hảo, các hạ không phải người bình thường. Chỉ tiếc là…”
Tô Mộ Vũ thầm kinh hãi, đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy lúc này bốn lu nước còn lại trong gian nhà cũng đột nhiên vỡ vụn. Bốn nam tử trung niên mặc áo xám lao về phía Bạch Hạc Hoài đang ở trong sân.
Cảm nhận có người đang đến, Bạch Hạc Hoài phóng toàn bộ châm bạc trong tay ra, đồng thời thi triển Quỷ Tung bộ của Tô gia, tránh né những luồng quyền phong đánh tới. Nhưng cô vẫn nhớ lời Tô Mộ Vũ đã nói, cho dù đang gặp nguy hiểm vẫn không chịu mở mắt.
Tô Mộ Vũ không hề do dự, lập tức trở lại trong sân, hạ xuống bên cạnh Bạch Hạc Hoài. Hắn vung trường kiếm, một luồng kiếm khí ép lui bốn người. Nhưng bốn người đâu phải dược nhân bình thường, không ngờ đều nghiêng người né tránh luồng kiếm khí đó.
Kim Thân dược nhân!
Trong đầu Tô Mộ Vũ hiện lên một suy nghĩ. “Giết chúng đi!” Dạ Nha lạnh lùng nói.