Tô Mộ Vũ vung trường kiếm, lại bị một dược nhân xuất chưởng đánh văng trở lại. Hổ khẩu của hắn chấn động, trường kiếm trong tay suýt nữa văng ra.
"Đại Lực Kim Cương Chưởng!" Tô Mộ Vũ thầm hô trong lòng. Hắn tập trung quan sát kỹ mới thấy bốn nam tử áo xám này đều để đầu trọc, trên đầu có chín vết giới, đều là người trong Phật môn. Đang lúc suy tư, ba dược nhân còn lại cũng đánh tới, võ công sử dụng lần lượt là Long Trảo Thủ, Niêm Hoa Chỉ, Thiên Thủ Như Lai Chưởng. Nội lực của họ chất phác, công pháp thuần thục, rõ ràng là người của Phật môn chính tông. Tô Mộ Vũ vừa đánh vừa lùi, lạnh lùng nói: "Chư vị đại sư là người trong Phật môn, sao lại đi giúp kẻ ác!"
Bốn người kia như hoàn toàn không nghe thấy, thế công ngày càng sắc bén.
Bạch Hạc Hoài nhắm mắt lắc đầu nói: "Vô dụng thôi. Một khi đã bị chế thành Kim Thân dược nhân, bọn họ đã mất đi ý thức, chỉ nghe theo mệnh lệnh của Dạ Nha."
"Nếu Dạ Nha chết thì sao?" Tô Mộ Vũ hỏi.
"Thế thì bọn họ sẽ dừng lại!" Tô Mộ Vũ trả lời.
"Ừ." Tô Mộ Vũ tiếp tục vung kiếm chống lại bốn hòa thượng, tiếp đó ánh mắt liếc nhìn Dạ Nha ở trong góc. Nhưng thế công của bốn hòa thượng vẫn như cuồng phong vũ bão, hơn xa đám dược nhân vừa rồi. Trong lúc nhất thời, hắn khó lòng thoát vây khi phải bảo vệ Bạch Hạc Hoài.
Dạ Nha cười lạnh nói: "Bốn hòa thượng này bị chế thành dược nhân, đã không biết mệt mỏi. Ngươi để chúng đánh cả đêm cũng được, đánh tới đứt tay gãy xương, đánh tới trầy da tróc thịt cũng không ngừng. Nhưng vị công tử này, ngươi có thể vung kiếm cả đêm không?"
Tô Mộ Vũ không buồn để ý tới hắn, chỉ nói nhỏ với Bạch Hạc Hoài: "Phật môn có một môn công pháp có thể soi sáng tâm linh, cho dù là người đã ngã vào địa ngục cũng có thể gọi tâm thần trở về nhân gian trong chớp mắt. Ta muốn thử xem."
Bạch Hạc Hoài nghi hoặc: "Ngươi còn biết võ công Phật môn?"
"Môn công pháp này vốn không khó, chỉ có điều yêu cầu nội lực hơi cao." Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: "Che tai lại."
"Đã nhắm mắt rồi, lại còn che tai." Bạch Hạc Hoài dở khóc dở cười nhưng vẫn giơ tay lên che hai tai mình lại.
Tô Mộ Vũ lập tức nín thở, dồn nội lực toàn thân lên ngực, tiếp đó há miệng gầm lên một tiếng: "Gào!" Một tiếng Sư Tử Hống thuần chất Phật môn phát ra, trực tiếp chấn tan những mảnh vỡ của lu nước dưới đất, đồng thời một cơn gió mạnh thổi qua, ép các dược nhân liên tục lùi lại. Bốn hòa thượng dược nhân đột nhiên ngừng tấn công, ánh mắt hiện lên vẻ trong trẻo.
Dạ Nha kinh hãi: "Phật môn Sư Hống Công!"
Tô Mộ Vũ nhìn bốn đại hòa thượng đã ngừng tay, trong lòng vui vẻ, hóa ra Phật môn Sư Hống Công này thực sự hữu dụng. Hắn vội vàng mở miệng nói: "Bốn vị đại sư..."
"Keng keng keng..." Một hồi chuông vang lên. Tô Mộ Vũ ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Dạ Nha đã rút lui vào trong góc, tay lắc nhẹ một chiếc chuông bạc màu đồng.
Theo tiếng chuông vang lên, hai hòa thượng dược nhân ánh mắt lập tức hóa thành hỗn độn. Hai dược nhân còn lại nhìn nhau, tiếp đó hét lên một tiếng, đều tung một quyền, gần như đồng thời đánh nát ngực đối phương. Cảnh tượng tàn nhẫn đó khiến cả Tô Mộ Vũ cũng thấy chấn động, nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều, hai dược nhân còn lại đã đánh tới.
Tô Mộ Vũ thầm hạ quyết tâm định cắt đứt tứ chi của hai người này để kết thúc hoàn toàn trận chiến. Nhưng hai dược nhân kia chỉ vừa xông lên vài bước thì thân thể đã tan rã, máu thịt bay tứ tung.
Lần này Tô Mộ Vũ không mang theo dù giấy, chỉ có thể thi triển kiếm phong ngăn cản, kéo Bạch Hạc Hoài lùi vào góc. Mặt đất trước mặt đã phủ đầy máu đen.
Khi Tô Mộ Vũ ngẩng đầu nhìn lên, nơi đó đã không còn bóng dáng Dạ Nha.
Trong màn đêm của Nam An thành, Dạ Nha lao thẳng về phía cửa thành, vừa chạy vừa hạ giọng nói: "Ngay cả hòa thượng Phật môn có ngoại công hộ thể cũng khó chịu nổi dược lực của Kim Thân dược nhân... Chẳng lẽ đúng như trong sách đã nói, chỉ có thân thể võ mạch bẩm sinh mới là phương pháp duy nhất để đạt tới Kim Thân dược nhân?"
"Tô Mộ Vũ." Bạch Hạc Hoài trong sân đột nhiên hạ giọng gọi một tiếng.
"Hả?" Tô Mộ Vũ khẽ cúi đầu, rồi nhìn thấy trên cổ Bạch Hạc Hoài có một giọt máu đen. Hắn kinh hãi nói: "Sao lại thế này!"
Bạch Hạc Hoài thân thể suy yếu, kiệt sức, ngã thẳng vào lòng Tô Mộ Vũ: "Bên hông ta có một bình ngọc, giúp ta lấy thuốc ra."
Tô Mộ Vũ vội vàng tháo bình ngọc từ thắt lưng Bạch Hạc Hoài, đặt một viên thuốc màu trắng vào miệng nàng. Bạch Hạc Hoài khó nhọc lắm mới nuốt trôi: "Đưa ta về dược trang. Sân sau có một con bồ câu đưa thư ta nuôi. Thả nó ra, nó sẽ đưa tin về Dược Vương Cốc, Tân Bách Thảo sẽ đến đây. Bảo hắn tới đây cứu ta."
"Được!" Tô Mộ Vũ bế Bạch Hạc Hoài chạy thẳng về Hạc Vũ dược trang. Bước vào Hạc Vũ dược trang, Tô Xương Hà và Tô Triết đã dọn dẹp xong thi thể, lại thấy Tô Mộ Vũ cõng Bạch Hạc Hoài trở về. Tô Triết vội vàng lao tới: "Đã xảy ra chuyện gì? Hạc Hoài làm sao vậy?"
Tô Mộ Vũ lao vào trong nhà, đặt Bạch Hạc Hoài lên giường, hắn trầm giọng nói: "Nàng thần y đã trúng độc. Là do ta không bảo vệ được nàng."
Tô Triết ngạc nhiên: "Trúng độc? Không thể nào? Nàng là con gái của Ôn gia Độc Nương Tử, sư thúc của Dược Vương Tân Bách Thảo, thân thể bách độc bất xâm, có độc nào hạ được nàng ư?"
Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng, bước ra khỏi phòng: "Độc dược nhân."
"Cái gì? Độc dược nhân?" Tô Triết hít một hơi lạnh: "Phải làm sao bây giờ?"
Tô Mộ Vũ đi tới sân sau, thấy con bồ câu đưa thư mà Bạch Hạc Hoài nuôi ở đó. Trên đùi con bồ câu có một ống tre, trong ống tre đã đặt lá thư sẵn, xem ra Bạch Hạc Hoài đã chuẩn bị từ trước. Hắn thả con bồ câu đưa thư ra rồi trở ra sân trước, lấy chiếc dù giấy đang dựng ở góc.
Bạch Hạc Hoài nằm trên giường, mơ màng kéo vạt áo Tô Triết bên cạnh: "Cha ơi, đừng để hắn ra ngoài, cứ ở đây chờ Tân Bách Thảo tới."
Tô Triết nhìn thoáng qua Tô Mộ Vũ bên ngoài gian nhà. Tô Mộ Vũ quay đầu nhìn lại.
Tô Triết khẽ thở dài: "Được." Tuy đáp lời nhưng Tô Triết không nói thêm gì với Tô Mộ Vũ, bởi hắn hiểu, dẫu bề ngoài Tô Mộ Vũ ôn hòa lễ độ, nhưng một khi đã quyết định, không ai có thể thay đổi được.
Tô Xương Hà nhếch mày: "Có muốn ta đi cùng ngươi không? Tên Dạ Nha kia trông không dễ đối phó chút nào. Ta đi đưa ma cho hắn. Yên tâm đi, trước khi giết chết hắn, ta sẽ lấy bằng được thuốc giải."
Tô Mộ Vũ lắc đầu nói: "Không cần." Hắn lại nhìn vào trong phòng, tiếp đó tung mình nhảy ra ngoài.
Tô Xương Hà nhớ lại ánh mắt của Tô Mộ Vũ lúc vừa rồi, vuốt vuốt hàng ria mép của mình: "Đã lâu lắm rồi ta không thấy biểu cảm đó của hắn. Khi hắn có vẻ mặt đó, tức là đang muốn giết người. Ám Hà Chấp Tán Quỷ, khi thật sự muốn giết người, còn đáng sợ hơn cả Tống Táng Sư ta đây."