Dạ Nha lao như bay trong màn đêm. Hắn xuất thân từ Dược Vương Cốc, đương nhiên võ công không phải đỉnh cấp, nhưng người như tên gọi, công phu sở trường nhất là trốn chạy trong đêm. Hắn tự tin kiếm khách vừa rồi chắc chắn không đuổi kịp mình.
Nhưng hắn lại không biết, kiếm khách kia hiện tại là gia chủ Tô gia, là người am hiểu truy sát nhất thiên hạ.
Dạ Nha khẽ hít một hơi, dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Trên mái hiên đối diện, Tô Mộ Vũ cầm một cây dù giấy đứng đó, cúi đầu nhìn Dạ Nha bên dưới, vẻ mặt lạnh lùng, toàn thân tỏa ra sát khí cực mạnh.
Trong lòng Dạ Nha bỗng xuất hiện một cái tên, nhưng đáng lẽ cái tên này chẳng nên có chút liên hệ nào với Bạch Hạc Hoài. Hắn trầm giọng nói: “Xin hỏi các hạ là...”
“Ta là!” Tô Mộ Vũ tung người nhảy xuống, cây dù giấy trong tay hắn nở rộ như một đóa hoa, những lưỡi kiếm ẩn trong dù bắn ra, lao thẳng về phía Dạ Nha. Dạ Nha chẳng hề trốn tránh, nhưng những lưỡi kiếm đó không nhằm đoạt mạng hắn, mà hợp thành một tấm kiếm võng, ép hắn vào sát tường. Một lưỡi kiếm xuyên qua vai hắn, ghim chặt hắn vào bức tường.
Tô Mộ Vũ hít một hơi thật sâu, bước vài bước tới trước mặt Dạ Nha: “Ta là Ám Hà Tô gia, Tô Mộ Vũ.”
“Chấp Tán Quỷ nổi danh thiên hạ, không ngờ lại có quan hệ với truyền nhân Dược Vương Cốc, đúng là thú vị.” Dạ Nha không hề sợ hãi mà mỉm cười.
“Ngươi nghĩ ta sẽ không giết ngươi sao?” Tô Mộ Vũ lạnh lùng nói.
“Độc Dược Nhân, trên đời này chỉ có ta mới giải được.” Dạ Nha trả lời.
“Ngươi rất quý trọng tính mạng mình.” Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng vung tay, thêm một lưỡi kiếm nữa găm vào vai trái của Dạ Nha: “Chỉ có người cực kỳ quý trọng tính mạng mình mới đi nghiên cứu tà thuật Dược Nhân.”
“Tà thuật?” Dạ Nha cố nén đau đớn, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi thì biết gì?”
“Dùng mạng ngươi, đổi lấy mạng của cô ấy.” Tô Mộ Vũ lạnh lùng nói: “Ngươi không còn lựa chọn nào khác.”
“Cứu được cô ta rồi, ngươi sẽ quay sang giết ta sao?” Dạ Nha cười lạnh nói: “Ta chẳng trông mong giữ được mạng sống khi đã rơi vào tay Ám Hà.”
Tô Mộ Vũ lại vung kiếm, đặt lưỡi kiếm cuối cùng trong tay hắn lên yết hầu Dạ Nha: “Ta nói ngươi không có lựa chọn nào khác. Dùng mạng của cô ấy, đổi lấy mạng của ngươi.”
Dạ Nha do dự một hồi lâu, lấy từ trong lòng ra một cái hộp vàng kim. Hắn mở hộp ra, chỉ thấy bên trong là một con sâu nhỏ, không hề nhúc nhích, như đã chết. Hắn trầm giọng nói: “Nghiền con sâu này thành bụi, đợi hai canh giờ, Bạch Hạc Hoài sẽ tỉnh.”
Tô Mộ Vũ nhận lấy cái hộp, chân khí trong tay nhanh chóng vận chuyển, trực tiếp nghiền nát cả con côn trùng và cái hộp thành tro bụi, sau đó vung tay lên, đống tro bụi kia rải xuống mặt đất.
“Thả ta ra.” Dạ Nha nhíu mày nói.
“Hai canh giờ.” Tô Mộ Vũ lạnh lùng trả lời.
Dạ Nha ngạc nhiên, cắn răng nói: “Ngươi không tin ta sao?”
Tô Mộ Vũ không nói năng gì tiếp, chỉ lẳng lặng ngồi xếp bằng trước mặt Dạ Nha, nhắm hai mắt lại bắt đầu điều tức dưỡng khí. Còn Dạ Nha bị mấy lưỡi kiếm ghim lên tường, hoàn toàn không thể động đậy, đành ngoan ngoãn ngồi chờ cùng Tô Mộ Vũ.
Ban đêm trong Nam An thành rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang từng đợt một. Khá lâu sau, trong một góc vang lên tiếng gọi. Tô Mộ Vũ mở mắt, vung tay phải, những lưỡi kiếm kia mới rút khỏi người Dạ Nha. Dạ Nha bị đau, kêu lên một tiếng, ngã gục xuống đất.
Tô Mộ Vũ nhìn hắn: “Chạy đi. Nếu sau này thần y có mệnh hệ gì, bất luận ngươi chạy trốn tới chân trời góc bể nào, cho dù chạy vào trong hoàng cung Thiên Khải thành, ta cũng sẽ tìm thấy ngươi, giết ngươi!”
Dạ Nha cười lạnh nói: “Khẩu khí lớn thật đấy.”
“Ta là Tô Mộ Vũ của Ám Hà, một khi ta muốn giết người, không kẻ nào ta không giết được.” Tô Mộ Vũ nói một câu cuồng vọng hiếm thấy: “Ngươi hãy nhớ kỹ lời ta.”
“Vậy thì không hẹn ngày gặp lại.” Dạ Nha thầm sợ hãi, đổ một ít Kim Sang dược lên vai rồi vội vàng lướt qua Tô Mộ Vũ.
Tô Xương Hà từ trong bóng tối bước ra, nói đầy ẩn ý: “Không giết hắn sao?”
“Ta sợ hắn còn giữ lại thủ đoạn. Nếu độc Dược Nhân trên người Bạch thần y chưa được giải trừ hoàn toàn, đến lúc đó vẫn cần đến hắn.” Tô Mộ Vũ trả lời.
Tô Xương Hà gật đầu: “Cũng có lý. Nói vậy chắc hắn cũng không dám lừa chúng ta, ít nhất phương pháp vừa rồi có thể tạm thời cứu Bạch Hạc Hoài. Nếu có vấn đề gì, ngươi lập tức ra tay truy sát, tên Dạ Nha có chạy đằng trời cũng không thoát.”
“Đợi Dược Vương Tân Bách Thảo đến đã.” Tô Mộ Vũ xoay người, cùng Tô Xương Hà trở lại Hạc Vũ dược trang.
“Vừa rồi ngươi tỏa ra sát khí khiến ta cũng phát run.” Tô Xương Hà nói đầy ẩn ý.
Tô Mộ Vũ thở dài nói: “Thuật Dược Nhân, đêm nay ngươi còn chưa thấy hết sự đáng sợ của nó đâu. Khi ở trong căn nhà của Dạ Nha, ta mới thực sự thấy được điểm kinh khủng của tà pháp này. Căn nhà đó, nói là địa ngục trần gian cũng chẳng sai. Cứ nghĩ tới sau này thần y sẽ biến thành như vậy, sát ý trong lòng ta lại càng khó mà kiềm chế.”
Tô Xương Hà chậm rãi nói: “Ngay cả ngươi cũng thấy đáng sợ, ta hứng thú rồi đấy.”
“Xương Hà, đừng có hứng thú với những thứ như vậy.” Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng trên không trung: “Chúng ta sẽ dẫn dắt Ám Hà thoát khỏi bóng tối. Có một số chuyện phi nhân đạo, tuyệt đối không thể dính tới.”
Tô Xương Hà gật đầu nói: “Yên tâm yên tâm, vừa rồi ta chỉ tiện mồm nói vậy thôi.”
“Bây giờ thần y sao rồi?” Tô Mộ Vũ hỏi.
Tô Xương Hà vỗ vai Tô Mộ Vũ: “Yên tâm yên tâm, đúng như lời Dạ Nha đã nói, sau hai canh giờ cô ấy đã tỉnh lại, mà hoàn toàn không giống như vừa thoát độc, khỏe mạnh như chưa từng có chuyện gì. Nghe nói ngươi vừa ra ngoài, cô ấy đã sốt sắng lắm, nói thế nào cũng không chịu nghe, kiên quyết muốn đi tìm ngươi, cứ bảo Dạ Nha kia quỷ kế đa đoan, e là ngươi sẽ bị hại. Đúng là nực cười, Ám Hà Chấp Tán Quỷ mà lại bị một đại phu giữ chân sao? Ta thấy ngươi mà hạ quyết tâm thì khéo con Dược Nhân đã bị kiếm của ngươi đâm thành con nhím rồi ấy chứ.”
“Thế thì được rồi.” Tô Mộ Vũ thở phào một tiếng: “Không ngờ tới Nam An thành rời xa chốn giang hồ mà cũng gặp chuyện phiền toái như vậy.”
Tô Xương Hà duỗi người: “Đúng vậy. Quả nhiên đi đâu cũng có phân tranh. Hơn nữa thuật Dược Nhân xuất thế, sẽ có bao nhiêu thế lực rục rịch hành động?”
Tô Mộ Vũ nhíu mày: “Nên đổi nơi khác thôi. Sau chuyện ban sáng, chắc Tri Châu phủ sẽ tới gây sự.”
Tô Xương Hà hừ lạnh nói: “Đổi tới đâu đây, ta thích Nam An thành, sau này cứ ở đây. Chỉ là đắc tội với một Tri Châu phủ mà thôi, chẳng lẽ lại sợ bọn chúng?”
Tô Mộ Vũ nghi hoặc: “Sao ngươi kích động thế? Dù sao chúng ta cũng không ở lại đây lâu, vẫn sẽ về Ám Hà mà?”
Tô Xương Hà sửng sốt, tiếp đó cười nói: “Quên mất đấy.”