Âu Dương Phong lạnh lùng nói:
- Tới sớm thì Tỷ thí sớm, tới muộn thì tỷ thí muộn. Lão ăn mày, hôm nay ngươi tỷ thí với ta là để phân thắng phụ hay quyết sống chết?
Hồng Thất công nói:
- Vừa phân thắng phụ vừa quyết sống chết, ngươi ra tay không cần dung tình.
Âu Dương Phong nói:
- Tốt lắm!
Tay trái y vốn để sau lưng, đột nhiên vung ra, trong tay đã cầm xà trượng, dằn mạnh cán trượng xuống mặt đá một cái, nói:
- Ở đây hay là đổi chỗ khác?
Hồng Thất công chưa trả lời, Hoàng Dung đã nói chen vào:
- Tỷ võ ở Hoa sơn tỷ võ không hay, cứ xuống thuyền mà tỷ thí.
Hồng Thất công sửng sốt hỏi:
- Để làm gì?
Hoàng Dung nói:
- Để Âu Dương tiên sinh lấy oán báo ơn, đánh lén sau lưng lần nữa Hồng Thất công hô hô cười rộ, nói:
- Mắc lừa một lần thì học khôn một ít, ngươi đừng hy vọng lão khiếu hóa ta tha cho lần nữa.
Âu Dương Phong nghe Hoàng Dung lên tiếng mỉa mai lại hoàn toàn không đổi sắc mặt, hai chân khẽ cong lại, đưa chiếc trượng qua tay phải, chưởng trái từ từ vận kình lực Cáp mô công lên.
Hoàng Dung đưa Đả cẩu bổng cho Hồng Thất công nói:
- Sư phụ, Đả cẩu bổng thêm Cửu âm thần công, động thủ với lão gian tặc này không cần nói chuyện nhân nghĩa đạo đức gì cả.
Hồng Thất công nghĩ thầm:
- Chỉ bằng vào võ công vốn có của mình mà muốn thắng y vốn rất không dễ, nhưng lúc Lão Độc vật tỷ thí với Hoàng lão tà mà đã đánh nhau tới mức gân cốt rã rời thì không thể chống Hoàng lão tà được Liền gật gật đầu cầm ngọn Đả cẩu bổng, một chiêu Đả thảo kinh xà bên trái, một chiêu Bát thảo tầm xà bên phải chia ra đánh vào hai bên.
Âu Dương Phong giao thủ với y mấy lần vẫn chưa thấy y sử dụng Đả cẩu bổng pháp, hôm ấy trên chiếc thuyền cháy liều mạng đánh nhau, tình thế khẩn cấp mà Hồng Thất công cũng chưa từng sử dụng. Âu Dương Phong từng thấy Hoàng Dung sử dụng bổng pháp này chiêu số tinh kỳ đã không dám coi thường, lúc ấy thấy Hồng Thất công đánh ra hai chiêu, tiếng bổng rít gió, quả nhiên không phải tầm thường. Lúc ấy rung xà trượng đỡ tả gạt hữu, đánh thẳng vào trung cung địch nhân. Xà trượng của y đã rơi mất hai lần, trong tay đang cầm là chiếc thứ ba, hình đầu người trên trượng lại càng ngụy dị đáng sợ, chỉ là hai con rắn tuy độc tính không khác nhưng thuần dưỡng chưa lâu, lúc lâm địch không được linh động thuần thục như hai con đầu tiên.
Hồng Thất công hôm trước bị quái xà của y cắn vào lưng, lại bị y đập một chưởng suýt mất mạng, dưỡng thương gần hai năm nay mới hồi phục. Đó là trận đại bại suốt đời y chưa từng gặp, cũng là mối nguy hiểm trong đời chưa từng gặp, mối thù này há lại không trả? Lúc ấy vận bổng rít gió, hăng hái tấn công.
Hai người lần đầu luận kiếm ở Hoa sơn là tranh nhau danh tiếng và Cửu âm chân kinh, lần thứ hai qua chiêu ở đảo Đào Hoa là vì hôn sự của Quách Tĩnh và Âu Dương Khắc, đó đều là chỉ quyết thắng phụ chứ không quan hệ tới việc sống chết. Lần thứ ba đánh nhau trên biển, sống chết chỉ còn cách một sợi tơ nhưng Hồng Thất công ra tay vẫn còn nhường nhịn, lần ác chiến thứ tư này mới đúng là dùng hết toàn lực không chút dung tình. Hai người đều biết đối phương tuổi tác tuy tăng nhưng võ công càng lợi hại hơn trước, chỉ cần mình hơi sơ xuất, trúng phải một chiêu nửa thức của đối phương thì khó tránh khỏi mất mạng tại đương trường.
Hai người qua lại giao đấu hơn hai trăm chiêu, đột nhiên ánh trăng mất đi, sắc trời chuyển thành tối om. Đó là cảnh tối tăm trước khi trời rạng sáng, trong chớp mắt sẽ lập tức sáng lên. Hai người đều sợ trong đêm tối trúng phải độc thủ của đối phương, chỉ giữ vững môn hộ, không dám tấn công. Quách Tĩnh và Hoàng Dung không kìm được lo lắng, bước lên vài bước, nếu Hồng Thất công có chút sơ sót nào sẽ lập tức ra tay giúp đỡ. Quách Tĩnh mắt nhìn hai người ác đấu, nhưng trong lòng thì ý nghĩ dâng trào:
- Hai người này đều là cao thủ hạng nhất trên đời nhưng một người thì hành hiệp trượng nghĩa, một người thì cậy mạnh làm ác, đủ thấy bản thân võ công vốn không chia thiện ác, toàn là do người dùng. Làm việc thiện thì võ công càng mạnh càng tốt, làm điều xấu thì võ công càng mạnh càng xấu.
Đến cuối cùng sắc trời rối đen, chiêu thức của hai người đã không còn nhìn rõ, nhưng nghe tiếng binh khí rít gió và tiếng quát tháo giao đấu không kìm được tim đập thình thịch, nghĩ thầm:
- Sư phụ vì vận công trị thương, lỡ mất hai năm luyện tập.
Cao thủ thì công lực vốn không chênh lệch nhau bao nhiêu, mà một tiến một thoái như thế đừng nói là vì thế mà thua vào tay Âu Dương Phong. Nếu là như thế, lúc đầu quả thật không nên tha y ba lần.
Y lại nhớ tới lời Khưu Xứ Cơ giải thích hai chữ Tín nghĩa, phải phân biệt rạch ròi đại tín đại nghĩa với tiểu tín tiểu nghĩa, nếu vì để giữ trọn điều tín nghĩa nhỏ mọn cho mình mà làm hỏng việc lớn, thì tính ra cũng không thể gọi là có tín nghĩa. Nghĩ tới chỗ đó, máu nóng tràn lên, nghĩ thầm:
- Tuy sư phụ và y có nói rõ là đơn đả độc đấu, nhưng nếu y hại sư phụ, từ đây hoành hành trong thiên hạ thì không biết còn có bao nhiêu người tốt sẽ phải chết dưới tay y. Trước đây mình không hiểu rõ ý nghĩa thật sự của hai chữ Tín nghĩa, đến nỗi làm không ít chuyện hồ đồ.
Lúc ấy tâm ý đã quyết, song chưởng cùng giơ lên, đang định nhảy vào giúp đỡ.
Chợt nghe Hoàng Dung kêu lên:
- Âu Dương Phong, Tĩnh ca ca của ta từng kích chưởng hẹn ước với ngươi, tha ngươi ba lần không giết, nào ngờ ngươi vẫn cậy mạnh hà hiếp ta. Ngươi nói không giữ lời, còn không bằng một kẻ vô danh tiểu tốt trong võ lâm, thì còn mặt mũi nào mà tranh giành danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ công?
Âu Dương Phong nhất sinh làm không biết bao nhiêu điều ác, nhưng nói ra thì thủy chung một là một, hai là hai, chưa bao giờ hối hận, bình sinh cũng luôn tự phụ về điều đó, y quyết không tới nỗi trái ước cưỡng bách Hoàng Dung lúc ấy đang cùng Hồng Thất công giao đấu, chợt nghe nàng nói tới chuyện ấy bất giác tai nóng bừng, trong lòng rối loạn, ra trượng chậm lại, suýt nữa bị Đả cẩu bổng điểm trúng.
Hoàng Dung lại kêu lên:
- Ngươi có hiệu là Tây độc, hành sự gian trá vốn cũng không cần phải nói, nhưng lại bắt một gã tiểu bối hậu sinh tha cho ba lần không giết thì đã mất cả mặt mũi rồi, mà còn nuốt lời với hậu bối, đúng là khiến hảo hán trên giang hồ chê cười. Âu Dương Phong ơi Âu Dương Phong, có một chuyện mà người trong khắp thiên hạ không ai bằng lão nhân gia người, đó là mặt dày thiên hạ đệ nhất!
Âu Dương Phong cả giận, nhưng lập tức biết ngay đây là quỷ kế của Hoàng Dung, có ý khích cho mình tức giận xấu hổ, chỉ cần nội công vận chuyển hơi không thuần nhất sẽ lập tức thua dưới tay Hồng Thất công, lúc ấy bèn làm như không nghe không thấy gì. Nào ngờ Hoàng Dung càng chửi càng ngoa, trong võ lâm có rất nhiều chuyện xấu xa chẳng liên hệ gì với y cũng đổ cả lên đầu y. Nàng nói bừa bãi đủ chuyện một hồi, tựa hồ khắp dưới gầm trời này chỉ có một mình y là kẻ xấu, hàng ngàn hàng vạn tội ác trên đời đều do một mình y làm ra. Nếu nói y làm những việc xấu xa tàn ác thì Âu Dương Phong vốn chẳng hề để ý, nhưng Hoàng Dung lại mấy lần nói y làm những việc xấu xa hạ lưu trong giang hồ, nói thấy y năn nỉ Linh Trí thượng nhân, lại năn nỉ sa Thông Thiên làm “Ông chú”, lạy Bành Liên Hổ làm “Cha nuôi” để xin một bí phương thuốc độc, đủ chuyện hạ lưu vô sỉ, xấu xa bậy bạ, nói từng nghe có lần y tự tiến cứ xin làm đội trương thân binh cho Hoàn Nhan Hồng Liệt để được hàng đêm canh gác Triệu vương phủ. Tới như việc Quách Tĩnh ba lần tha y ở Tây Vực thì kéo y trong cột băng ra thế nào, lại thêm mắm dặm muối khiến y không sao chịu nổi. Lúc đầu Âu Dương Phong còn nhịn được, sau cùng nghe nàng nói tới mức quá đáng, nhịn không được cãi lại mấy câu. Không ngờ Hoàng Dung đang muốn khích y đấu khẩu với mình, lại càng ăn nói bừa bãi. Cứ thế một hồi, Âu Dương Phong quyền cước binh khí thì ác đấu với Hồng Thất công, miệng thì gây gỗ với Hoàng Dung, nói tới mức hao hơi kiệt lực, dùng sức cãi nhau với Hoàng Dung còn hơn cả dùng sức đánh nhau với Hồng Thất công. Lại qua một lúc, Âu Dương Phong tâm trí dần dần cảm thấy không chi trì được, nghĩ thầm:
- Nếu mình không sử dụng công phu trong Cửu âm chân kinh thì nhất định khó mà thủ thắng.
Y tuy chưa từng theo lời Hoàng Dung nói mà chuyển vận kinh mạch toàn thân đi ngược, nhưng tu tập nửa năm, dựa vào võ học uyên thâm, nội công thâm hậu cũng đã có chút thành tựu, lúc ấy xà trượng vung lên, chợt ra quái chiêu. Hồng Thất công giật nảy mình, ngưng thần tiếp chiến.
Hoàng Dung kêu lên:
- Nguyên tư anh nhi, ba ba tây lạc tấn tuyết long văn binh.
Âu Dương Phong sửng sốt:
- Câu này có ý gì?
Y nào biết Hoàng Dung toàn là buộc miệng nói bừa, khua môi múa lười, đem một tràng âm thanh không có ý nghĩa gì nói bừa ra. Chỉ là giọng điệu của nàng biến hóa đa đoan, có lúc như phẫn nộ quát tháo, có lúc như thành khẩn khuyên răn, lúc như hoảng sợ than thở, lúc như mừng rỡ ca ngợi, đột nhiên nàng lại dùng giọng điệu truy vấn kêu lên mấy tiếng liên tiếp, rõ ràng là đang hỏi vặn rất gấp Âu Dương Phong tuy muốn không đếm xỉa gì tới, nhưng không tự chủ được kêu lên:
- Ngươi nói gì thế?
Hoàng Dung giả tiếng Phạn trả lời mấy câu. Âu Dương Phong ngơ ngác không hiểu, kiệt lực tìm trong kinh văn mà Quách Tĩnh viết cho, nhất thời những thanh âm, hình dáng, chiêu số, bí quyết hỗn loạn không có chương pháp gì ùn ùn hiện ra trong đầu, chỉ thấy trời đất xoay chuyển, lại càng không biết mình ở đâu Hồng Thất công đột nhiên thấy trượng pháp của y lộ ra chỗ sơ hở rất lớn, quát lên: