Chương 28: Cung Nghênh Yêu Vương Đại Giá

Chương 28: Cung Nghênh Yêu Vương Đại Giá

Nhìn thấy vẻ mặt của La Phong, lão già càng thêm đắc ý.

"Hừ, tiểu bối, lão phu và hai vị đây cũng không muốn uổng sát nhân mạng! Chúng ta biết kẻ đầu sỏ đắc tội Thần Võ Vương Phủ chính là tiểu súc sinh La Thiên kia!"

"Các ngươi chỉ cần giao đầu của La Thiên ra, đồng thời nộp toàn bộ tài sản của La gia cho ba người chúng ta, chúng ta sẽ tha mạng cho những người còn lại!"

Lão già vừa nói vừa liếc nhìn hai người đồng hành.

Vút! Đinh Thần và Xích Phát Quỷ lập tức tỏa ra khí thế mạnh mẽ, ép đám người La gia phải liên tục lùi bước.

"Nào, cho các ngươi một phút để cân nhắc, muốn sống hay muốn chết, tự chọn đi." Lão già vênh váo nói. Lão tin chắc người nhà họ La sẽ chọn khuất phục. Hy sinh một La Thiên để cứu cả tộc, bài toán này quá dễ tính.

Nhưng mà...

"Ha ha, lão già kia, ngươi nghĩ La gia ta là hạng người gì? Đừng nói La Thiên là Thiếu chủ, dù là một bà lão quét rác hay đứa trẻ giữ cửa, chỉ cần là người của La gia, chúng ta tuyệt đối không đem ra làm vật trao đổi!" Đại trưởng lão cười lạnh đáp trả.

"Đúng vậy, người nhà họ La thà chết vinh còn hơn sống nhục, muốn chúng ta bán đứng người thân sao? Mơ đi!"

"Lão quỷ, dẹp cái ý nghĩ đó đi, chúng ta tuyệt không khuất phục!"

"Lão tạp mao, ngươi đi mà ăn ¥#%¥=&@..."

Trong nhất thời, đám người La gia thi nhau chửi bới lão già bằng những lời lẽ thô tục nhất. Lão già ngẩn người, tình huống này lão chưa từng gặp bao giờ. Đám người La gia này bị làm sao vậy? Tính mạng nằm trong tay người ta mà không cầu xin, lại còn dám chửi bới? Mà chửi gì mà "văn hóa" thế không biết? Đúng là lũ "trẻ trâu" già đời!

"Này lão già, đây là cái cách 'để ngươi xử lý' mà ngươi nói đấy à? Theo ta thấy cứ trực tiếp động thủ cho xong, giết sạch rồi thì đồ đạc tự khắc là của mình." Đinh Thần mỉa mai.

Sắc mặt lão già vô cùng khó coi, lạnh lùng đáp: "Được, theo ý ngươi."

Ầm! Lão tiến lên một bước, tỏa ra sát khí âm lãnh. "Người nhà họ La, các ngươi đã muốn chết thì ta thành toàn! Một lũ sâu kiến mà dám đắc tội Thần Võ Vương Phủ, đúng là ngu xuẩn!"

Cảm nhận khí thế của ba người, Đại trưởng lão cũng tái mặt, khẽ hỏi La Phong: "La Phong, đám trẻ trong tộc đã di dời hết chưa?"

"Đã đi rồi, Lục trưởng lão dẫn đội theo mật đạo rời đi. Chỉ cần bọn chúng còn, La gia vẫn còn hy vọng. Huống hồ chúng ta vẫn còn Thiên nhi!"

"Đúng, chúng ta vẫn còn La Thiên!" Các vị trưởng lão mang vẻ mặt thấy chết không sờn.

Ầm ầm ầm! Trên chín tầng trời, mây đen kéo đến cuồn cuộn, một tiếng sấm rền vang dội.

"Ồ, thật là bi tráng, xem ra ông trời cũng muốn tiễn đưa các ngươi một đoạn đấy! Tiếc là nghịch thiên còn có thể sống, chứ nghịch Thần Võ Vương thì chỉ có chết!" Lão già vừa nói vừa giơ cao cây gậy.

Keng! Một luồng kình khí kinh người ngưng tụ trên đầu gậy, sẵn sàng giáng xuống.

Đúng lúc này, La Vinh ngẩng đầu nhìn trời, kinh ngạc hô: "Mọi người nhìn kìa, cái gì đó?"

"Hả?" Tất cả đồng loạt ngẩng đầu.

Chỉ thấy giữa tầng mây đen kịt bị xé toạc, một bóng người khổng lồ đang chậm rãi hạ xuống. Bóng người đó đi tới đâu, mây mù tan biến tới đó. Dù cách xa hàng trăm trượng, mọi người vẫn cảm nhận được một áp lực nghẹt thở.

Ực! Tại phố Bắc, Lý Thành Tư - Gia chủ Lý gia đang đứng trước một cửa hàng cũ của La gia, nhìn thấy bóng người đó mà run rẩy cả người.

"Chuyện này... lại thêm một vị Ngự Không Cảnh sao? Khí thế thật đáng sợ!"

"Không, Gia chủ! Ngự Không Cảnh không mạnh đến mức này, kẻ đó... chắc chắn là Thông Huyền Cảnh!"

"Thông Huyền Cảnh? La gia rốt cuộc đã chọc vào tồn tại đáng sợ nào vậy? Ha ha, xem ra lần này La gia chắc chắn tan thành mây khói rồi!" Lý Thành Tư thầm mừng rỡ.

Bên trong phủ La gia, đám người La Phong nhìn bóng người đó mà lòng đầy tuyệt vọng. Đối mặt với ba vị Ngự Không Cảnh, họ còn nghĩ đến chuyện liều mạng một phen, nhưng giờ xuất hiện cả Thông Huyền Cảnh... thì đánh đấm gì nữa?

Phía đối diện, nhóm Xích Phát Quỷ cũng co rụt đồng tử. "Khí thế thật kinh người... kẻ này không phải Thông Huyền Cảnh tầm thường!" Lão già hít một hơi lạnh.

"Đúng vậy, ta từng gặp vài vị Thông Huyền Cảnh nhưng chưa ai mang lại cảm giác áp đảo thế này! Hắn là người của Thần Võ Vương Phủ hay Quỷ Sát Điện?" Đinh Thần hỏi.

"Không phải Quỷ Sát Điện!" Xích Phát Quỷ hiếm khi lộ vẻ nghiêm trọng.

"Cũng không phải Thần Võ Vương Phủ, những cao thủ Thông Huyền Cảnh của vương phủ ta đều biết mặt... Hả? Chờ chút, các ngươi nhìn kĩ xem, kẻ đó không phải người, là yêu thú!" Lão già kinh hô.

Mọi người nheo mắt nhìn lại, quả nhiên đúng như lời lão nói. Kẻ đang hạ xuống cao hơn ba trượng, đầu trâu mình người, bắp thịt cuồn cuộn, tay lăm lăm một cây lang nha bổng khổng lồ.

"Khí thế này... ta nhớ ra rồi, hắn là Yêu Vương của Thiên Đãng Sơn!" Đinh Thần kêu lên.

"Thiên Đãng Sơn? Đúng rồi, là Ngũ Sắc Thần Ngưu! Sao gã này lại xuất hiện ở đây?" Lão già kinh ngạc.

Ngũ Sắc Thần Ngưu của Thiên Đãng Sơn thực lực cực mạnh nhưng lại cực kỳ ghét con người. Từng có vài vị Thông Huyền Cảnh của Dạ Phong Quốc định thu phục hắn nhưng đều nhận kết cục thảm hại. Thiên Đãng Sơn vốn là vùng cấm của nhân tộc, và gã chính là chủ nhân của vùng cấm đó. Một kẻ mạnh mẽ như vậy sao lại đột ngột đến Bắc Thành?

"Hắn đến đây làm gì? Xích Phát Quỷ huynh, Quỷ Sát Điện có giao tình với Thiên Đãng Sơn không?" Đinh Thần hỏi.

Xích Phát Quỷ lắc đầu: "Không giao tình, chỉ có thù. Hai sát thủ Thông Huyền Cảnh của chúng ta từng chết ở đó."

Đinh Thần nhíu mày nhìn lão già: "Vậy còn Thần Võ Vương Phủ?"

Lão già vuốt râu suy đoán: "Ta không rõ lắm, nhưng nghe nói Thần Võ Vương quả thực có kế hoạch liên minh với mấy đại yêu của Dạ Phong Quốc. Chắc chắn không sai, hẳn là Thần Võ Vương đã thuyết phục được Yêu Vương đến trợ chiến rồi."

Đinh Thần nghe vậy liền giãn cơ mặt, mỉm cười: "Vậy thì đúng rồi, Yêu Vương đến giúp chúng ta rồi!"

Lão già vẫn bán tín bán nghi: "Thật sao?"

Đinh Thần cười đáp: "Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ ngươi nghĩ Yêu Vương đến đây để thăm hỏi nhà họ La chắc?"

Lão già nghe xong cũng thấy buồn cười. La gia và Yêu Vương Thiên Đãng Sơn? Có nằm mơ cũng không thể kết nối hai cái tên này lại với nhau. Chắc chắn vị Yêu Vương này đến đây là để nể mặt Thần Võ Vương. Ngoài Thần Võ Vương ra, Dạ Phong Quốc còn ai đủ tầm để hắn đích thân ra mặt?

Nghĩ đến đây, lão già lại lấy lại vẻ vênh váo, chắp tay hướng lên trời: "Cung nghênh Yêu Vương đại giá!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Đạo Độc Tôn
BÌNH LUẬN