Chương 1000: Phiền muộn vì giá đất.
Chương 1000: Phiền muộn vì giá đất.
Quan phòng của Lưu Cảnh ở cung Vị Ương nằm ở bên phải điện Tuyên Thất, sát với Ngự Sử Đài, cũng là một quần thể kiến trúc rộng mấy chục mẫu đất, bao gồm ba kiến trúc chính là lầu chính, Tàng Thư các và Quan Tinh Đài, ba kiến trúc này có xếp thành hình tam giác, nối liền bởi các hành lang trên không, ở giữa là một vườn cây xanh tốt và râm mát.
Lầu chính của quan phòng gọi là lầu Cần Chính, đây là tên gọi do các Thượng thư đặt cho, họ hy vọng Lưu Cảnh có thể chăm lo việc nước, cần chính yêu dân, phục hưng giang sơn Đại Hán.
Lầu Cần Chính nơi Lưu Cảnh làm việc rất lớn, gồm hai lầu các là lầu chính và lầu phụ, lầu phụ tên là lầu quân sư, là chỗ làm việc của ba vị quân sư là Giả Hủ, Pháp Chính, Bàng Thống, lầu chính là một lầu các năm tầng, quan phòng của Lưu Cảnh nằm ở tầng ba.
Tuy rằng Lưu Cảnh cũng là lần đầu tiên tới quan phòng của mình, nhưng lúc này hắn lại không có thời gian đi thăm quan nơi cần chính của mình, hắn đang cùng Tưởng Uyển, Từ Thứ thảo luận về việc đúc tiền vàng.
Bình Chương Đài đã thông qua nghị quyết, tiền vàng đã đúc sẽ được công khai đưa ra thị trường, chuyển thành tiền thưởng của quân đội, nhưng một số chi tiết cụ thể vẫn còn phải thương thảo.
- Điện hạ, tiền vàng chuyển thành tiền thưởng cho quân đội, trên thực tế cũng là hình thức biến tướng tung ra thị trường, nó còn tấn công vật giá mạnh hơn cả dùng tiền ngũ thù để đổi, dù sao cũng là một khoản tài sản tăng thêm vô căn cứ, vì vậy ty chức đề nghị, có thể đừng phân phát một lần được không, tốt nhất là ban thưởng theo từng đợt.
Tưởng Uyển từ đầu đã phản đối tung tiền vàng, y cho rằng điều này dễ gây rối loạn kinh doanh thương nghiệp và khai thác mỏ, dẫn đến vật giá biến động mạnh mẽ, hơn nữa cũng dễ bị nước Ngụy và Giang Đông lợi dụng, nhìn từ mấy tháng tung tiền vàng trở lại đây, nỗi lo của y không phải là thừa, vật giá tăng lên phổ biến, rõ ràng nhất là giá lương thực, một đấu gạo tăng đến tám mươi tiền, khó khăn lắm mới khuyên được Lưu Cảnh đồng ý tạm dừng phát hành tiền vàng, không ngờ Lưu Cảnh lại chuyển nó làm tiền thưởng công trạng, quả thực khiến Tưởng Uyển đau đầu.
Thế nhưng Bình Chương Đài đã thông qua nghị quyết, Tưởng Uyển cũng không biết làm sao, y chỉ có thể khéo léo khuyên nhủ Lưu Cảnh phát hành theo nhiều đợt, giảm tác động của tiền mặt đối với kinh doanh thương nghiệp và khai thác mỏ xuống mức thấp nhất.
Lưu Cảnh chậm rãi xoay xoay hai đồng tiền vàng trong tay, hắn rất thích loại tiền vàng này, chế tác cực kỳ tinh xảo, mặt chính là đại môn của cung Vị Ương, mặt sau là bốn chữ ‘Hán bách chu tiền’ do Lưu Cảnh tự tay viết, loại tiền vàng này lớn hơn nhiều so với tiền ngũ thù, ở giữa không có lỗ vuông, dày và chắc chắn, rất có chất cảm.
Lưu Cảnh hiểu được lo lắng của Tưởng Uyển, khẽ cười nói:
- Đúc tiền vàng đương nhiên cần thời gian, ta lại hy vọng ban thưởng một triệu đồng tiền vàng trong một lần, Tưởng Thượng thư làm được không?
Tưởng Uyển chần chừ một lát, liếc nhìn Từ Thứ, Từ Thứ chỉ khom người nói:
- Khởi bẩm điện hạ, mấy tháng trước bọn thần đã đúc được một triệu đồng tiền vàng bách chu, tính đến giờ, đã phát hành ba trăm nghìn đồng, kết quả làm cho vật tư tăng lên phổ biến, bọn thần liền tạm dừng phát hành, trên thực tế, trong kho còn có bảy trăm ngàn đồng tiền vàng.
Lưu Cảnh gật đầu, khó trách mặt Tưởng Uyển lo lắng, hóa ra là vì lý do này, hắn trầm tư chốc lát liền đáp:
- Các ngươi có thể xác định là do phát hành tiền vàng dẫn đến vật giá tăng lên, chứ không phải vì chiến tranh Hung Nô sao?
Tưởng Uyển lắc đầu nói:
- Nói ra việc này thần có trách nhiệm, lần phát hành tiền vàng này chủ yếu dùng để chi trả chuẩn bị chiến tranh, ví dụ như tiền công của dân phu, mua lương thực từ các thương nhân, kết quả sau khi tiền vàng được lưu thông, đã trở thành hàng bán chạy trên thị trường, một đồng tiền vàng đổi được một trăm tiền ngũ thù, nhưng trong chợ đen đã tăng đến một đổi một trăm ba mươi tiền ngũ thù, vật giá phổ biến tăng lên, mặc dù cũng có chút liên quan đến chiến tranh, nhưng đó không phải là nguyên nhân chính, vẫn là vì tiền vàng.
- Ta không hiểu, Tưởng Thượng thư có trách nhiệm gì?
Lưu Cảnh không hiểu bèn hỏi.
Tưởng Uyển thở dài:
- Bởi vì theo ý kiến ban đầu là áp dụng phương thức đổi tiền công khai, người đổi giao tiền ngũ thù ra sẽ được lấy tiền vàng, tiền ngũ thù nhập kho, tiền vàng lưu thông, vấn đề sẽ không lớn, nhưng bởi vì lo lắng chợ đen sẽ thu được món lợi kếch sù, hơn nữa cung lo tiền vàng bị cất giữ sẽ làm cho tiền ngũ thù trên thị trường không đủ, cho nên vi thần quyết định dùng phương thức chi trả, kết quả
Tưởng Uyển không nói được nữa, Lưu Cảnh cười cười nói:
- Công Diễm lo lắng không sai, dù sao là lần đầu tiên phát hành, rất nhiều hậu quả chúng ta cũng không dự liệu được, nói tới trách nhiệm làm gì, thực ra ta chủ trương phát hành tiền vàng, cũng là ý nghĩ sâu sa của ta.
Từ trước ta vẫn luôn suy nghĩ việc lợi dụng ưu thế nắm bắt tiền tệ của chúng ta, thông qua thương mại để giành được vật tư của Giang Đông và nước Ngụy, hiện giờ tiền ngũ thù của chúng ta đã lưu thông thiên hạ, vì thế mục đích phát hành tiền vàng đã không còn là muốn đoạt lấy của cải nữa, mà là xúc tiến mậu dịch, ta hy vọng tiền vàng có thể xúc tiến giao lưu hàng hóa các vùng, để nước Hán có thể dần dần hòa thành một thể với Trung Nguyên và Giang Đông, đặt nền tảng cho việc thống nhất thiên hạ trong tương lai.
Lời của Lưu Cảnh khiến Tưởng Uyển và Từ Thứ đều thầm tự xấu hổ, bọn họ đều chỉ suy xét đến lợi ích của nước Hán, chứ không nghĩ từ đại cục cả thiên hạ.
Lúc này, Lưu Cảnh lại cười nói:
- Thực ra ta thấy vật giá tăng lên, chủ yếu là vì lý do chiến tranh, bởi vì mọi người sợ quân Hán bị Hung Nô đánh bại, cho nên nhu cầu đối với các đồ vật quý giá như vàng đặc biệt lớn, trong khi đó vàng trên thị trường lại không nhiều, chúng ta phát hành tiền vàng đúng vào lúc này, do đó đã dẫn đến sự truy đuổi nóng của mọi người đối với tiền vàng, giờ chiến tranh kết thúc, ta tin nhu cầu của mọi người về tiền vàng cũng không còn cuồng nhiệt như thời gian trước nữa.
Tưởng Uyển đang định tiếp lời, Lưu Cảnh lại khoát tay cười nói:
- Ta còn chưa nói xong, Công Diễm hãy chờ một lát.
Tưởng Uyển vội mỉm cười xin lỗi, không nói gì nữa, Lưu Cảnh tiếp tục nói:
- Ngoài ra còn có một lý do là vấn đề thời gian, bởi vì tiền ngũ thù của chúng ta lưu thông khắp thiên hạ, do đó tiền ngũ thị tung ra nhiều trên thị trường sớm muộn sẽ chảy tới nước Ngụy và Giang Đông, điều này cần thời gian nhất định, một là giao thông bất tiện, tiếp đó là vì chiến tranh, khiến thương mại giữa Trung Nguyên và chúng ta tạm thời bị ngăn trở, nhưng ta tin rằng, cùng với việc chấm dứt chiến tranh, thương đội sẽ nối gót tới đây, tiền ngũ thù của chúng ta sẽ đổ lượng lớn vào Trung Nguyên và Giang Đông, vật giá sẽ từ từ bình ổn lại.
Tưởng Uyển và Từ Thứ lặng lẽ gật đầu, mặc dù họ bận trăm công ngàn việc, năng lực xử lý chính vụ đều rất mạnh, nhưng xét về tầm nhìn rộng mở và con mắt nhìn xa trông rộng, họ còn kém xa so với Hán Vương.
Lưu Cảnh cười hỏi Tưởng Uyển:
- Ban nãy Công Diễm muốn nói gì?
Tưởng Uyển vội nói:
- Ban nãy thần muốn hỏi điện hạ, chuẩn bị chi bao nhiêu tiền vàng ban thưởng?
Lưu Cảnh chắp tay đi vài bước, rồi mới chậm rãi đáp:
- Lần này tham chiến có mười vạn tướng sĩ, tính theo mỗi người ít nhất mười đồng tiền vàng, thì đã là một triệu đồng rồi, còn cả phần thưởng đặc biệt cho các tướng sĩ lập công, bảy trăm ngàn đồng thật đúng là không đủ.
Từ Thứ và Tưởng Uyển đều bất đắc dĩ thở dài một tiếng, xem ra ban thường theo nhiều đợt là điều không thể, bọn họ chỉ có thể chấp nhận hiện thực vật giá sẽ tăng lên, có điều Bình Chương Đài cũng có phương án sẵn, họ sẽ lần lượt tung ra hai mươi vạn kho lương Thạch Bình để bình ổn và khống chế giá lương thực tăng cao.
Lúc này, Từ Thứ bổ sung thêm:
- Nếu điện hạ thấy tiền vàng ban thưởng không đủ, còn có thể dùng đất đai của Quan Nội và Linh Châu để ban thưởng, lần này chúng ta đánh bại Hung Nô, giành được rất nhiều đất đai, rất nhiều ruột tốt thượng đẳng trước đây, điện hạ hoàn toàn có thể dùng để ban thưởng công trạng.
Lưu Cảnh gật đầu:
- Phương án này khả thi, có điều cần thời gian đo đạc các kiểu, tạm thời cũng không gấp, trước tiên có thể ban thưởng cho các tướng sĩ phần đất đai, đợi đo đạc xong sẽ giao cắt cụ thể, nói đến đất đai, ta nhớ đến một chuyện gấp khác, chính là khôi phục quan phủ của Thượng Quận, quận An Định, quận Bắc Địa, quận Sóc Phương và quận Ngũ Nguyên để cai quản, đất đai không được để trống quá lâu, việc này Bình Chương Đài phải làm gấp rút.
- Xin điện hạ yên tâm, Bình Chương Đài đang tích cực chuẩn bị việc này, rất nhanh sẽ có kết quả, mặt khác người ứng cử cho chức Thái thú và Quận thừa, cũng cần mời điện hạ nhanh chóng xác định.
Lưu Cảnh nghĩ một lát nói:
- Ta đã chọn được người thích hợp, sáng sớm mai ta sẽ giao cho Bình Chương Đài.
Suốt một ngày, Lưu Cảnh luôn bận rộn đủ việc, đang lúc hoàng hôn, hắn cũng rời khỏi cung Vị Ương để quay về phủ, bận rộn cả ngày, mặc dù cảm thấy hơi mệt mỏi nhưng tinh thần của Lưu Cảnh lại rất tốt, trong lòng dạt dào.
Lúc này mấy trăm thị vệ bảo vệ xe ngựa tiến vào thành Trường An, không khí náo nhiệt ầm ĩ lập tức đập vào mặt, đây là tây môn, cửa hàng và quán rượu hai bên mọc san sát, người, xe ngựa, xe bò đi lại tấp nập trên đường, phía xa mấy ngàn tù binh Hung Nô đang vận chuyển khối đá dưới sự giám sát của binh lính quân Hán, để tu sữa đoạn tường thành bị phá hủy.
Lưu Cảnh nhìn cảnh vật hai bên đường qua cửa sổ xe, cách đó không xa, trên mấy khu đất trống rộng lớn đã được xây tường bao, bên trong là các tòa nhà đang xây dựng, Lưu Cảnh nhớ mấy miếng đất này đã hoang phế nhiều năm, cảnh tượng đổ nát thê lương, từ lâu đã trở thành nơi tập trung của chồn hoang, chuột rắn, không ngờ cũng đã được bán rồi, bắt đàu xây dựng lại phủ đệ.
Việc này làm cho Lưu Cảnh nhớ đến một chuyện, nghe nói giá đất Trường An tăng vọt, rất nhiều dân nghèo vì kiếm lấy khoản chênh lệch giá đã bán đất đai nhà cửa của mình, tới huyện khác mua nhà để ở, khiến cho dân số Trường An hai tháng nay hơi suy giảm, tình hình này không phải điều Lưu Cảnh muốn nhìn thấy, nếu Trường An không thể chứa những người dân nghèo, tất nhiên sẽ gây ra rất nhiều vấn đề nghiêm trọng, vật giá cũng sẽ tăng lên trời, quan trọng hơn là, nó sẽ trở ngại nghiêm trọng đến việc khôi phục kinh tế và nhân khẩu của Quan Trung.
Vốn hôm nay định thảo luận vấn đề này với Bình Chương Đài, kết quả nhiều việc quá lại quên mất chuyện này.
Lúc này, Lưu Cảnh nhìn thấy một cửa hàng diện tích khá lớn, trên cửa hàng treo một tấm biển hiệu viết năm chữ thật to ‘Cửa hàng chính Đào thị’, điều này khiến Lưu Cảnh hơi sững sờ, cửa hàng chính của Đào gia từ Thành Đô chuyển đến đây từ khi nào? Hôm qua Đào Lợi còn nói tạm thời chưa chuyển mà.
- Dừng xe!
Lưu Cảnh ra lệnh một tiếng, xe ngựa chậm rãi dừng lại, Lưu Cảnh đẩy cửa xe bước vào cửa hàng của Đào thị, mấy gã tùy tùng đi theo vội vàng theo sát hai bên.
Ở cửa chính của cửa hàng, mười mấy gã tiều nhị đang thu dọn đồ vật lân lộn trên bàn, bỗng thấy đám binh lính đi tới, có người nhận ra người cầm đầu chính là Hán Vương Lưu Cảnh, sợ tới mức đám đông rối rít quỳ xuống thi lễ.
Lưu Cảnh cười hỏi:
- Trong cửa hàng hiện giờ ai chủ sự?
Vừa dứt lời, đã thấy Đào Thắng bước ra từ cửa chính, dường như ông cũng chuẩn bị hồi phủ, gặp Lưu Cảnh ở đây, Đào Thắng lập tức sợ hết hồn, vội vàng tiến lên thi lễ:
- Điện hạ sao lại tới đây?
Lưu Cảnh cũng rất sửng sốt:
- Nhạc phụ đại nhân không phải ở Thành Đô sao? Về từ khi nào vậy?
- Ta vừa về sáng sớm nay, điện hạ mau mời vào trong ngồi!
Đề xuất Tiên Hiệp: Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh