Chương 999: Lưu Cảnh dạy con.

Chương 999: Lưu Cảnh dạy con.

Sáng sớm hôm sau, Lưu Cảnh dẫn con trai đến cung Vị Ương, đây không chỉ là một tòa nhà, trên thực tế nó bao gồm một quần thể kiến trúc hoàn chính bao gồm cả triều điện, cho dù cung Vị Ương được bảo tồn và tu sửa hiện giờ chỉ còn lại một phần ba lúc hưng thịnh ở thời Tây Hán, nhưng toàn bộ cung điện vẫn có khí thế khoáng đạt như trước, xây dựng ở chỗ cao nhất Trường An, đứng trên đài Cam Lộ là có thể ngắm trọn thành Trường An.

Cung Vị Ương được chia làm hai, phía nam là triều phòng đại điện, là khu triều điện xử lý chính vụ, còn một nửa phía bắc mới là hậu cung của đế vương, mặc dù tạm thời Lưu Cảnh không định vào ở, nhưng khu triều điện phía trước đã được sử dụng.

Bình Chương Đài nằm bên trái điện Tuyên Thất, là quần thể kiến trúc nhỏ khoảng gần trăm mẫu đất, chính giữa là Quần Anh các có diện tích ba mẫu, cao sáu trượng bốn thước, là một tòa lầu các bốn tầng, nơi này tạm thời chính là trung tâm chính vụ của nước Hán.

Xe ngựa dừng trước cửa Chu Tước, Lưu Cảnh và con trai lại chuyển sang ngồi xe kéo đi tới Bình Chương Đài, Lưu Cảnh thấy con trai có vẻ căng thẳng liền cười nói:

- Ta tin con sẽ rất được các Thượng thư chào đón.

Lưu Trí không khỏi cúi đầu thở dài, thật ra nó đang lo sư phụ không vui, Lưu Cảnh hiểu tâm tư của con trai, vỗ vai nó an ủi:

- Phía sư phụ con, Doãn Thị trung đã đi nói rõ rồi, ông ta sẽ không trách con.

Xe kéo dừng lại trước Quần Anh các, lúc này có một người từ trong đó bước ra, cười tủm tỉm nhìn Lưu Trí, Lưu Trí ngạc nhiên, người này chính là sư phụ trước đây của nó, nó cuống quýt quỳ xuống.

- Đệ tử bái kiến sư phụ!

Sư phụ trước của Lưu Trí tên là Lai Mẫn, người Tân Dã, phụ thân Lai Diễm từng là Tư không của Đại Hán, từ lâu đã tới Ba Thục, thuộc Đông châu sĩ, học vấn cực giỏi, chỉ có điều có phần phóng đãng ngang ngược, không câu nệ tiểu tiết.

Mặc dù gã say rựu ngủ với kỹ nữ nên bị Đào Trạm căm ghét, nhưng đây chỉ là tiểu tiết, không hề ảnh hưởng tới sĩ đồ của gã, gã giữ chức Điển học Giáo úy, chủ quản sách báo điển tịch, chỉnh sửa các loại kinh văn, hôm nay gã nghe nói Thế tử sắp đến nên muốn tới gặp.

Lai Mẫn vội đỡ Lưu Trí dậy, cười nói:

- Giờ ta đã không phải sư phụ của người nữa rồi.

Lưu Trí có tình cảm rất sâu đậm với Lai Mẫn, nó rưng rưng nói:

- Một ngày là thầy, cả đời là cha, đồ nhi sao có thể quên.

- Thế tử nói rất đúng!

Trong Quần Anh các bước ra một nhóm người, chính là năm Thượng thư: Từ Thứ, Tưởng Uyển, Đổng Hòa, Phí Quan và Tư Mã Ý, cả Thị trung Doãn Mặc, bọn họ nghe nói Hán Vương trở về nên ra cửa chính nghênh đón.

Mọi người cùng khom người thi lễ:

- Tham kiến Hán Vương điện hạ!

Trong phòng của Thị trung ở tầng ba Quần Anh các, Thị trung Doãn Mặc cười rót cho Lưu Trí một chén trà nóng, y kiêm nhiệm Thiếu phó, là sư phụ trên danh nghĩa của Lưu Trí, Lưu Cảnh yêu cầu con trai đến Bình Chương Đài học xử lý chính vụ, đương nhiên Doãn Mặc phải là người đầu tiên dạy nó.

Đối với sắp xếp này của Lưu Cảnh, mọi người ở Bình Chương Đài đều hết sức tán thành, mọi người đều hiểu rõ, Lưu Trí sẽ là quân chủ đời thứ hai của vương triều, nó sẽ là một nhân vật chuyển tiếp mấu chốt, sẽ quyết định hướng đi của vương triều trong một trăm năm tới, dốc lòng bồi dưỡng nó là trách nhiệm không thể chối từ của các Thượng thư.

Nếu xét về tâm lý cá nhân, họ cũng hy vọng Lưu Trí có thể duy trì tư tưởng trị quốc của họ, giống như Tiền Hán rập khuôn theo Tào Tùy, làm tư tưởng trị quốc của họ được các Tướng quốc đời sau tiếp tục kế thừa.

Cũng chính suy nghĩ công tư trọn vẹn đôi đường này khiến cho Bình Chương Đài tích cực chào đón Lưu Trí, theo thỏa thuận chung mà mọi người đạt được, cứ mười ngày Lưu Trí lại đi theo một người, thời gian là một năm.

Lữu Trí mở một cuộn thẻ tre ra, lại tò mò hỏi:

- Tác dụng của Thị trung trong Bình Chương Đài là gì?

Doãn Mặc khẽ mỉm cười:

- Thị trung thực ra chính là giám sát quyết sách của năm tướng, tránh Tướng quốc lạm dụng quyền lực, một văn điệp trình lên, trước tiên là đến chỗ Thị trung, đương nhiên không phải ta đích thân xử lý, mà do Thị lang bên dưới ta xử lý, khi Thị lang không thể quyết định mới trình ta xử lý.

- Xử lý cái gì thế?

- Chính là phân loại văn điệp, theo mức độ quan trọng chia làm ba loại A, B, C, loại A là phải được phụ thân người phê chuẩn mới được thực hiện, loại B là công vụ tương đối trọng yếu, do năm tướng cùng bàn bạc quyết định, có thể thông qua chấp hành trước, sau đó báo cáo lên phụ thân người phê duyệt, loại C là công vụ bình thường, do Thượng thư chấp bút phê chuẩn là có thể thực thi, không cần năm tướng cùng thảo luận, có điều

Doãn Mặc thoáng dừng lại, y thấy Lưu Trí lắng nghe hết sức chăm chú, không khỏi yêu thương sờ vào gáy nó, rồi tiếp tục cười nói:

- Có điều kể cả các Tướng quốc đã thông qua quyết sách, cũng không thể lập tức chấp hành, vẫn phải tập trung đến chỗ của ta, Thị trung sẽ thẩm tra lần nữa, nếu Thị trung thấy quyết sách không ổn thì sẽ trả về cho các Thượng thư thảo luận lại.

- Nếu cuối cùng ý kiến của Tướng quốc và Thị trung không thống nhất với nhau thì sao?

Lưu Trí lại hỏi.

- Lúc này, chỉ cần phụ thân người quyết định cuối cùng và ký tên vào là phải chấp hành, sự việc đến bước này, nếu Tướng quốc hoặc Thị trung vẫn không chấp nhận thì hoặc là từ quan, hoặc là im lặng.

Doãn Mặc thở dài một tiếng, có chút cảm khái nói:

- Đây là một chế độ cân bằng quyền lực giữa quân và tướng tốt nhất, có thể ngăn một tướng độc đại, cũng có thể tránh quân vương độc tài, từ khi Hán Vũ Đế lấy Đại Tư Mã áp chế Thừa tướng tới nay, tướng quyền luôn bị suy yếu, Quang Vũ Đế còn hủy bỏ cả chức vị Thừa tướng, cho đến khi Tào Tháo khôi phục lại, có điều mục đích của lão cũng chỉ là soán quyền cho mình, còn phụ thân người lại đề xuất chế độ đa tướng, điều này đã tránh được việc một tướng độc đại, cũng tạo điều kiện để cân bằng quyền lực giữa quân và tướng, nhìn từ điểm này, đây là cống hiến lớn nhất của phụ thân người, có lợi cho ngàn đời, có thể nói, chỉ xếp sau việc phụ thân người thống nhất thiên hạ.

- Ta hiểu rồi!

Lưu Trí khẽ gật đầu.

Lúc này, một vị tòng sự đứng ở cửa bẩm báo:

- Thị trung, nghị sự sắp bắt đầu rồi.

Doãn Mặc đứng dậy cười nói với Lưu Trí:

- Đi thôi! Hôm nay là lần đầu tiên Bình Chương Đài nghị sự sau khi phụ thân người trở về, chúng ta cùng đi tham dự.

Doãn Mặc dắt tay Lưu Trí rời khỏi phòng, bước xuống lầu, tới nghị sự đường ở tầng hai.

Đây là một tòa nghị sự đường hình tròn, một nửa hình tròn do năm vị Thượng thư ngồi, còn hai mươi mấy quan viên phụ trợ như Thượng thư Thị lang, Thị trung Thị lang, Tư nghị Giáo úy, Điển thư Giáo úy, Ngự sử Trung thừa, năm vị Nghị lang và Cấp sự trung thì ngồi ở nửa hình tròn còn lại, Thị trung Doãn Mặc ngồi bên cạnh năm vị Thượng thư, ông ta có thể dự thính nghị sự của Bình Chương Đài, cũng có quyền phát biểu ý kiến của mình.

Trong khi đó Lưu Cảnh ngồi ở bên trên, đó là chỗ ngồi vĩnh viễn, cho dù Lưu Cảnh có tham gia nghị sự hay không thì chỗ ngồi vẫn được đặt ở đó, chỉ có điều phần lớn thời gian Lưu Cảnh không tham gia nghị sự của Bình Chương Đài, nhưng hôm nay hắn đã ngồi ở đó.

Theo quy trình do Lưu Cảnh chế định, nghị sự ở Bình Chương Đài chia làm hai loại là bình chế và đặc chế, nghị sự bình chế về cơ bản hàng ngày đều tổ chức, quân vương có thể tham gia dự thính, nhưng không được lên tiếng can thiệp.

Còn nghị sự đặc chế là do quân vương khởi xướng, quân vương có thể chủ đạo nghị sự, cũng có thể do Thượng thư mà người chỉ định làm chủ đạo nghị sự, hôm nay chính là nghị sự đặc chế, Lưu Cảnh chủ động đề nghị tổ chức.

Lưu Trí ngồi cạnh Doãn Mặc, nó ngẩng đầu liếc trộm phụ thân, phụ thân cách nó khoảng ba mươi bước, chỗ ngồi cao tít ở trên, ánh sáng âm u, không nhìn rõ khuôn mặt phụ thân, trong lòng nó bỗng có cảm giác đè nén, phụ thân ở trên cao và tối như vậy nhìn xuống bá quan, tin rằng tất cả mọi người đều giống nó, thấy áp lực khó hiểu trong lòng.

Lưu Cảnh thấy con trai liền mỉm cười, lắc chuông bạc bên cạnh ‘keng keng keng! ’, tiếng chuông trong trẻo vang lên, lúc này Tưởng Uyển đứng dậy cười nói:

- Đã đến đông đủ rồi, mọi người bắt đầu đi!

Lưu Trí xem văn sách trong tấu, trong lòng có chút kỳ lạ, bèn khẽ hỏi Doãn Mặc:

- Xin hỏi Thị trung, hiện giờ Thượng thư chấp bút không phải là Từ bá phụ sao?

Doãn Mặc mỉm cười:

- Hôm nay là nghị sự đặc chế, do Thượng thư mà phụ thân người chỉ định làm chủ đạo, xem ra phụ thân ngài đã chỉ định Tưởng Thượng thư, như vậy nghị sự hôm nay liên quan đến tài chính.

Lưu Trí gật đầu, ánh mắt lại hướng lên thượng đường, Tưởng Uyển chủ quản tài chính thuế khóa, mấy hôm trước y dâng tấu lên Lưu Cảnh, yêu cầu hủy bỏ đúc tiền vàng, hôm qua Lưu Cảnh chính thức trả lời y, đồng thời yêu cầu hôm nay tổ chức nghị sự đặc chế về chuyện này.

Tưởng Uyển chậm rãi nói:

- Nghị sự hôm nay liên quan đến việc hủy bỏ đúc tiền vàng tạm thời, giai đoạn trước ta và chư vị Thượng thư cũng đã thảo luận chuyện này, mọi người đều biết, sau khi tiền vàng đúc được phát hành nhưng không chảy ra thị trường, không có tác dụng của đồng tiền lớn, trái lại được thu giấu, khiến cho lượng lớn tiền đồng được lưu thông ra, làm cho vật giá tăng cao, do đó ta đề xuất tạm dừng đúc và phát hành tiền vàng, nhưng Hán Vương điện hạ có ý kiến, có thể tạm dừng phát hành, nhưng yêu cầu tiếp tục đúc, tiền vàng đúc được dùng để khen thưởng công trạng.

Lúc này, một vị tòng sự mau bước tới cạnh Lưu Trí, khẽ nói với nó:

- Công tử, phụ thân người bảo người qua đó một lát.

Lưu Trí nhìn Doãn Mặc, Doãn Mặc cười nói:

- Đi đi!

Lưu Trí đi theo Doãn Mặc bước nhanh về phía ngôi vị của phụ thân, đến bên cạnh Lưu Cảnh, Lưu Trí khoanh tay nói:

- Phụ thân!

- Ngồi xuống đi!

Lưu Cảnh cười kéo con trai ngồi xuống, thực ra hắn cũng không có việc gì, hắn chỉ muốn để con trai cảm nhận một chút cái ghế Hán Vương.

Lưu Trí ngồi bên phụ thân, từ trên cao nhìn xuống các quan viên bên dưới, không biết tại sao, trong lòng nó có phần không thích cảm giác trên cao nhìn xuống thế này.

Đề xuất Huyền Huyễn: Băng Hỏa Ma Trù
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN