Chương 1001: Chọn lựa của Đào gia.
Chương 1001: Chọn lựa của Đào gia.
Mặc dù Đào Thắng là nhạc phụ của Lưu Cảnh, nhưng trước mặt Lưu Cảnh cũng không dám ra vẻ nhạc phụ gì cả, đây cũng là yêu cầu của Đào Trạm, có thể nói, Đào gia ngoài Đào Liệt đã qua đời, ở trước mặt Lưu Cảnh, không ai dám tự cho mình là bậc trên.
Lưu Cảnh đi theo Đào Thắng vào khách quý đường ngồi xuống, hai người hàn huyên một lát, Lưu Cảnh cười đầy thâm ý nói:
- Ta nghe Vương phi nói, năm kia Đào gia mua hàng loạt đất đai ở Trường An, giờ giá đất tăng vọt, phát tài lớn rồi, thật đáng mừng!
Trong lòng Đào Thắng nhảy lên ‘rầm’ một cái, ông nghe ra lời nói của Hán Vương có ẩn ý.
Đào Thắng từ lâu đã không còn là thương nhân chỉ biết hám lợi năm xưa, ông ta đã lĩnh hội sâu sắc lời dạy bảo của phụ thân trước khi qua đời, Đào gia muốn từ thương gia chuyển thành thế gia, phải hy sinh thật lớn, từ bỏ hoàn toàn những vụ buôn bán lợi nhuận ào ào kia, chuyển hướng sang phát triển đất đai.
Vì thế, Đào gia đã đấu giá với giá thấp hơn một ngàn con thuyền lớn nhỏ và mấy trăm kho hàng ven bờ Trường Giang, hãng thuyền Đào gia bởi vậy biến mất, mấy chục hãng thuyền nhỏ từ đó phát triển lên, nhưng dù sao Đào gia đã buôn bán mấy chục năm ở Giang Nam, ở các vùng vẫn có hai mấy cửa hàng và hàng trăm kho hàng, quan trọng hơn vẫn có hàng nghìn tiểu nhị trung thành tận tâm, cùng với với nhà của họ, liên quan đến chuyện sinh tồn, miếng cơm manh áo của gần vạn con người, vì thế nhất thời cũng không vội được, Đào gia còn cần thời gian để từ từ chuyển bước.
Có điều, việc chuyển đổi thân phận của Đào gia lại không được kéo dài nữa, Đào Thắng từ đầu năm đã chuyển từ đường từ Tương Dương tới Trường An, có nghĩa là Đào gia đã không còn là đại tộc ở Kinh Châu nữa, mà là một trong những sĩ tộc ở Trường An.
Để đứng vững ở Trường An, Đào Thắng đã đưa ra hai quyết sách quan trọng, một là Đào gia bỏ ra số tiền lớn lập thư viện Đào thị, mời danh nho ở Quan Trung tới truyền thụ, lại còn tuyển chọn mấy trăm thiếu niên thông minh ưu tú từ những gia đình nghèo khổ vào thư viện học, không những không thu học phí, miễn phí ăn ở, mỗi tháng còn trợ cấp cho học sinh tiền thuế trong nhà, hơn nữa tất cả con cháu của Đào gia cũng phải vào thư viện học.
Quyết sách lớn thứ hai là mua sơn trang Tây Phượng rộng mấy trăm khoảnh ở quận Phù Phong để làm trang viên tổ tiên của Đào giạ, truyền lại nhiều thế hệ, để Đào gia có nền tảng ở Quan Trung.
Ngoài ra Đào Thắng còn đưa ra không ít quyết sách có lợi cho Đào gia để đứng vững ở Quan Trung, ví như thông gia với danh môn Đỗ thị ở Trường An, con trai trưởng của Đào Lợi là Đào Dũng cưới con gái của Đỗ thị làm thê tử, còn nữa đó là mua bất động sản ở Trường An.
Đây cũng là điểm thể hiện tầm nhìn sắc bén của Đào Thắng, ông ta nhìn ra được triển vọng Lưu Cảnh giành được Quan Trung, cũng suy đoán Lưu Cảnh sẽ dời đô tới Trường An, do đó khi người Trường An đều sợ hãi, lần lượt bán tháo đất đai với giá thấp, ông lại mua vào số lượng lớn, lên tới hơn một vạn mẫu đất, đến giờ giá đất Trường An là hai mươi lượng vàng một mẫu mà vẫn khó tìm, Đào Thắng cứ sang tay một cái là kiếm lợi không chỉ gấp mười lần.
Có điều Đào Thắng cũng hiểu trong lòng, Trường An không giống với các thành phố khác, sẽ là đô thành của Đại Hán, ông tích trữ lượng lớn đất đai như thế, e rằng không phải việc tốt, kể cả Lưu Cảnh không so đo, nhưng cũng không có lợi đối với thanh danh của Đào gia, ông liền bàn bạc với con trai cả Đào Chính, quyên góp một nửa số đất đai cho quan phủ để dùng làm quan trạch.
Kể cả như thế, trong tay ông vẫn còn sáu bảy ngàn mẫu đất, khiến ông quả thực lo lắng không yên trong lòng, phải biết rằng, Lưu Cảnh luôn đả kích những hào cường tích trữ đất đai, khi ở Thành Đô hắn đã ép mấy trăm nhà giàu bán đi một nửa ruộng tốt, Đào gia mua trang viên mấy trăm khoảnh ở quận Phù Phong, lại còn tích trữ đất ở Trường An, điều này khiến Lưu Cảnh nhìn nhận Đào gia thế nào?
Đào Thắng luôn vì chuyện này mà bất an, không ngờ hôm nay Lưu Cảnh tới, nói thẳng ra việc Đào gia tích trữ đất ở Trường An, khiến tim Đào Thắng đập loạn xạ, việc ông ta lo lắng nhất cuối cùng đã tới.
Đào Thắng rất căng thẳng, dè dặt nói:
- Khởi bẩm điện hạ, Đào gia mua đất thực ra không phải để kiếm tiền, Đào gia đã có đủ của cải.
Lưu Cảnh cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng Đào Thắng, liền thản nhiên cười nói:
- Đào gia có cống hiến lớn lao cho sự phát triển của quân Hán, kể cả bây giờ, cửa hàng và quán rượu của Đao gia ở các nơi vẫn đang hiến sức cho quân Hán, những việc này ta đều không thể quên, vì thế ta cũng hy vọng bản thân Đào gia sẽ được phát triển, thực hiện tâm nguyện của lão gia khi còn sống, đưa thân làm sĩ tộc danh vọng trong thiên hạ, ta sẽ toàn lực ủng hộ, tuy nhiên thân phận của Đào gia đặc biệt, là nhà mẹ đẻ của Vương phi, cho nên ta cũng mong Đào gia biết tự ràng buộc nghiêm khắc.
Đào Thắng gật đầu:
- Vương phi cũng yêu cầu như vậy, ta quản thúc con cháu vô cùng nghiêm khắc, ở thư viện cũng giống như con cháu nhà nghèo khác, cơm canh đạm bác, quần áo bình dân, tuyệt đối không ưu ái đặc biệt…
- Những điều này ta đều biết, làm rất tốt, tuy thế đây chỉ là tiểu tiết, mấu chốt là một số phương diện lớn, nhạc phụ hiểu ý ta chứ?
Đào Thắng cười khổ một tiếng, sao hắn lại không hiểu chứ, phương diện lớn chính là chỉ đất đai, chỉ có điều trang viên Tây Phượng đã trở thành sản nghiệp tổ tiên của Đào gia, bảo ông sao có thể lại giao ra đây.
Lưu Cảnh lại cười nói tiếp:
- Với tài lực và địa vị của Đào gia, cùng với những cống hiến cho quân Hán, ta nghĩ, có một sơn trang không phải là vấn đề lớn, mọi người đều hiểu được, nhưng giá đất Trường An tăng vọt, khiến dân nghèo khó đứng vững, làm ta ăn ngủ không yên!
Quả nhiên là việc đất đai của Trường An, Lưu Cảnh đã đồng ý sơn trang Tây Phượng, vậy thì về đất đai Trường An, ông không thể không nhượng bộ, Đào Thắng trầm ngâm một lát nói:
- Ban nãy ta cũng nói với điện hạ, Đào gia mua đất của Trường An thực ra không vì kiếm tiền, do đó ta quyết định giữ năm trăm mẫu đất để xây dựng thư viện, số đất đai còn lại quyên góp toàn bộ không hoàn lại cho quan phủ dùng để xây quan trạch.
Lưu Cảnh lắc đầu:
- Số đất này đều do Đào gia bỏ bao nhiêu tiền của ra mua, hơn một vạn mẫu đất, ít nhất giá trị hơn hai mươi vạn lượng vàng, tổn thất của Đào gia quá lớn, như thế này đi! Ta đền bù gấp mười lần, dùng một ngàn khoảnh ruộng tốt của Linh Châu bồi thường cho Đào gia.
Nói xong, Lưu Cảnh cười híp mắt nhìn Đào Thắng, Đào Thắng mãi không nói ra lời, một ngàn khoảnh đất tức là mười vạn mẫu, nghe thì rất mê hoặc lòng người, nhưng ông sẽ phải chiêu mộ nông dân với giá cao đến Linh Châu trồng trọt, ít nhất trong vòng mười năm, đây là cuộc mua bán lỗ vốn.
Đào Thắng bất đắc dĩ, chỉ biết gật đầu đáp:
- Cảm tạ điện hạ ưu ái!
Lưu Cảnh không đề cập đến việc này nữa, lại quay lại câu chuyện, cười nói với Đào Thắng:
- Ta còn muốn thỉnh giáo nhạc phụ, giá đất Trường An tăng vọt, khiến dân chúng kêu than ầm ĩ, có biện pháp gì để giảm giá đất xuống, đồng thời cũng không tổn hại đến lợi ích Trường An không?
Đề xuất Giới Thiệu: Lục Địa Linh Võ