Chương 1002: Chọn lựa của Đào gia.
Chương 1002: Chọn lựa của Đào gia.
Đào Thắng giờ mới hiểu, hóa ra Lưu Cảnh muốn ép giá đất Trường An, cho nên trước tiên hắn bảo mình buông tay ra khỏi đất đai, thì mình mới có thể toàn tâm bày mưu tính kế, Đào Thắng nghĩ một lát cười đáp:
- Vừa muốn ép giá đất, vừa muốn không tổn hại đến lợi ích của Trường An, nghe có vẻ rất khó, nhưng ta có một cách, có thể hai bên đều có lợi.
Lưu Cảnh mừng rỡ:
- Nhạc phụ đại nhân mời nói!
- Giá đất Trường An tăng vọt là vì nước Hán muốn định đô ở Trường An, hơn nữa Trường An còn sẽ là đô thành của thiên hạ, do đó dẫn tới vô số thế gia hào môn trong thiên hạ đổ dồn tới Trường An mua đất, ai cũng mong muốn gia tộc mình có được một vị trí nhỏ nhoi ở đô thành, nhưng đất đai Trường An lại không nhiều, khiến giá đất tăng vọt, giờ thậm chí còn khó kiếm được một mảnh, muốn phá vỡ cục diện này, chỉ có một cách, mở rộng thành Trường an, để Trường An có đủ nguồn cung ứng đất đai, giá đất tự nhiên sẽ giảm xuống.
- Nhưng như thế lại tổn hại đến lợi ích của Trường an, đất đai vốn có giá sáu mươi lượng vàng, loáng cái đã biến thành hai mươi lượng, người người đều chĩa vào lưng Lưu Cảnh ta mà chửi rủa.
Đôi mắt Đào Thắng cười híp lại.
- Đây chính là đạo làm ăn, hàng hóa giống nhau cũng phải có phân biệt đắt rẻ, giá đất cũng như vậy, việc mở rộng đất đai Trường An mà ta nói đến không phải là mở rộng thành đơn giản, điện hạ có thể xây một tòa thành trì bậc trung ở ba mặt đông, tây, nam, cách nhau không quá xa, lộ trình trong vòng mười lăm phút, đường xá nối với Trường An phải được xay rộng rãi bằng phẳng, đất đai do quan phủ nắm trong tay, có thể bán cho dân nghèo Trường An với giá thấp, ta tin những thế gia vọng tộc đó thà bỏ nhiều tiền mua đất trong thành Trường An, chứ không chịu ở cùng với dân nghèo, đất đai đắt rẻ sẽ được phân ra, dân nghèo cũng có chỗ để ở trong Trường An.
Lưu Cảnh gật đầu, khen tự đáy lòng:
- Không hổ là chủ của Đào gia, quả nhiên không làm ta thất vọng.
Lưu Cảnh thấy không còn sớm, liền đứng dậy cười nói:
- Đào gia là người làm ăn hàng đầu trong thiên hạ, có đầu óc buôn bán phi phàm, từ bỏ như thế không khỏi đáng tiếc, ta khuyên Đào gia hãy hướng tầm nhìn ra xa hơn một chút, làm ăn với Tây Vực và phương tây xa xôi hơn, ta hy vọng trên con đường tơ lụa không chỉ là người Hồ ở Tây Vực, mà còn có cả đại thương gia của Trung Nguyên, vừa lúc quân Hán đã bắt được một ngàn con lạc đà trên chiến trường, ta sẽ ban thưởng toàn bộ cho Đào gia.
Đào Thắng trở về phủ của mình với tâm sự nặng nề, hôm nay gặp Lưu Cảnh nhưng ông không vui, chẳng phải vì vấn đề đất đai, với tài lực hùng hậu của Đào gia, chút đất đai đó ông không đề ý đến, mấu chốt là Lưu Cảnh cho ông mười vạn mẫu ruộng tốt ở Linh Châu, cuối cùng Lưu Cảnh còn đề nghị để Đào gia làm ăn với phương tây, hai chuyện này khiến Đào Thắng khó xử.
Trở lại thư phòng, Đào Thắng lập tức sai người gọi huynh đệ Đào Lợi và con trưởng Đào Chính đến, không lâu sau, hai người lần lượt bước vào thư phòng của ông, Đào Thắng hỏi Đào Lợi trước:
- Hai tòa nhà kia tu sửa thế nào rồi?
- Đang đẩy nhanh tiến độ, tòa nhà ở ngõ Long Vương ngày kia là hoàn thành, phủ Cổ Hòe phải đặc biệt tu sửa nhiều hơn một chút, ít nhất mất năm ngày nữa.
Đào Thắng nhớ ngay ra một chuyện, huynh đệ ông đã bỏ ra số tiền rất lên cho phủ Cổ Hòe, trong khi tòa nhà ở ngõ Long Vương thì chẳng để ý gì đến, chỉ tùy ý tu sửa một chút, điều này khiến Đào Thắng có phần kỳ lạ, sự khác biệt giữa hai tòa phủ đệ tại sao lại lớn như thế?
Y đang định mở miệng hỏi dò thì Đào Lợi lại nháy mắt với y, Đào Thắng ngẩn ra, lại thấy đứa con trưởng đang ngồi nghiêm chính bên cạnh không hỏi nữa, ông thở dài, kể lại chuyện hôm nay gặp Lưu Cảnh, cuối cùng nói với vẻ bất đắc dĩ:
- Hai chuyện này khiến ta thực sự buồn rầu, mười vạn mẫu đất Linh Châu ta lấy để làm gì chứ? Còn nữa, muốn ta làm ăn với Tây Vực, nói thật, ta không muốn lại để Đào gia kinh thương.
Lúc này, Đào Chính nhìn phụ thân rất kỳ quái.
- Lẽ nào phụ thân không biết ư?
- Biết cái gì?
Đào Thắng ngạc nhiên:
- Con có chuyện gì giấu ta sao?
- Phụ thân, hài nhi e rằng sắp phải nhậm chức Kinh lược sứ Linh Châu rồi.
- Đợi một chút!
Đào Thắng thấy rối loạn trong lòng, vội la lên:
- Con chẳng phải là Thái thú Kinh Triệu sao? Con làm gì không đúng, sao lại bị giáng chức đi Linh Châu, hơn nữa, cái gì mà gọi là Kinh lược sứ Linh Châu?
- Phụ thân, hài nhi không làm chuyện gì không ổn, hơn nữa không phải bị giáng chức, mà là được thăng chức, Kinh lược sứ của Linh Châu cao hơn một cấp so với Thứ sử, ngay cả Mã Lương ở phủ Thành Đô cũng được bổ nhiệm làm Kinh lược sử của Thượng Quận để khôi phục sản xuất và dân số ở Quan Nội.
Đào Thắng giờ mới hiểu ra, thảo nào Lưu Cảnh muốn cấp cho Đào gia mười vạn mẫu đất của Linh Châu, hóa ra con trai sẽ được bổ nhiệm làm Kinh lược sứ của Linh Châu, ông ta nghĩ một lát lại nói:
- Mặc dù nói là thăng chức, nhưng muốn đưa kinh tế Linh Châu khôi phục lại, tối thiểu phải mất hai mươi năm, chẳng lẽ hai mươi năm này cứ để con ở Linh Châu mãi sao?
- Không! Không! Không cần hai mươi năm, chỉ cần ở lại một nhiệm kỳ, tức là năm năm, Hán Vương đã hứa với con, sau năm năm, con sẽ vào Bình Chương Đài nhậm chức vị quan trọng.
- Hán Vương đồng ý để con nhập tướng sao?
Đào Thắng lập tức vô cùng kích động, giọng nói run rẩy, vào Bình Chương Dài nhậm chức quan trọng, đó chẳng phải là giữ chức Tướng quốc sao? Trời ơi! Đào gia sắp có Tướng quốc rồi.
Đào Chính cười khổ một tiếng đáp:
- Có thể trước tiên là giữ chức Thượng thư Thị lang, theo thông lệ, muốn nhập tướng ít nhất phải đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong ba năm ở triều đình, mà con không phù hợp với điều kiện này, do đó con nghĩ Hán Vương đang nói đến chức Thượng thư Thị lang.
- Thế cũng không tồi, ít nhất sau tám năm, con có thể nhập tướng rồi, khi đó con mới bốn mươi ba tuổi, đang lúc trẻ trung khỏe mạnh, Đào gia có hy vọng rồi.
Đào Thắng kích động tới mức khó bình tĩnh nổi, chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, rồi lại quay đầu nói:
- Ta hiểu ý của Hán Vương rồi, Hán Vương hy vọng Đào gia chúng ta tham gia vào việc khai thác Linh Châu, ta quyết định ngoài mười vạn mẫu đất ra, ta còn muốn thuê thêm một triệu mẫu ruộng tốt, Đào gia chúng ta bỏ tiền ra chiêu mộ nông dân, chuyện này kể cả lỗ vốn cũng phải làm.
Lúc này, Đào Lợi cười nói:
- E rằng Hán Vương cũng biết chúng ta khai thác Linh Châu sẽ phải chi số tiền khổng lồ, lo tài lực của chúng ta không đủ, do đó bảo chúng ta làm ăn với phương tây, lợi dụng con đường tơ lụa để thu lợi nhuận kếch xù, dùng lợi nhuận đạt được từ phương tây để trợ cấp cho Linh Châu, vì thế Hán Vương mới cho Đào gia chúng ta một ngàn con lạc đà.
Đào Thắng ngẩn ra, vỗ thật mạnh vào trán mình:
- Sao ta lại không nghĩ đến chứ nhỉ!
Đào Thắng trầm tư hồi lâu, sau đó nói với Đào Lợi:
- Phát lệnh song ngư, lệnh cho chấp sự vụ của cửa hàng ở các địa phương mau tới Trường An trong hai mươi ngày nữa.
Đề xuất Voz: Con đường đã đi qua