Chương 1003: Tào sứ đã đến.
Chương 1003: Tào sứ đã đến.
Đào Chính lui xuống trước, trong phòng chỉ còn lại Đào Thắng và hai huynh đệ Đào Lợi, lúc này Đào Thắng mới hỏi:
- Vừa rồi, ta có chuyện muốn hỏi đệ, vì sao đệ nháy mắt ra hiệu cho ta.
Đào Lợi biết chuyện này sớm muộn gì cũng không thể lừa được huynh trưởng, y đành phải thở dài nói:
- Vốn dĩ đệ đã hứa với Hán Vương, không nói chuyện này với ai, nếu huynh cứ nhất định phải hỏi đệ thì huynh phải biết trước hậu quả của chuyện này.
- Rốt cuộc là chuyện gì?
Nét mặt của Đào Thắng càng thêm kinh ngạc:
- Đệ không thể giấu ta được.
Vẻ mặt của Đào Lợi rất nghiêm túc, y thấy huynh trưởng không hiểu lời cảnh cáo của mình liền lạnh lùng nói:
- Huynh trưởng, nếu tiết lộ chuyện này ra ngoài, từ nay về sau Đào gia sẽ không có được sự tín nhiệm của Hán Vương nữa, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của Chính Nhi.
Lúc này Đào Thắng mới hồi tỉnh lại, y chắp tay sau lưng cúi đầu trầm tư một lúc lâu, cuối cùng mới trầm giọng nói:
- Ta đảm bảo với đệ, chuyện này chỉ có ta biết, ta sẽ không nói cho bất kì người nào, bao gồm cả chị dâu của đệ, ta cũng sẽ không nói.
- Được rồi!
Đào Lợi gật đầu:
- Bởi vì, phủ Cổ Hòe là Kiều phủ tương lai, là chỗ ở của Đại Kiều, đại ca huynh biết chưa?
- Đại Kiều!
Đào Thắng vô cùng ngạc nhiên:
- Đệ nói là Hán Vương và nàng...
- Đại ca, đệ chưa nói gì đâu nhé...
Lúc này Đào Thắng mới tỉnh lại từ chỗ ngạc nhiên, Đào Thắng đã giao thiệp với Giang Đông một thời gian dài, đương nhiên y biết Đại Kiều và Tiểu Kiều là báu vật tuyệt thế của thiên hạ, đến cả Tào Tháo cũng muốn hai nàng từ rất lâu rồi, chỉ có điều y thật không ngờ, Lưu Cảnh cũng nhìn trúng hai tỷ muội này.
Không chỉ cưới Tiểu Kiều làm thiếp, dường như còn có quan hệ gì đó với Đại Kiều, nhưng vấn đề Đào Lợi nói không phải là ở chỗ này, mà là có thể Đại Kiều sẽ trở thành người tình của Lưu Cảnh.
Một khi chuyện này bị tiết lộ ra ngoài, không chỉ ảnh hưởng đến thanh danh của Lưu Cảnh mà chắc chắn Đào Trạm biết được sẽ tức giận. Với tính cách của Đào Trạm, nếu nàng trở mặt với Lưu Cảnh e rằng vị trí Vương phi của nàng khó mà bảo toàn được, huống hồ còn có sự uy hiếp của hai người con gái là Tôn Thượng Hương và Tào Hiến. Rốt cuộc Đào Thắng cũng hiểu được tại sao huynh đệ vẫn luôn cảnh cáo mình.
Rất lâu sau, Đào Thắng chậm rãi gật đầu:
- Đệ nói đúng, chuyện này chỉ có hai huynh đệ ta biết, quyết không được nói cho người thứ ba biết nữa, kể cả Chính Nhi và chị dâu của đệ.
Sáng sớm hôm sau, Lưu Cảnh đưa phương án quan phủ ở quan nội cho Bình Chương Đài, hắn cũng chưa khôi phục quận danh triều Hán, mà thiết lập bốn khu kinh lược Thượng Quận, Bắc Địa, An Định và Linh Châu. Cũng từ các quận chọn ra các Thái thú có kinh nghiệm làm Kinh lược sứ. Phủ Thành Đô, Doãn Mã Lương làm Kinh lược sứ Thượng Quận, Tô Phi Thái thú quận Trường Sa làm Kinh lược sứ Bắc Địa, Thái thú quận Võ Lăng Y Tịch làm Kinh lược sứ An Định, Thái thú của Kinh Triệu Đào Chính là Kinh lược sứ Linh Châu.
Các Kinh lược sứ đều cao hơn Thái Thú một bậc cũng phong thêm Đình hầu nhiệm kỳ năm năm, năm năm sau triều đình sẽ xem xét thành tích của họ và quyết định có trọng dụng tiếp hay không. Vì để thu hút người Hán ở các nơi tới quan nội khai khẩn đất hoang quan nội, Bình Chương Đài cho mỗi nhân khẩu 200 mẫu đất, cũng miễn thuế ưu đãi trong 10 năm.
Tin này theo Hịch văn truyền khắp thiên hạ, rất nhiều người quan nội lưu vong tới Trung Nguyên và Giang Đông nghe được tin này, vô cùng xúc động, họ đều đưa gia đình trở về quê nhà. Những người già lại càng không để ý đến tuổi tác, có chết cũng muốn chết trên mảnh đất của tổ tiên mình.
Cũng đúng vào lúc này, đặc sứ của Tào Tháo là Trần Quần cũng đã đến thành Trường An. Đây là sau chiến dịch Hán Hung, quan hệ hai bên đang rơi vào bờ vực của sự tan vỡ. Trần Quần đến thì có vẻ là chuyện rất trọng yếu rồi.
Đương nhiên, trên danh nghĩa Trần Quần đến là vì chuyện cưới xin của Lưu - Tào, trước đó Lưu Cảnh đưa sính lễ đến, như vậy là hai bước cuối cùng trong lục lễ, thỉnh kỳ và thân nghênh nhất định phải được lên lịch trình.
Trần Quần cùng đi đến với Nghĩa Dương hầu Lưu Độ, Lưu Độ là cha của Thái thú Nam Quận Lưu Hiền, cũng là em họ của Lưu Biểu. Từ sau khi Lưu Cảnh thống nhất Kinh Châu, Lưu Độ liền chủ động xin đi giết giặc, làm đại diện đầu tiên cho hoàng tộc của Kinh Châu nhất hệ cư trú lâu dài ở Nghiệp Đô.
Lần này Lưu Cảnh và Tào Tháo kết thông gia, Tào Tháo đặc biệt mời Lưu Độ chứng hôn cho hai nhà, cũng đúng lúc đến cuối năm, Lưu Độ muốn đến Trường An xem thế nào, ông ta và Trần Quần cùng đến Trường An, nhân tiện thảo luận cụ thể về việc cưới Tào Hiến.
Trần Quần cũng biết Lưu Độ không tham gia vào việc chính trị của nước Hán. Trên đường đi, Trần Quần cũng không muốn thảo luận chuyện chính trị với ông ta mà chỉ nói chuyện về học vấn, nhờ vào chút chuyện đám hỏi Lưu Tào, dọc đường cũng rất hòa hợp.
Sáng hôm nay, đội sứ giả đã đến thành Trường An, cách cửa thành mấy dặm, đúng lúc gặp mấy ngàn tù binh Hung Nô đang xây dựng quan đạo, trên quan đạo bụi bay đầy trời rất ồn ào. Trần Quần lấy làm lạ nhìn đám tù binh Hung Nô đó, y phát hiện ra xung quanh cũng không có nhiều quân Hán giám sát, rất nhiều tù binh Hung Nô hoàn toàn có cơ hội chạy trốn nhưng dường như bọn họ rất gắng sức làm việc, không hề có suy nghĩ muốn chạy trốn, điều này khiến Trần Quần suy nghĩ cả trăm lần mà vẫn chưa có lời giải.
Đúng lúc này, một đội kỵ binh chạy đến như bay, người dẫn đầu chính là Hồng Lư Khanh Lưu Mẫn, Lưu Mẫn chắp tay trên lưng ngựa cười nói:
- Trường Văn tiên sinh đã lâu không gặp!
Trần Quần vội vàng cười đáp lễ:
- Lần này là đặc biệt đến vì đám hỏi, hai nhà kết thân rồi, thật là đáng mừng!
Lưu Mẫn lại cùng Lưu Độ kiến lễ, nói với hai người bọn họ:
- Hai vị đi đường vất vả rồi, mời theo tôi đi vào Dịch quán nghỉ ngơi.
Có lẽ là vì tuổi tác đã cao nên tính tình của Lưu Độ hơi nóng nảy, trước kia quan hệ của ông ta và cha con Lưu Mẫn vô cùng tốt. Trước đây Lưu Mẫn rất thân thiết với bọn họ, ông ta cảm giác Lưu Mẫn hơi lạnh nhạt với mình, mặt trầm xuống, ông ta mất hứng nói:
- Tại hạ muốn đi gặp Hán Vương điện hạ, có tiện không?
Lưu Mẫn nhìn ra sự không vui của ông ta liền cười nói:
- Thế thúc nhất định phải đi gặp Hán Vương điện hạ bây giờ, cũng được nhưng cần cháu đi bẩm báo trước, nếu hai vị đi đường không thấy mệt thì hãy theo cháu đến Vị Ương cung.
Trần Quần cười ha hả nói:
- Nếu đã như vậy hãy đi gặp Hán Vương điện hạ trước.
- Mời hai vị theo cháu.
Dưới sự dặn dò của Lưu Mẫn, thuộc hạ dẫn tùy tùng đi vào Dịch quán nghỉ ngơi. Y thì quay đầu ngựa, dẫn theo hai người Trần Quần và Lưu Độ đi dọc theo tường thành về hướng tây.
Trần Quần lại phát hiện ra không ít người Hung Nô xây dựng kênh đào bảo vệ thành, cũng không có nhiều lính canh giữ, rốt cuộc y cũng không kìm nổi nữa mà giục ngựa tiến lên cười hỏi:
- Lưu sứ quân, dọc đường tôi phát hiện ra không ít tù binh Hung Nô đang lao động. Chuyện này đương nhiên là rất bình thường nhưng hình như có rất ít lính canh giữ bọn họ, quân Hán không sợ họ chạy mất sao?
Lưu Mẫn khẽ cười nói:
- Có điều Trần tiên sinh chưa biết, người Hung Nô lao động chia làm hai loại. Một là cần giám sát nghiêm ngặt, bọn họ phần lớn đang xây tường thành trong thành Trường An. Một loại khác là loại được thả lỏng, cũng là phần lớn tù binh Hung Nô, bọn họ lao động ở ngoài thành, khơi thông đường thủy, hoặc là xây dựng quan đạo gì đó, không cần lo bọn chọ chạy trốn.
- Vì sao lại không cần lo bọn họ chạy trốn?
- Bởi vì, người nhà của họ ở đây, hơn nữa bọn họ đã từng thề, đồng ý ba năm sau sẽ trở thành dân thường, chỉ có một số nhỏ gia quyến tù binh Hung Nô ở đây là không chịu thề, cho nên phải trông coi nghiêm ngặt.
- Thì ra là thế!
Trần Quần gật đầu, bây giờ mới hiểu, lúc này trong lòng y cũng hơi lo lắng. Lần này y đi sứ Trường An, còn có thêm một nhiệm vụ, chính là đổi về cho Lưu Báo hơn một vạn người Hung Nô Tịnh Châu, không biết Lưu Cảnh có đồng ý trao đổi hay không.
Không lâu sau mọi người đã đến Vị Ương cung, Lưu Mẫn dẫn bọn họ vào cung nghỉ ngơi, y cười nói:
- Mời hai vị an tọa, tôi phải đi bẩm báo với Hán Vương điện hạ.
Y vội vàng thi lễ rồi đi ra, Lưu Độ nhìn y đi xa lúc này mới thở dài nói với Trần Quần:
- Tốt xấu ta cũng là tộc thúc Hán Vương, cũng coi như có tư cách hoàng tộc nước Hán, sao cuối cùng lại giống với tiên sinh, biến thành sứ giả ngoại quốc?
Trần Quần cười an ủi nói:
- Chắc là nước Hán vẫn chưa có lễ chế thích hợp, Lưu sứ quân nhất thời không biết nên sắp xếp cho các lão thế nào. Xin chờ một lát, tin chắc là sau khi xin chỉ thị của Hán Vương nhất định sẽ không chậm trễ với các lão.
Lưu Độ thở dài một tiếng rồi nói:
- Mong là như thế!
Không lâu sau, Lưu Mẫn vội vàng quay về, y thi lễ với Trần Quần nói:
- Hán Vương điện hạ nói, tiên sinh là sứ giả của Tào công, cần chọn ngày lành tháng tốt tiếp kiến, mai là ngày tốt, tiên sinh hãy về Dịch quán nghỉ ngơi trước, sáng mai Hán Vương sẽ chính thức tiếp kiến.
- Vậy tôi thì sao?
Lưu Độ cao giọng hỏi, vẻ mặt vô cùng bất mãn.
Lưu Mẫn khẽ mỉm cười:
- Các lão là người một nhà, không cần phải giữ lễ như vậy, mời các lão bây giờ theo tôi đi gặp Hán Vương!
Mấy năm nay Lưu Độ mất mát quá nhiều, không phải vì ông ta bị kỳ thị ở Nghiệp Đô mà hoàn toàn ngược lại, ông ta ở Nghiệp Đô rất được tôn trọng. Có thế nói là nhân vật đứng đầu hoàng thất. Bởi vì, ông ta là đại diện cho hoàng tộc nước Hán, ai cũng muốn nịnh ông ta để hy vọng ông ta nói cho mấy câu tốt đẹp trước mặt Lưu Cảnh để có được chút lợi lộc.
Sự sầu muộn của Lưu Độ chính là ở chỗ này, ông ta là một người hoàng tộc được coi trọng, lại không có được địa vị tương ứng. Ở nước Hán, ngoài con ông ta là Lưu Hiền đảm nhiệm chức Thái thú Nam Quận ra thì ông ta không có thêm được bất cứ địa vị nào nữa, lại càng không có quyền lực gì. Lâu dần e là hoàng tộc ở Nghiệp Đô cũng sẽ dần dần nhìn thấu ông ta chỉ là hữu danh vô thực. Ông ta sẽ từ trên cao rơi xuống mặt đất lại không thể chịu đựng được sự mất mát này.
Lần này đến Trường An, ông ta hi vọng sẽ có được một chút lợi ích, ít nhất là Lưu Cảnh sẽ có thể cho ông ta một chút địa vị.
Vừa rồi trong lòng Lưu Độ còn tức giận, lúc đến ngoài phòng của Lưu Cảnh cảm giác tức giận của ông ta liền biến mất, thay vào đó là một sự bất an khó nói thành lời.
Trên thực tế, Lưu Độ cũng không rõ, ông ta biết mình cũng chưa làm gì nhiều, ông ta chưa bao giờ viết báo cáo cho Hán Vương, thậm chí rất nhiều hoàng tộc muốn đến Trường An yết kiến Hán Vương đều bị ông ta ra sức ngăn cản. Y sợ là những hoàng tộc này đến Trường An thì tác dụng làm trung gian của ông ta sẽ bị mất đi.
Lúc này có một người đi ra khom người thi lễ với ông ta nói:
- Hán Vương điện hạ mời các lão vào!
Lưu Độ hít một hơi thật sâu rồi bước nhanh vào phòng, gian phòng bố trí rất đơn giản. Ở giữa để một cái bàn, Hán Vương điện hạ đang phê duyệt công văn trên bàn.
Lưu Độ hoang mang đi về phía trước quỳ xuống thi lễ:
- Vi thần Lưu Độ bái kiến Hán Vương điện hạ, điện hạ thiên tuế thiên tuế, thiên thiên tuế!
- Tam thúc miễn lễ, mời ngồi!
Lưu Cảnh để bút xuống vẻ mặt tươi cười mời Lưu Độ ngồi xuống. Lưu Độ thấp thỏm trong lòng, ngồi xuống ghế đệm bên cạnh. Lúc này, có một gã thị vệ mang trà đi vào. Lưu Cảnh cần chén trà lên chậm rãi uống một ngụm:
- Tam thúc đi Nghiệp Đô đã sắp được 4 năm rồi!
- Đúng vậy, hai tháng nữa là 4 năm, ngẫm lại thời gian trôi qua thật nhanh, chuyện xảy ra giống như mới vừa hôm qua.
- Tam thúc ở Nghiệp Đô cảm thấy thế nào? Cháu nghe huynh trưởng nói, hình như Tam thúc sống rất tốt, được hoàng tộc Nghiệp Đô tôn trọng.
Mặt của Lưu Độ đỏ bừng, một lúc lâu không nói được câu gì những thứ này đều là ông ta phải viết trong báo cáo, nhưng từ trước đến giờ ông ta vẫn chưa động bút. Lưu Cảnh nhìn ông ta, bối rối cười nói:
- Hậu tích bạc phát! Mối quan hệ của Tam thúc tích lũy cần có thời gian, nhưng cháu rất muốn biết, Lưu Tông và Thái phu nhân bây giờ thế nào rồi?
Đề xuất Voz: Review lại " Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó "