Chương 1004: Bàn chuyện hôn nhân trước điện.

Chương 1004: Bàn chuyện hôn nhân trước điện.

Lúc đầu người của hai danh tộc là Lưu Phương và Lưu Ý đã từng từ Nghiệp Đô đến đây, mang đến một số tin tức về Lưu Tông và Thái phu nhân. Nhưng đó là chuyện của 3 năm trước đây, đã 3 năm trôi qua, không biết tình hình gần đây của họ thế nào rồi?

Lưu Độ lắc lắc đầu nói:

- Lúc trước Thái phu nhân tái giá gả cho Hạ Hầu Nghi, hóa ra là em trai của Hạ Hầu Uyên. Không ngờ Hạ Hầu Nghi lại bất hạnh chết hồi đầu năm. Thái phu nhân lại thành quả phụ, nhưng lúc này e rằng bà ta sẽ không thể tái giá được nữa.

- Vì sao?

Lưu Cảnh không hiểu hỏi.

- Ở Nghiệp Đô mọi người đều nói Thái phu nhân có tướng khắc chồng, đầu tiên là Trấn Nam tướng quân bị bà ta khắc chết, tiếp theo là Hạ Hầu Nghi. Hạ Hầu Nghi đó khỏe như trâu, mới cưới bà ta về được mấy năm đã mắc bệnh lao mà chết. Thử hỏi ở Nghiệp Đô còn ai dám lấy bà ta nữa?

Lưu Cảnh lại cười ha ha hỏi:

- Lưu Tông thì sao?

- Bây giờ y cũng khá lắm, quan hệ với Tào Phi rất tốt, thường được Tào Phi giúp đỡ. Năm này được tiếp kiến Thiên tử hai lần, được phong làm Tương Dương công. Nhưng Điện hạ nhìn thấy y thì sợ là không nhận ra nữa.

Lưu Cảnh thầm cười lạnh một tiếng, không ngờ được phong làm Tương Dương công, đây là Tào Tháo ghê tởm chính mình rồi.

Lưu Cảnh lại cười trộm nói:

- Nghe nói y rất béo, đến mức không thể đi được, đúng vậy phải không?

- Quả là như thế, mấy năm trước lần đầu tiên thần gặp y vẫn còn tốt, chỉ hơi béo, nhưng tháng trước gặp lại, thần đến phát hoảng, quả thật là rất thê thảm, nói thế này đi! Thần không còn nhìn thấy mắt trên mặt y nữa!

- Tam thúc gặp Lưu Tông tháng trước sao?

Lưu Cảnh thản nhiên cười hỏi.

Lưu Độ biết mình lỡ lời, lại không biết phải nói thế nào, một lúc sau mới cười khổ nói:

- Một tháng trước, Thiên tử cho gọi thần vào cung, thần gặp Lưu Tông trong hoàng cung, y cũng được Thiên tử gọi vào.

Lưu Cảnh không nói gì đợi Lưu Độ nói tiếp. Lưu Độ chỉ thản nhiên nói:

- Trước mắt hoàng tộc ở phía nam Nghiệp Đô có hai chi. Một chi là hoàng tộc Kinh Tương do Lưu Tông đứng đầu. Năm đó y đầu hàng Tào Tháo, có hơn 10 người hoàng tộc đi theo y. Còn một chi khác, Thánh thượng triệu kiến chúng thần để bàn về chuyện hiến tế ngày mai. Thánh thượng đề nghị hoàng tộc phía nam thống nhất tiến hành tế tộc ở tông miếu Lạc Dương.

Thực sự là Lưu Độ sắp không nói được nữa, đây rõ ràng là Thiên tử nhằm vào Lưu Cảnh. Biết rõ Lưu Cảnh không đi Lạc Dương được cho nên cố tình để hắn đứng ngoài. Bây giờ, Lưu Độ còn có thể nhớ lại, Lưu Hiệp nhắc đến mối thù ghi tâm khắc cốt kia của Lưu Cảnh, thậm chí còn hận hơn cả Tào Tháo.

Lưu Độ lại nói:

- Cho nên, vi thần chạy về Trường An, hy vọng Điện hạ có thể cử hành đại tế tông miếu ở Trường An để chống lại tế tộc ở Lạc Dương.

Ánh mắt của Lưu Cảnh tỏ ra khinh thường, hắn thản nhiên nói:

- Đại chiến giữa quân Hán và quân Hung Nô quá lớn, tình hình tài chính căng thẳng. Cho nên ta muốn yêu cầu quan phủ các nơi trên nước Hán thực hành nghiêm túc việc tiết kiệm. Bỏ đi tất cả những gì không cần thiết gồm cả cử hành hiến tế. Cho nên, ở Trường An sẽ không cử hành đại tế tông miếu gì hết. Nếu tất cả mọi người muốn đi Lạc Dương ta cũng không phản đối.

Lưu Độ đành phải thở dài bất đắc dĩ, ông ta cảm giác lần tiếp kiến này đã kết thúc nhưng chuyện quan trọng ông ta vẫn chưa nói gì, rốt cuộc ở nước Hán ông ta là cái gì chứ?

Do dự một lúc lâu, Lưu Độ mới thấp giọng nói:

- Vi thần rất được hoan nghênh ở Nghiệp Đô, là vì nhóm hoàng tộc đều cho rằng thần là đại diện cho Điện hạ. Có lẽ đây là hiểu lầm, thần có cần làm sáng tỏ với họ điều này hay không?

Lưu Độ lấy lui làm tiến, ám chỉ tầm quan trọng của mình với Lưu Cảnh, cũng ám chỉ Lưu Cảnh nên cho mình một vị trí rồi. Lưu Cảnh hiểu ý của ông ta liền cười nói:

- Ta muốn phong Tam thúc làm Tư Đồ, nhưng ta chỉ là một nước chư hầu của nước Hán, không có quyền phong tam ty. Nhưng nếu Thiên tử thừa nhận ta cùng vị với Thái tử, vậy nước Hán có thể thiết lập Thiếu sư, Thiếu phó và Thiếu bảo. Nếu Tam thúc không chê, thì hãy làm Thiếu bảo đi!

Lưu Độ mừng rỡ, tuy Thiếu bảo chỉ là một chức vị hư danh nhưng địa vị cũng rất cao. Có thân phận này, ông ta ở Nghiệp Đô như cá gặp nước:

- Vi thần cảm tạ Điện hạ ban thưởng, vi thần không quấy rầy Điện hạ nữa, xin cáo từ!

Lưu Độ chậm rãi lui xuống, Lưu Cảnh nhìn ông ta đi xa lúc này mời cười lạnh. Nếu không phải là cần lôi kéo hoàng tộc thì hắn sẽ không mang vị trí Thái bảo này ra làm việc riêng, cũng không đồng ý người khác làm thay mình.

Lúc này, một gã thị vệ bước nhanh về phía trước khẽ bẩm báo với Lưu Cảnh:

- Hán vương Điện hạ, ngoài cung có một người nói là đến từ quận Hội Kê, phụng lệnh Hạ Tề đến cầu kiến Điện hạ.

Lưu Cảnh hơi ngây người ra, không ngờ Hạ Tề lại phái sứ giả đến, hắn liền nói:

- Dẫn người đó vào.

Một lúc sau, thị vệ dẫn theo một người đàn ông trung niên gầy gầy đi vào, ông quỳ xuống bái lễ nói:

- Ngu Vọng phụng lệnh Hạ Tề tướng quân đến bái kiến Điện hạ.

Lưu Cảnh cười mời ông đứng dậy rồi lại hỏi:

- Tiên sinh và Ngu Trọng Tường ở Hội Kê có quan hệ gì sao?

- Bẩm Điện hạ, Ngu Phiên chính là huynh trưởng của ta.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Ngươi đến là đại diện cho Hạ Tề tướng quân?

- Đúng vậy!

Ngu Vọng lấy một bức thư từ trong ngực ra, cung kính đưa lên:

- Đây là thư của Hạ Tề tướng quân gửi cho Điện hạ. Hạ Tề tướng quân rất muốn dốc sức để thống nhất thiên hạ.

Buổi chiều, Trần Quần dưới sự hướng dẫn của Lưu Mẫn đã cưỡi ngựa vào Vị Ương cung. Xe ngựa đi trên đường đầy tuyết trắng. Trần Quần lại nhìn từng kiến trúc Đại điện rộng lớn. Thậm chí ông ta còn thấy có một tòa kiến trúc rất to lớn, đó chính là Minh Đường Tích Ung tượng trưng cho hoàng quyền, trong lòng Trần Quần cảm động vô cùng.

Không phải là y cho rằng Lưu Cảnh đi quá giới hạn, dám sử dụng Vị Ương cung. Nước Hán phát triển đến ngày nay, đã chiếm được một nửa giang sơn, ở trong lòng rất nhiều người nó chính là sự tiếp diễn của vương triều Đại Hán. Còn triều đình thực sự thì ngày càng tiêu vong, mọi người đàm luận càng nhiều về nước Ngụy. Trên thực tế, sau khi Tào Tháo vào ở trong Đồng Tước cung, chuyện đi quá giới hạn đã không còn đáng để mọi người bận tâm nữa rồi.

Cảm giác của Trần Quần, là cảm giác thấy một sự hưng thịnh của một thời đã qua, một vương triều Đại Hán uy nghiêm lại một lần nữa xuất hiện trong lòng y, nhớ lại cảnh tượng phồn vinh đã thấy ven đường, y lại mơ hồ cảm thấy Trường An mới thực sự là nơi để mình quay về.

Xe ngựa dừng lại trước một cung điện nhỏ, Lưu Mẫn bước xuống xe ngựa trước, rồi đi lên thi lễ nói:

- Mời tiên sinh theo tôi.

Trần Quần đưa mắt nhìn kĩ, phía trước là một tòa cung điện phong cách cổ xưa rất tinh xảo, các tráng sĩ đứng hai bên cầu thang đầy uy vũ, trên cửa điện có khắc hai chữ “Thừa Minh”.

Trần Quần thầm gật đầu, thì ra đây chính là điện Thừa Minh, nhưng điện Thừa Minh trước kia đã bị thiêu cháy, đây là mới được xây dựng lại nhưng nhìn những vật liệu này không giống như mới được tu sửa, điều này khiến Trần Quần cảm thấy lạ.

Lưu Mẫn ở bên cạnh cười giải thích:

- Sau khi Vị Ương cung thời Vương Mãng bị quân Xích Mi hủy hoại, cơ bản vẫn còn lại tàn tích, 200 năm nay vẫn chưa được tu sửa. Đại bộ phận Đại điện mà chúng ta đang nhìn thấy bây giờ đều do Giả quân sư xây dựng lại. Ông ấy vì tiết kiệm cho nên đã dỡ bỏ hết tất cả những cung điện của Trường An, lấy vật liệu để phục dựng Vị Ương cung, suốt một năm trời mới khôi phục được ba phần Vị Ương cung.

Trần Quần gật đầu:

- Thì ra là thế!

- Mời tiên sinh!

Đề xuất Voz: Vợ Xâm Hình, Hổ Báo, Nhưng Rất Chung Tình
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN