Chương 1005: Bàn chuyện hôn nhân trước điện.
Chương 1005: Bàn chuyện hôn nhân trước điện.
Trần Quần chỉnh sửa lại mũ áo, đi theo Lưu Mẫn lên bậc cầu thang:
- Hán vương Điện hạ, sứ giả nước Ngụy đến cầu kiến!
Thị vệ hô to một tiếng, vây quanh Trần Quần là hơn 10 giáp sĩ cùng đi vào sườn điện.
Có hơn 10 quan lớn của nước Hán ngồi hai bên sườn điện, 5 Thượng thư và tùy tùng Trung doãn đều ngồi lặng yên, còn có quân sư Gỉa Hủ, Pháp Chính và các quan lớn quan trọng khác. Hán vương Lưu Cảnh ngồi ngay phía trên, đầu hắn đội mũ đỉnh bằng, mặc vương bào hoàng kim có thêu kỳ lân vô cùng uy nghiêm.
Lưu Mẫn đi lên thi lễ nói:
- Khởi bẩm Điện hạ, Trần công sứ giả nước Ngụy đã được đưa đến rồi!
Trần Quần vội vàng đi lên cúi đầu thi lễ:
- Ngự sử Trung thừa nước Ngụy Trần Quần bái kiến Hán vương Điện hạ!
Lưu Cảnh hơi xua tay:
- Trần ngự sử miễn lễ, mời ngồi!
Có người hầu mang nệm êm đến, Trần Quần ngồi xuống, Lưu Cảnh cười nói:
- Vương Văn tiên sinh, chúng ta lại gặp nhau rồi.
- Đúng vậy! Mỗi lần vi thân đi sứ đến nước Hán đều cảm thấy kinh ngạc, lần này không ngờ lại được nhìn thấy Vị Ương cung.
- Có phải ngươi cảm thấy nước Hán quá xa hoa, đi quá giới hạn không?
Lưu Cảnh cười hỏi.
Trần Quần lắc lắc đầu:
- Vương giả khí tượng, ngạo thị thiên hạ khiến vi thần cảm thấy nước Hán có hi vọng phục hưng.
- Chưa thống nhất thiên hạ, nói gì đến phục hưng? Trần ngự sử quá khen rồi.
Lưu Cảnh cười chuyển đề tài nói:
- Nghe nói tiên sinh đang chủ trì biên soạn “Ngụy luật”, đã hoàn thành chưa?
- Cần một thời gian nữa, nếu Điện hạ không chê thuật học của thần kém cỏi, vi thần sẽ mang bản dự thảo Ngụy luật đến cho Điện hạ xem.
- Ta rất muốn thưởng thức tác phẩm của tiên sinh.
Lúc này Tư Mã Ý bên cạnh cười nói:
- Trần ngự sử lần này đến có phải là vì chuyện đám hỏi Lưu Tào không?
- Chính là vì việc này, lần trước Trọng Đạt đi sứ Thái Nguyên đưa sính lễ tới, vậy bước tiếp theo chính là thỉnh kỳ và thân nghênh, lần này vi thần đến chủ yếu là để thảo luận về lễ thỉnh kỳ.
Nếu chỉ là thảo luận đám hỏi, thì không cần phải tiếp đãi long trọng trong Đại điện như vậy, chỉ cần hai bên bàn với nhau ở Dịch quán một chút là được. Trên thực tế, hai bên đều biết Trần Quần đến không phải chỉ vì đám hỏi, đó chỉ là cái cớ, y còn có sứ mệnh quan trọng hơn.
Nhưng bây giờ Trần Quần chưa đề cập đến, Lưu Cảnh cũng không hỏi, hắn đưa mắt nhìn về phía Giả Hủ. Giả Hủ hiểu ý liền cười tủm tỉm nói:
- Thỉnh kỳ là hai bên thảo luận, ý kiến bên nhà trai của chúng tôi là để đầu xuân tới, lúc vạn vật sinh sôi, cũng là lúc cuộc sống bắt đầu, thích hợp nhất để kết duyên, không biết ý kiến bên nhà gái thế nào?
Trần Quần cũng cười nói:
- Ngụy công cũng có ý này, nhưng không phải là đầu xuân, tốt nhất là giữa xuân tháng tư. Một là việc dời đô của nước Hán đã được một giai đoạn, tiếp theo là thời gian vụ mùa bận rộn nhất trong năm cũng qua đi, tháng tư là rảnh rỗi nhất, không biết Điện hạ có đồng ý không?
Trần Quần vừa nói xong, trên Đại điện liền xôn xao. Sắc mặt của Giả Hủ và Pháp Chính đều hơi biến đổi. Hai người liếc nhìn nhau, tháng tư bình thường là ngày khai chiến, đấy là Tào Tháo vì muốn kéo dài khả năng bùng nổ cuộc chiến Hợp Phì cho nên mới yêu cầu để hôn lễ đến tháng tư.
Lúc này, Lưu Cảnh cao giọng nói:
- Nếu Ngụy công cảm thấy tháng tư thích hợp thì cứ quyết định vậy đi, chúng ta có thể chọn ngày lành vào tháng tư để đón dâu.
Trần Quần mừng rỡ, thực tế đây là một sự thăm dò của Tào Tháo. Nếu quân Hán phát động chiến dịch Hợp Phì vào tháng tư hoặc tháng năm thì Lưu Cảnh chắc chắn sẽ không đồng ý đón dâu vào lúc này.
Quyết định ngày đón dâu, sau đó là vấn đề thân phận của Tào Hiến. Đương nhiên, Tào Tháo cũng biết không thể cho con gái của mình trở thành Hán vương phi. Lưu Cảnh cũng đã lập Thế tử, Vương phi Đào Thị không ai có thể lay động được. Tào Tháo chỉ có thể yêu cầu con gái mình được làm Trắc phi của Hán vương.
Lưu Cảnh lễ chế như Thái tử, Trắc phi chính là Lương đệ*, bình thường có hai vị trí thì Tôn Thượng Hương đã chiếm một, còn lại một ghế trống thì đương nhiên là của Tào Hiến chứ không phải ai khác.
Lương đệ: là thiếp thân của Thái tử, có địa vị sau Thái tử phi
Tuy lẽ ra nên như vậy nhưng Trần Quần muốn xác nhận:
- Tiếp theo chính là về địa vị của con gái Tào thị, Ngụy công tôn trọng người vợ đầu của Hán vương, nhưng hi vọng con gái có thể đứng thứ hai, không biết Điện hạ có công khai không?
Không cần Lưu Cảnh trả lời, Tư Mã Ý liền cười nói:
- Vấn đề này chúng tôi đã thương lượng rồi, đã có quyết định, Tả trắc phi của Hán Vương là Tôn Thị, Hữu trắc phi còn khuyết, con gái của ông ấy đương nhiên là Hữu trắc phi rồi.
Hán triều vi tôn bên tả, Tả phi là Tôn Thượng Hương, tuy Tào Hiến là con gái của Tào Tháo nhưng cũng chỉ ở bên hữu. Không giống như Trần Quần nói, đã đứng sau Vương phi, còn thấp hơn Tả phi nửa bậc.
Trần Quần bất đắc dĩ, đối phương đã có quyết định, vậy thì không còn mặc cả được nữa. Y đành gật đầu:
- Quyết định của quý phương, ta sẽ bẩm báo chi tiết lên Ngụy công.
Lúc này, Lưu Cảnh lại cười hỏi:
- Tiên sinh ngàn dặm xa xôi đến nước Hán còn có chuyện gì khác không?
Trần Quần vội vàng khom người nói:
- Lần này vi thần đi sứ nước Hán ngoài chuyện bàn về đám hỏi ra còn có 2 chuyện nhỏ khác muốn thảo luận với nước Hán.
- Mời tiên sinh nói!
Trần Quần ngẫm nghĩ một chút cười nói:
- Về chiến dịch Hung Nô chấm dứt, hai bên đều đại thắng, dân chúng thiên hạ vui mừng hát ca, nhưng chuyện sau đó thì lại rất rườm rà, nói vậy chắc nước Hán cũng hiểu rõ.
Từ Thứ cười ha hả nói:
- Tiên sinh nói rất đúng, quả thật Bình Chương Đài hiểu rõ.
- Trái với nước Hán, chúng tôi thoải mái hơn nhiều, nhưng lúc xử trí tù binh Hung Nô lại có vấn đề nan giải, hi vọng quý quốc có thể trợ giúp cho chúng tôi.
Lưu Cảnh đã hiểu y muốn nói gì rồi nhưng vẫn không tỏ thái độ nói:
- Mời tiên sinh nói tiếp.
- Chính là về tù binh Hung Nô, chúng tôi bắt được hơn 200 ngàn người già, phụ nữ và trẻ em cùng hơn 10 ngàn binh lính Hung Nô. Nhưng chủ lực của quân Hung Nô lại ở Tịnh Châu, nghe nói quân Hán bắt được khoảng 20 ngàn quân Hung Nô Tịnh Châu, có thể giao số tù binh đó cho chúng tôi không?
Đề xuất Linh Dị: Thần Cung Côn Luân - Ma Thổi Đèn