Chương 1006: Chiêu hàng Trần Quần.
Chương 1006: Chiêu hàng Trần Quần.
Trần Quần vô cùng thất vọng quay về quán trọ dịch trạm mà y ở, hai yêu cầu cuối cùng đưa ra đều bị Lưu Cảnh từ chối khéo. Một là hi vọng nước Hán có thể giao trả lại tù binh Hung Nô Tịnh Châu cho nước Ngụy không được hắn đồng ý, ngược lại còn yêu cầu bọn họ giao lại số phụ nữ, người già và trẻ em Hung Nô cho nước Hán, hai bên đều muốn tranh đoạt hơn 20 ngàn nhân khẩu này.
Tiếp theo là muốn ký vào hiệp định giảng hòa, cũng chính là lần trước Tào Phi đi sứ nước Hán, hai bên đã thống nhất giải hòa. Đám hỏi Lưu Tào, cộng với việc đối phó Hung Nô, tiếp theo là dừng cuộc chiến Hợp Phì, quân Hán rút quân khỏi Sào Hồ, tổng cộng đã thành 3 bên cùng biết.
Lúc đó chỉ là thỏa thuận bằng miệng, còn lần này là Trần Quần đi sứ đến nước Hán hi vọng có thể ký tên vào bản thỏa thuận, tránh bùng nổ cuộc chiến Hợp Phì. Đây mới là mục đích thực sự của Trần Quần đi sứ nước Hán, cố gắng hết sức để tránh hoặc kéo dài thời gian quân Hán tấn công Hợp Phì. Lưu Cảnh lấy cuộc chiến Hung Nô đã kết thúc làm lý do, từ chối yêu cầu của Trần Quần. Điều này có nghĩa là sẽ làm tăng thêm khả năng bùng nổ cuộc chiến Hợp Phì.
Trần Quần khoanh tay đi đi lại lại trong phòng, cẩn thận ngẫm nghĩ lại từng chi tiết trong buổi triều kiến hôm nay, từ đó suy đoán được ý đồ thực sự của Lưu Cảnh. Y nhớ đến lúc đó đề xuất tháng tư đón dâu khiến cả triều xôn xao, nhất là Giả Hủ và Pháp Chính, hai người này rất kinh ngạc, rõ ràng là lúc đó họ vô cùng mẫn cảm, lẽ nào quân Hán thực sự định tấn công Hợp Phì vào tháng tư sao?
Lúc đang suy nghĩ thì một gã tâm phúc vội vàng đi vào, thấp giọng nói:
- Bẩm Trung thừa, Tống Tiến phái người đến.
Tống Tiến chính là thủ lĩnh tình báo của quân Hán ở nước Ngụy, do Tào Phi bổ nhiệm thay cho Dương Thiêm. Lần này, Trần Quần đi sứ nước Hán cũng định lấy tin tình báo từ chỗ bọn họ.
Trần Quần gật đầu:
- Dẫn người đó đến gặp ta!
Một lát sau, tên tùy tùng dẫn theo một người đàn ông gầy gò đi vào trong phòng, gã quỳ xuống hành lễ nói:
- Ty chức Trương Dương bái kiến Trung thừa.
Trương Dương là Trương Lư Nhi trước kia, bọn họ từ Thành Đô dời đến Trường An. Lúc Dương Thiêm sắp đi, Trương Lư Nhi đã được đề bạt làm Phó thống lĩnh. Trần Quần ngồi xuống nói:
- Miễn lễ!
Trương Dương đứng lên nói:
- Sau giờ Ngọ tôi đến một chuyến rồi, nhưng Trung thừa đã đi Vị Ương cung.
- Ừ!
Trần Quần ừ một tiếng, lúc này y thấy vẻ bề ngoài của Trương Dương thật đáng khinh, bộ dạng con lừa, não con lừa, trong lòng y không vui liền hỏi:
- Gần đây các ngươi làm việc không tốt, khiến Trưởng công tử bất mãn, các ngươi có biết vấn đề của mình ở đâu không?
Đương nhiên là Trương Dương biết, khi Dương Thiêm còn đương chức, sắp lấy được bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự, sau đó lại không có nữa. Tào Phi bất mãn cũng là chuyện bình thường, gã bất đắc dĩ thở dài một tiếng nói:
- Chủ yếu là Thương tào chủ sự của Lưu Cảnh là Lâm Thăng được thăng làm Quận thừa Sóc Phương, dời Trường An, chúng tôi mất đi nguồn tin tình báo quan trọng, nhưng chúng tôi cũng đang tích cực tìm kiếm nguồn tin tình báo mới.
- Chuyện này không liên quan đến ta, ta chỉ đến truyền đạt mệnh lệnh của Trưởng công tử. Lệnh cho các ngươi trước cuối năm phải đưa ra kế hoạch tác chiến của Hợp Phì, nếu không thành, xử theo quân pháp!
Trương Dương bị dọa đến mức sắc mặt cũng thay đổi, một lúc lâu sau mới nói:
- Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
Đúng lúc này, tên tùy tùng vừa rồi lại chạy nhanh vào viện bẩm báo:
- Khởi bẩm Trung thừa, Tư Mã Ý ở bên ngoài cầu kiến!
Trần Quần ngẩn người ra, sao Tư Mã Ý lại đến, y vội vàng dặn dò:
- Mời khách quý đến phòng ngồi tạm, nói ta sẽ đến ngay.
Tên tùy tùng đi rồi, Trần Quần lại hỏi Trương Dương:
- Ngươi còn muốn nói gì nữa?
- Còn nữa chính là kinh phí của chúng ta không đủ, xin Trung thừa chuyển lời đến Trưởng công tử, kinh phí không đủ, e là rất nhiều tin tình báo sẽ không mua được.
- Ta biết rồi!
Trong lòng Trần Quần thực sự chán ghét người này, chuyện không làm được thì hô không đủ tiền. Trưởng công tử dùng người như thế để thu thập tin tình báo của nước Hán sao, e rằng là thất sách lớn nhất. Y cũng không để ý đến Trương Dương, mà hừ một tiếng rồi đứng dậy ra ngoài.
Khách quý đang ở trong phòng, Tư Mã Ý không một chút hoang mang uống trà ngồi chờ. Gã cũng vừa từ Vị Ương cung đến, trên triều không thể nói rõ với Trần Quần được cho nên cần phải lén gặp để nói sau.
Lúc này, Trần Quần bước nhanh vào sảnh, chắp tay nói:
- Để Tư Mã Thượng thư đợi lâu rồi.
- Đâu có! Đâu có! Tư Mã Ý làm phiền Trung thừa nghỉ ngơi rồi.
Hai người chào nhau rồi ngồi xuống, Tư Mã Ý cười nói:
- Trên triều chỉ định ra đại khái về thời gian đón dâu, còn có rất nhiều chi tiết cụ thể chưa nói được với Trung thừa. Ta được Hán Vương ủy thác, muốn trao đổi chi tiết với Trung thừa chuyện đón dâu.
Tuy Lưu Độ tự xưng là chủ hôn nhà trai cho đám hỏi Lưu Tào nhưng Trần Quần cũng chỉ cười trừ, không để ý đến chuyện Lưu Độ. Thực ra đám hỏi Lưu Tào là một quyết sách chính trị trọng đại, là thỏa hiệp chính trị giữa Lưu Cảnh và Tào Tháo, đàm phán gần 3 năm cuối cùng mới đạt thành.
Quan hệ giữa Lưu Tào từ kiểu quan hệ máu tanh tranh bá tới ngươi chết ta sống biến thành cuộc đấu tranh chính trị, liên quan đến hướng đi của cả thiên hạ trong tương lai, cũng là giới hạn lớn nhất để bảo vệ dân số và kinh tế của Trung Nguyên.
Cho nên đám hỏi phải do cơ quan quyền lực cao nhất của cả hai bên quyết định ra. Lưu Độ không có tư cách này, Tư Mã Ý mới là chủ hôn thực sự. Nhưng hiện tại, trong lòng Trần Quần đang rất loạn, không có tâm trạng để ý đến chuyện đám hỏi, y quan tâm đến cuộc chiến Hợp Phì hơn.
Y lại hỏi với vẻ lo lắng:
- Trọng Đạt có thể nói cho ta biết, thật sự không thể tránh được cuộc chiến Hợp Phì sao?
- Ta biết nhiệm vụ thực sự của Trường Văn là tránh cuộc chiến Hợp Phì, nhưng quả thật không thể trả lời huynh được. Trước kia ta cũng là quân sư, ta biết bùng nổ một chiến dịch sẽ có tất nhiên và ngẫu nhiên. Nếu nước Ngụy cứ nhất định phải tránh cuộc chiến Hợp Phì, vậy cần Ngụy công nghĩ cách ra điều kiện để tránh bùng nổ cuộc chiến Hợp Phì là điều đương nhiên.
- Ví dụ như cái gì?
Trần Quần dò hỏi.
Tư Mã Ý vuốt tay cười nói:
- Ta không thể trả lời câu hỏi này, ta nghĩ trong lòng Ngụy công hẳn đã rõ.
Trần Quần lặng yên gật đầu, lúc này Tư Mã Ý lại dịu dàng nói:
- Ta phụng lệnh Hán Vương Điện hạ đến gặp Trường Văn, hi vọng Trường Văn có thể ở lại trung thành với nước Hán. Lúc trước khi Hán Vương Điện hạ và Trường Văn nói về việc bỏ những nhục hình còn tồn tại, ta đã rất ngưỡng mộ tài hoa của Trường Văn. Sau khi Hán Vương thống nhất thiên hạ định ra “Tân Hán luật”, hi vọng Trường Văn có thể đến chủ trì biên soạn.
Trần Quần không nói gì một lúc lâu, sau đó mới đứng dậy thi lễ với Tư Mã Ý:
- Xin Trọng Đạt hãy chuyển lời đến Hán Vương điện hạ, Trần Quần rất muốn cống hiến sức mình phục hưng Đại Hán nhưng không phải là bây giờ, đợi thời cơ chín muồi, ta nhất định sẽ sẵn sàng góp sức với Hán Vương.
Tư Mã Ý đứng dậy cười nói:
- Ta sẽ chuyển lời đến Điện hạ, ngoài ra xin hỏi lúc nào thì Trường Văn trở về phục lệnh?
- Ta định ngày mai.
- Được! Ngày mai ta và Trường Văn cùng xuất phát đi Nghiệp Đô, ta là đặc sứ của Hán Vương, muốn đi với Ngụy công nói về việc thu xếp cho người Hung Nô một chút.
Sau tháng 11, phương bắc liên tiếp gặp 3 trận bão tuyết, làm cho từ bắc Quan Trung đến thảo nguyên Âm Sơn tuyết đọng dày đến 3 thước, cũng vì thế mà mấy vạn binh của Hô Trù Tuyền không có người nào dám ở trên cao nguyên.
Nhưng vùng Lũng Tây có 6 dãy núi ngăn cản, mức độ tuyết đọng lại khá hơn vùng phía bắc Quan Trung. Chỉ cần chuẩn bị đầy đủ, thì vẫn có thể đi trên tuyết với tốc độ chậm, cho nên trên con đường đến Hà Tây thỉnh thoảng vẫn tìm thấy những đội lạc đà của thương nhân kéo dài đến mấy dặm.
Trưa hôm nay, trong biên giới quận Trương Dịch có xuất hiện một đội quân gồm 2 vạn kỵ binh, đội quân này do Triệu Vân làm Chủ soái. Bàng Đức làm Phó tướng, quân đội xuất phát từ Trường An, mang theo một lượng lương thảo lớn, vất vả hành quân gần 1 tháng mới đến quận Trương Dịch.
Lần này nhiệm vụ tây tiến của Triệu Vân là phải tiêu diệt toàn bộ bộ lạc trung tâm của Lưu Khứ Ti, cũng là bộ lạc lớn thứ 3 của Hung Nô, có gần 300 ngàn người. Vốn dĩ bọn họ ở bình nguyên Hà Sáo. Nhưng tháng 9, cả bộ lạc đã dời tới Cư Diên Hải. Lưu Khứ Ti định sau khi đánh bại quân Hán, chiếm lĩnh Linh Châu và hành lang Hà Tây sẽ thành lập đế quốc Tây Hung Nô.
Nhưng cuối cùng giấc mộng của Lưu Khứ Ti đã tan vỡ, bọn chúng bị quân Hán đánh tan, bản thân y cũng chết trên đường, còn gần 300 người già, phụ nữ và trẻ em và một lượng lớn của cải của Cư Diên Hải lại rơi vào tay bọn họ, trở thành một ‘con dê béo’ bảo vệ quân đội.
Lưu Cảnh biết rằng có rất nhiều thế lực đang muốn đánh vào ‘con dê béo’ này, bao gồm cả thế lực người Khương Hà Tây, thế lực bộ lạc Nam Hung Nô ở Âm Sơn, cùng với thế lực người Tiên Ti ở Mạc Bắc và thế lực vùng Quý Sương ở Tây Vực. Sau mùa xuân, những thế lực này sẽ như đàn sói đánh vào con dê béo, hoặc là chính những bộ lạc này sẽ đi khỏi phía tây Cư Diên Hải.
Cho nên, Lưu Cảnh nhất định phải bao vây tiêu diệt bộ lạc này trước đầu xuân, chuyển hóa bọn họ thành người Hán, làm tăng thêm nhân khẩu cho các quận.
Quân đội của Triệu Vân cách thành Trương Dịch khoảng 20 dặm, y chậm rãi dừng lại, lúc này có binh lính chỉ về phía trước hô to:
- Tướng quân, phía trước có quân đội đến!
Dưới ánh mặt trời chiếu lên tuyết trắng, rất chói mắt, Triệu Vân vén mảnh vải nhìn về phía xa, chỉ thấy những chấm đen lốm đốm trên cánh đồng tuyết trắng, đây hoặc là đội lạc đà thương nhân người Hồ, hoặc là quân đội Hà Tây.
Một lát sau, đội quân này đến gần đại quân của Triệu Vân, quả nhiên là một đội kỵ binh, có khoảng hơn 1 ngàn người, dẫn đầu là Mã Siêu. Theo tính toán ban đầu của Lưu Cảnh để Mã Siêu dẫn quân lên phía bắc Cư Diên Hải, nhưng sau khi suy nghĩ thấy Mã Siêu xuất binh sẽ dẫn đến nhu cầu lợi ích của người Khương Hà Tây, vô tình sẽ gây ra cuộc giết hại lớn. Cuối cùng Lưu Cảnh quyết định để Triệu Vân dẫn quân đi bao vây, tiêu diệt bộ tộc Lưu Khứ Ti.
Về điều này, tuy Mã Siêu hơi dị nghị nhưng gã vẫn phục tùng sự sắp xếp của Lưu Cảnh, để gã đến giúp Triệu Vân hoàn thành cuộc di chuyển lớn này của người Hung Nô.
Mã Siêu giục ngựa đi lên thi lễ với Triệu Vân cười nói:
- Lúc đầu nghĩ là Tử Long sẽ không đến được, không ngờ quân đội vẫn vào Hà Tây, đi đường vất vả rồi.
Về cấp bậc trong quân đội, Triệu Vân và Mã Siêu ngang hàng nhau. Mã Siêu đảm nhiệm là tướng quân Trấn Tây kiêm Đô đốc Hà Tây, còn Triệu Vân đảm nhiệm Trấn Bắc kiêm Đô đốc Hà Sóc. Nhưng tước vị có phần khác nhau, Triệu Vân vì đại thắng Hung Nô mà được phong làm Ký Huyện hầu, còn Mã Siêu được thăng làm Tây Hương hầu, tước vị thấp hơn Triệu Vân một bậc.
Nhưng Triệu Vân là người khiêm tốn, y cũng cười đáp lễ nói:
- Tuy tuyết đọng dày nhưng vẫn còn tốt hơn huyện Cao Nô, cả đường hành quân vất vả, nhưng vẫn đến Trương Dịch theo kế hoạch.
Mã Siêu khẽ mỉm cười:
- Đến Trương Dịch rồi, đi tiếp đến Cư Diên Hải sẽ dễ dàng hơn.
- Xin chỉ giáo?
Triệu Vân vội vàng nói.
Mã Siêu khoát tay chặn lại nói:
- Mắc lều mui thuyền.
Lập tức có mấy trăm tên lính xử lý xong một khoảng đất trống, dựng lều lớn, trải chăn lông, Mã Siêu cười nói với Triệu Vân:
- Xin mời!
Triệu Vân gật gật đầu, quay lại nói với Bàng Đức:
- Truyền lệnh ba quân, nghỉ ngơi ngay tại doanh trại.
Triệu Vân đi theo Mã Siêu vào lều lớn, mấy chục thân binh đã bày ra một sa bàn Hà Tây dài 3 trượng rộng 2 trượng, đây là sa bàn Mã Siêu mất 1 năm mới làm ra được. Gã nhặt que lên chỉ về phía thành Trương Dịch nói:
- Hiện tại chúng ta đang ở chỗ này!
Đề xuất Voz: [Tư vấn] cưa cô bạn thân nhất