Chương 1007: Bất ngờ đánh Cư Diên.
Chương 1007: Bất ngờ đánh Cư Diên.
Mã đô đốc nói chúng ta đi từ Cư Diên Hải sẽ dễ dàng hơn, là chỉ phía bắc Trương Dịch có tuyết rơi ít hơn, chúng ta có thể đạp tuyết mà đi không?
Triệu Vân không hiểu hỏi.
- Không! Phía bắc Trương Dịch tuyết rơi còn lớn hơn ở đây, giống như Linh Châu vậy.
Mã Siêu khẽ mỉm cười, lại dùng cây gỗ chỉ về phía sông Trương Dịch:
- Quan trọng là sông Trương Dịch lúc về đêm thường có gió vô cùng lớn, thổi tuyết về phía 2 bờ sông, làm cho trên mặt sông có nhiều tuyết đọng, chúng ta đi dọc từ phía bắc mặt sông, sau khi hành quân được 800 dặm sẽ tăng tốc tới Cư Diên Hải.
Triệu Vân cũng lớn lên ở phương bắc, y biết rằng ở phương bắc có tuyết đóng băng rất dày, có thể đi trên mặt sông nhưng chỉ đi được khoảng cách ngắn, đường dài thì không được, chủ yếu là do hàn khí trên mặt sông quá nặng. Đi thời gian lâu, binh lính và chiến mã sẽ không chịu nổi. Phải đi 500 dặm, điều này khiến Triệu Văn trầm tư không nói gì.
Mã Siêu hiểu được sự lo lắng trong lòng y liền cười nói:
- Tử Long không cần lo lắng, chúng ta dùng cách của người Hung Nô, lấy da dê buộc chặt vào người, hàn khí trên mặt sông sẽ không thể xâm nhập vào cơ thể người, ngựa. Nhiều nhất 10 ngày là có thể đến được Cư Diên Hải. Chỗ ta có một số da dê cũ, đã cấp cho tướng sĩ quân Hán chuẩn bị xong rồi.
Triệu Vân thả lỏng lại hỏi:
- Không biết ở bên đó đang có bao nhiêu quân đội Hung Nô?
- Chắc là khoảng 1 vạn người, nhưng Tử Long không cần lo lắng, 1 vạn người này đều là quân già yếu, không chống cự được nhiều.
Triệu Vân ngẩn ra nói:
- Sao Mã đô đốc biết?
Mã Siêu cười cười:
- Trước trận đại tuyết, bộ lạc người Khương ở Cư Diên Hải vì giành giật bãi cỏ mà đánh nhau một trận với quân đội Hung Nô. Kết quả là quân Hung Nô thất bại, phải bỏ bãi cỏ phía tây, người Khương phát hiện có cơ hội liền chuẩn bị liên kết với quân đội các bộ lạc, cướp bộ lạc lớn 30 vạn người ở Hung Nô. Đến đúng vào lúc bão tuyết làm cho bọn họ không còn thời gian để ý đến người Hung Nô, nhưng ta nhận được tin, người Khương chuẩn bị tấn công trước tết, cho nên thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa.
Triệu Vân chau mày đứng lên:
- Nếu như vậy, khi chúng ta áp giải người Hung Nô về thì người Khương có nhân cơ hội đó mà ra tay không?
- Tử Long cứ yên tâm, có ta ở đây, người Khương sẽ không dám ra tay đâu, ta sẽ đích thân dẫn quân hộ tống Tử Long rời khỏi Hà Tây.
Không biết tại sao, những lời nói của Mã Siêu khiến trong lòng Triệu Vân không được thoải mái lắm. Mã Siêu rõ ràng là có thể ngăn cản được sự liên kết của người Khương nhưng vì sao gã lại không ngăn cản? Điều này khiến Triệu Vân có cảm giác Lưu Cảnh bảo Mã Siêu trấn thủ Hà Tây, thực sự không phải là phương án tốt nhất.
Lúc này, Mã Siêu lại chỉ vào bờ nam Cư Diên Hải nói:
- Chỗ này có một tòa thành, tên là Cư Diên Thành, chúng ta có một đội quân đóng ở Cư Diên Thành, khoảng 500 người. Tử Long có thể liên hệ trước với bọn họ.
Triệu Vân gật gật đầu:
- Đa tạ Mã đô đốc đã sắp xếp. Sáng mai đại quân sẽ đi thẳng đến sông Trương Dịch!
Sông Trương Dịch lại tên là Nhược Thủy, bắt nguồn từ núi Kỳ Liên ở phía namquận Trương Dịch, đi về phía tây bắc chảy qua quận Trương Dịch, con sông này có rất nhiều chi lưu, nước sông lớn dần, sau khi vào quận Tửu Tuyền, lại đi tiếp 500 dặm về phía bắc mới đến được Cư Diên Hải.
Ba năm đầu thời Tây Hán, Cường Nỗ tướng quân Lộ Bác Đức đã xây ải Cư Diên gọi là “tường chắn giặc”, sau lại dọc theo bờ Nhược Thủy, xây Trường Thành kéo dài đến ải Tửu Tuyền, trở thành trọng trấn bố trí quân phòng vệ qua nhiều triều đại, đứng ở phía sau huyện Cư Diên, là trụ sở của Đô úy quận Trương Dịch.
Nhưng cuối thời Đông Hán, triều đình dần mất đi sự quản lý quân sự ở Hà Tây, quân Cư Diên Thành trở thành nơi hoang phế. Trường Thành cũng bị gió tuyết phá hỏng, phần lớn đều bị sụp xuống, còn Cư Diên Hải thì đã trở thành lãnh địa của người Khương.
Lúc Lưu Cảnh dẫn quân thu phục người Khương Hà Tây, sau khi quản lý Hà Tây, Mã Siêu đã triệu tập dân phu sửa chữa Cư Diên Thành, lại đóng binh một lần nữa ở đây làm cho Cư Diên Hải một lần nữa trở thành địa khu của nước Hán, đồng thời cũng khôi phục lại bộ máy quan phủ huyện Cư Diên.
Hiện giờ, dân số ở Cư Diên Hải chưa nhiều, chủ yếu là mấy bộ lạc nhỏ người Khương, đồng thời cũng cũng có thương nhân người Hồ ở phương bắc đi qua phía nam Cư Diên Hải, tiến vào hành lang Hà Tây. Nhưng 3 tháng trước, gần 300 ngàn người trong bộ lạc Lưu Khứ Ti đã từ Hà Sáo di cư đến phía bắc Cư Diên Hải, chiếm cả một bãi cỏ lớn, gây ra chiến tranh giữa bộ lạc người Khương ở địa phương và người Hung Nô.
Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán của mọi người, đội quân 5 ngàn người Khương của mấy bộ lạc nhỏ bé không ngờ lại đánh bại hơn 1 vạn người Hung Nô già yếu. Bộ tộc Hung Nô vì để tránh tai họa đã phải rút lui về phía đông Cư Diên Hải, nhượng lại bãi cỏ phía tây.
Tuy thắng lợi của trận đánh này kích phát dã tâm của người Khương, nhưng sức mạnh của bọn họ không đủ đế thâu tóm cả 300 ngàn người Hung Nô. Bọn họ bắt đầu liên lạc lại với các bộ lạc người Khương chuẩn bị làm một trận chiến lớn giết con dê béo Hung Nô này. Đúng lúc đó thì có bão tuyết làm cho kế hoạch của bọn họ bị ngăn trở, chỉ có thể chờ đợi thời cơ thích hợp.
Quân đội của Triệu Vân đi thẳng lên phía bắc. Bảy ngày sau, họ đã đến quân thành Cư Diên, mặc dù các tướng sĩ có da dê bảo vệ không bị hàn khí xâm nhập nhưng bọn lính thì vô cùng mệt mỏi, không thể chịu nổi. Triệu Vân lập tức hạ lệnh cho quân đội vào thành nghỉ ngơi và chỉnh đốn.
Canh giữ Cư Diên Thành là một gã Nha tướng, tên là Tôn Ly, vốn là một Nha tướng của quân Tào ở Lũng Tây. Sau khi đầu hàng quân Hán theo lệ là bị giáng chức xuống làm quân hầu, điều đến quân của Mã Siêu. Gã lập được chiến công trong cuộc chiến Hà Tây nên lại được khôi phục chức Nha tướng, quản lý 500 binh lính trấn thủ Cư Diên Hải.
Ngoài quân trấn giữ biên cương, trong Cư Diên Thành còn có một quan phủ, huyện nha Cư Diên chỉ có Huyện lệnh, hai gã quan Huyện thừa. Nha dịch cũng là những binh sĩ lâm thời được thuyên chuyển đi trấn thủ, bọn họ phụ trách quản lý mấy bộ lạc người Khương ở Cư Diên Hải. Theo thỏa thuận lúc trước khi người Khương Hà Tây đầu hàng Lưu Cảnh, dân Khương cũng là con dân người Hán, phải nộp thuế cho nước Hán.
Ngoài huyện nha, trong Cư Diên Thành còn có một vài lữ xá và 1 quán rượu, chủ yếu là để phục vụ thương nhân. Đương nhiên, đông chủ của những lữ xá và 1 quán rượu này đều là Nha tướng Tôn Ly. Cơ hội kiếm tiền này chắc chắn gã sẽ không để cho người khác.
Triệu Vân đã dẫn đại quân đến, lập tức khiến cho Cư Diên Thành vốn ảm đạm liền trở nên náo nhiệt. Nha tướng Tôn Ly và Huyện lệnh Lý Văn cùng nhau đến bái kiến Triệu Vân. Trong đại trướng, Triệu Vân mời hai người họ ngồi xuống cười nói:
- Cuộc sống ở Cư Diên Thành nhất định rất cô tịch, Tôn tướng quân và Lý huyện lệnh khổ cực rồi.
Mã Siêu cũng từng đến tuần tra Cư Diên Thành nhưng bọn họ lại không có tư cách ngồi xuống, đứng mà trả lời câu hỏi. Còn Triệu Vân đến chỗ này, y lại mời bọn họ ngồi, bảo lính dâng trà, quan trọng hơn là còn quan tâm đến cuộc sống đơn độc của bọn họ. Điều này khiến Tôn Ly và Lý Văn vô cùng cảm động. Tôn Ly thở dài một tiếng rồi nói:
- Khởi bẩm Tướng quân, xuân hạ còn tốt một chút, nhưng đến mùa đông rồi, rất khó chịu, hơn nữa đa phần số lính là thanh niên, chưa lập gia đình quả thực rất cô độc.
Triệu Vân cười nói:
- Lần này ta phụng lệnh Hán vương đánh bắc Hung Nô. Sau khi bao vây và tiêu diệt bộ tộc Hung Nô ta sẽ để lại mấy trăm cô gái Hung Nô, tổ chức cho họ lập gia đình với đám lính, để họ yên tâm trấn giữ biên cương.
Tôn Ly mừng rỡ trong lòng, tuy gã đã có gia đình nhưng vẫn muốn cưới thêm thiếp. Có cơ hội này gã sẽ dễ dàng kiếm một cô gái Hung Nô còn trẻ làm thiếp.
Tuy nghĩ như vậy nhưng gã vẫn không dám nói ra. Lúc này, Huyện lệnh Lý Văn chắp tay nói:
- Vi thần còn có một chuyện cầu khẩu Triệu tướng quân chuyển lời đến Hán vương điện hạ, chính là về di dân Cư Diên Hải.
Không đợi ông ta nói xong, Triệu Vân liền xua tay ngắt lời cười nói:
- Tốt nhất là ngươi hãy lấy thân phận của mình viết một bức thư, ta sẽ thay ngươi chuyển đến Hán vương điện hạ, Huyện lệnh hiểu ý ta chứ?
Lý Văn lặng yên gật đầu, ông ta hiểu ý của Triệu Vân. Ông ta là huyện lệnh, công văn chỉ có thể đưa lên từng cấp một, chứ không thể vượt cấp, còn thư thì có thể chuyển đi được. Ông ta đứng dậy cảm ơn nói:
- Đa tạ Tướng quân nhắc nhở, tôi biết nên làm gì rồi.
Triệu Vân cười chuyển đề tài đến chính sự:
- Các ngươi có biết chỗ ẩn nấp của người Hung Nô không?
Tôn Ly và Lý Văn liếc nhìn nhau, Tôn Ly đứng lên nói:
- Ty chức biết chỗ bọn họ ẩn nấp, cũng biết có một con đường có thể đi đến đó, không chịu ảnh hưởng của tuyết đọng.
…..
Cư Diên Hải còn được gọi là Cư Diên Trạch, là một hồ nước hình trăng khuyết rất lớn, chỗ hẹp nhất đã bị đứt gãy từ mấy chục năm trước, chia Cư Diên Hải thành hai hồ nước. Đất đai xung quanh phì nhiêu, cỏ nuôi súc vật xanh tốt, là một bãi cỏ chất lượng cực kỳ tốt.
Cư Diên Hải vẫn luôn bị người Khương Hà Tây chiếm đoạt, nhưng bộ lạc của Lưu Khứ Ti đã làm thay đổi quyền sở hữu Cư Diên Hải. Sau chiến tranh, bãi cỏ Cư Diên Hải đã bị chia làm hai, phía tây vẫn là bãi cỏ của người Khương còn phía đông thì đã bị người Hung Nô chiếm lĩnh.
Nếu không phải mùa đông, bộ lạc của người Hung Nô sẽ phân bố rải rác mấy trăm dặm trên thảo nguyên. Nhưng mùa đông đến rồi, hơn nữa còn bị bão tuyết đe dọa, nếu phân tán sẽ vô cùng nguy hiểm, không bị bão tuyết nuốt chửng thì cũng sẽ bị sói đói tấn công.
Cho nên vào mùa đông phần lớn người Hung Nô thường tụ tập, gần 300 ngàn người và mấy vạn trâu bò sẽ tập trung ở một đồng cỏ khuất gió khoảng 10 dặm, đợi mùa đông qua đi.
Vì tuyết đọng trên đường khiến cho thông tin đình trệ, người Hung Nô ở Cư Diên Hải lúc này vẫn chưa biết tin toàn quân của Lưu Khứ Ti đã bị tiêu diệt. Bởi vì phần lớn thanh niên, trai tráng trong bộ lạc Hung Nô đã bị cha con Lưu Khứ Ti dẫn đi, chỉ để lại 27-28 vạn người, phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em. Còn có một phần nô lệ, tuy Lưu Khứ Ti đã để lại hơn 1 vạn quân đội nhưng phần lớn là người già yếu, trang bị cũng sơ sài, khi giao chiến với người Khương, tổn thất cũng quá nửa.
Cho dù người Hung Nô động viên tất cả đàn ông đi tác chiến nhưng cũng không được trang bị áo giáp, đối mặt với sự uy hiếp diệt độc của người Khương, phụ nữ, người già và trẻ em Hung Nô vô cùng sợ hãi. Họ đau khổ chờ Lưu Khứ Ti dẫn quân quay về cứu viện.
Trưa hôm nay, Triệu Vân dẫn 2 vạn quân đội, dưới sự dẫn dắt của tướng giữ Cư Diên Thành Tôn Ly, tìm được chỗ ẩn nấp của người Hung Nô. Đây là rừng Hồ Dương trải dài hơn 10 dặm, rừng cây có hình trăng lưỡi liềm, chỗ rộng nhất cũng chưa đến 2 dặm. Vì rừng rậm có khả năng cản gió rất tốt cho nên gần 300 ngàn người Hung Nô đã sinh sống trong khu rừng rậm này.
Hơn 1 vạn túp lều lớn nhỏ ẩn hiện nhìn như một biển lều vô cùng đồ sộ, gần 300 ngàn người Hung Nô và mấy triệu con dê, bò đều sinh sống trong biển lều đó.
Triệu Vân nhảy lên một gò đất cao, nhìn chăm chú vào doanh trại của người Hung Nô trải rộng gần 20 dặm, y quay về phía Bàng Đức, Mã Đại và hơn 10 đại tướng nói:
- Bố trí xen kẽ trong rừng cây, đánh trống làm hiệu, toàn bộ xuất kích không được phóng hỏa. Ngoài phụ nữ, trẻ em và người già không giết ra, nếu tên đàn ông Hung Nô nào dám phản kháng, giết chết không tha!
- Tuân lệnh!
Hơn 10 đại tướng khom người thi lễ rời đi, Triệu Vân nhìn về phía người Hung Nô vẫn hồn nhiên không biết nguy hiểm mà cười lạnh. Lúc này tấn công sẽ mai táng hoàn toàn bộ lạc của Lưu Khứ Ti.
Hai vạn kỵ binh dẫn quân từ phía nam vào rừng Hồ Dương, từng đội kỵ binh lần lượt xen kẽ vào rừng cây, dệt thành một cái lưới lớn bất cứ lúc nào cũng có thể đánh vào biển lều của người Hung Nô.
Mã Đại dẫn theo 6 ngàn kỵ binh đánh từ phía tây, nhiệm vụ của y là chặn người Hung Nô chạy trốn về phía tây, cướp lấy dê ngựa ở đây. Mã Đại nóng lòng muốn thừ, lúc trước y tập kích bất ngờ Xa Diên Trạch. Tuy toàn thắng nhưng vẫn có điều đáng tiếc lớn, đó là bọn họ giết chết 1 triệu con dê bò mà không có cách nào để chúng trở thành chiến lợi phẩm, làm thực phẩm để sống dài ngày ở Tây Lương, cho nên cảm thấy rất đau lòng.
Còn lần này, y sẽ không dẫm lên vết xe đổ đó nữa, y sẽ mang mấy vạn dê bò chiếm lợi phẩm về Quan Trung. Y quan sát một lượt rồi nói với hai gã Nha tướng:
- Các ngươi có thể mang 1 ngàn huynh đệ mai phục ở lỗ hổng phía tây, cố gắng để người Hung Nô trốn về cửa phía tây, sau đó mới bao vây bọn họ. Lần này không giống lần trước, không được lạm sát.
- Tuân lệnh!
Hai gã Nha tướng dẫn quân đi, Mã Đại lại dặn dò một Phó giáo úy khác:
- Tống tướng quân có thể dẫn 2 ngàn huynh đệ bảo vệ dê ngựa, hơn nữa không được cho người Hung Nô thả ngựa ra khỏi vòng, ai dám mở vòng ngựa lập tức giết!
Phó giáo úy tuân lệnh mà đi, Mã Đại quay đầu lại thấy tất cả binh lính đều nóng lòng muốn thử, y cũng nắm chặt cán đao.
Đúng lúc này, người Hung Nô phát hiện ra quân Hán trong rừng cây, họ la lớn. Cả đại doanh như bùng nổ, vô số người hoảng sợ kéo con cái ra khỏi lều, tiếng khóc, hét chói tai vang dội đại doanh.
Triệu Vân thấy thời cơ đã chín muồi liền dứt khoát ra lệnh:
- Đánh trống ra lệnh!
Đề xuất Voz: Tử Tù