Chương 1008: Thu hoạch phong phú.
Chương 1008: Thu hoạch phong phú.
- Tùng! Tùng! Tùng
Tiếng trống trận vang rất to, đây là tín hiệu tấn công, 2 vạn kỵ binh quân Hán đã bố trí xong liền thét lên lao từ trong rừng ra đánh về phía biển lều rộng mênh mông.
Chiến mã đạp lên doanh trướng, chiến đao chém đứt dây thừng, những người đàn ông Hung Nô có ý định phản kháng bị chém bay đầu, phụ nữ ôm con nhỏ trốn trong góc phòng khóc, chiến mã bay qua đầu các nàng lao vào sâu trong doanh trại.
200 ngàn người Hung Nô chạy trốn khóc lóc khắp xung quanh, 2 vạn kỵ binh quân Hán bố trí đâu vào đấy, tạp thành một mảnh lưới lớn từ bốn phương, tám hướng đàn áp người Hung Nô trong đại doanh.
Phía tây đại doanh, có mất vạn người Hung Nô chạy về phía chuồng dê ngựa, đó là tài sản lớn nhất của họ nhưng dưới sự bảo vệ của quân Hán không có bất cứ kẻ nào đến gần. Mấy trăm người có ý đồ tấn công chuồng dê ngựa bị quân Hán chém chết ngay tại chỗ.
Nhìn chuồng dê ngựa trong vô vọng, mất vạn người Hung Nô đành bỏ lại chạy chốn về lỗ hổng phía tây, dường như bên đó không có binh lính quân Hán canh gác đã trở thành hi vọng chạy trốn duy nhất của bọn họ.
Đúng lúc này, Mã Đại dẫn 2 ngàn kỵ binh từ trong rừng cây đánh ra, cắt đứt đường lui của mấy vạn người Hung Nô, chỗ này có khoảng hơn 4 vạn người, phần lớn là phụ nữ, trẻ em và người già. Bọn họ thấy phía sau có kỵ binh đánh tới liền hoảng sợ, lảo đảo chạy trốn, la khóc thảm thiết.
Bên ngoài rừng cây là cánh đồng tuyết rộng mênh mông, tuyết đọng sâu đến tận đùi, mấy đứa trẻ bị tuyết bao phủ. Cánh đồng tuyết như vậy cho dù có chạy đi được thì cũng chỉ còn con đường chết.
Nhưng mấy vạn người Hung Nô không chạy trốn nữa, phía trước đột nhiên có mấy ngàn kỵ binh xuất hiện, cản đường đi của họ còn phía sau cũng có mấy ngàn kỵ binh quân Hán. Bọn họ đã hết đường trốn, rất nhiều phụ nữ ôm lấy con nhỏ quỳ xuống đất khóc rống lên như thế tai họa đã ập xuống đầu.
Lúc này, mấy trăm kỵ binh từ khắp nơi xông lên phía trước, dùng tiếng Hung Nô hô to:
- Đừng sợ hãi, quân Hán sẽ không giết hại bừa bãi.
Vì quân Hán cũng không xông lên trước giết chóc, chỉ bao vây 4 phía cho nên hơn 4 vạn người cũng dần bình tĩnh trở lại. Bọn họ ngơ ngác nhìn kỵ binh khắp nơi, trong lòng tràn đầy hoang mang và bất lực về vận mệnh tương lai.
Trong đại doanh, 20 vạn người Hung Nô cũng bị quân Hán đuổi đến một khoảng đất trống có phạm vi 5 dặm. Hơn 1 vạn kỵ binh quân Hán bao vây tứ phía, người Hung Nô đứng trên khoảng đất trống lòng đầy sợ hãi. Nó như điềm báo trước khi đại tộc bị sát hại, trước tiên tụ tập cùng một chỗ sau đó bắt đầu bị giết hại từ tứ phía.
Lúc này Triệu Vân nói:
- Bảo tất cả trưởng lão của bộ tộc ra gặp ta!
Mấy trăm kỵ binh chạy lên trước dùng tiếng Hung Nô hô to:
- Các trưởng lão ra trả lời.
Gần 300 người Hung Nô tuy đều thuộc đại bộ lạc của Lưu Khứ Ti nhưng dưới đại bộ lạc còn có mấy chục tiểu bộ lạc. Cũng giống như gia tộc người Hán, mỗi tiểu bộ lạc đều có những trưởng lão đức cao vọng trọng quản lý mọi chuyện.
Không cần quân Hán đe doạ, gần 100 trưởng lão đi ra khỏi đám đông, rất nhanh họ đã bị dẫn đến trước mặt Triệu Vân. Cả trăm trưởng lão này đồng loạt quỳ xuống, một người đứng dầu khóc không ra tiếng:
- Bẩm Tướng quân, chỗ này không có quân đội Hung Nô, toàn là phụ nữ, trẻ em và người già không tấc sắt, xin tướng quân tha mạng!
Triệu Vân khom lưng cười nói với ông lão này:
- Nếu các vị nghĩ quân Hán đến đây là để giết người, vậy thì quá sai lầm rồi. Ta phụng lệnh của Hán vương điện hạ, đến cứu các ngươi, cho các ngươi một con đường sống.
Triệu Vân nói có người phiên dịch, cả trăm trưởng lão nhìn nhau ngơ ngác, ánh mắt tràn đầy sự hoang mang, sao lại biến thành cứu vớt chứ?
Triệu Vân lại nói tiếp:
- Hơn một tháng trước các ngươi xung đột với người Khương, ta nói cho các ngươi biết, người Khương Hà Tây đã bắt đầu liên kết với quân đội. Mấy vạn Khương binh cuối năm sẽ tấn công các ngươi, hãy ngẫm mà xem quân đội của các ngươi tiêu diệt nhiều người Khương ở Linh Châu như vậy, bọn chúng sẽ bỏ qua cho các ngươi sao? Bọn chúng sẽ dùng thủ đoạn máu tanh đòi các ngươi phải trả lại gấp trăm lền, các ngươi sẽ bị tàn sát tận gốc.
Tất cả các trưởng lão đều cúi đầu, không ít người run lên lẩy bẩy. Bọn họ biết nếu lời của Triệu Vân là thật, đây cũng là chuyện mà họ ngày đêm sợ hãi. Thực ra không riêng gì người Khương, nếu trước mùa xuân Lưu Khứ Ti vẫn chưa quay về đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ bị người Tiên Ti đến cướp của giết người, đây chính là cách sinh tồn cá lớn nuốt cá bé trên thảo nguyên.
Lúc này, có người rụt rè hỏi:
- Xin hỏi tướng quân, Hữu Hiền Vương hiện tại thế nào rồi?
Triệu Vân cười to nói với mọi người:
- Lưu Khứ Ti đến giờ vẫn chưa quay lại, kết cục của y lẽ nào các ngươi còn không đoán được sao? không riêng gì Lưu Khứ Ti, bao gồm cả Thiền Vu Hung Nô và hơn 10 vạn quân Hung Nô đã bị Hán vương bao vây tiêu diệt, quân Hung Nô đã bị tiêu diệt hoàn toàn!
Tin này khiến người Hung Nô chấn động, nó lan truyền đi nhanh chóng, rất nhiều phụ nữ khóc rống lên. Điều này đồng nghĩa với việc chồng họ đã chết trận. Lúc này, Triệu Vân lại cao giọng nói:
- Chuyện còn chưa đến mức nghiêm trọng như vậy, không phải tất cả mọi người đều chết trận, vẫn có rất nhiều người trở thành tù binh.
Triệu Vân quay đầu lại vẫy tay:
- Dẫn lên!
Kỵ binh quân Hán dẫn theo hơn 100 tù binh Hung Nô tới, bọn họ xuất hiện trước mặt người Hung Nô, bỗng thấy có mấy chục phụ nữ hét lên nhào vào ôm lấy tù binh. Những tù binh Hung Nô đó cũng ôm lấy vợ mà òa khóc, sự thay đổi đột ngột này khiến vô số người Hung Nô dường như nhìn thấy hi vọng.
Các trưởng lão hô to:
- Tướng quân, ngài đảm bảo sẽ không giết chúng tôi sao?
Triệu Vân nói với đám trưởng lão:
- Các ngươi quay về nói với tộc nhân của mình, đây là lệnh của Hán vương điện hạ, chỉ cần các ngươi đầu hàng nước Hán, trở thành con dân của Hán vương điện hạ thì Hán vương điện hạ sẽ cho các ngươi đất đai, cho các ngươi 1 con đường sống, trả lại tài sản cho các ngươi, không giết bất cứ người nào.
Lời nói của Triệu Vân được phiên dịch, hơn 20 vạn người Hung Nô rốt cuộc cũng tin sẽ không bị giết. Bọn họ lập tức kích động hoan hô, Triệu Vân lập tức ra lệnh, rửa sạch mấy ngàn lều trại, tạm thời cho người Hung Nô ở lại, quân Hán thu dọn tài sản xong sẽ rút lui về phía nam.
Trong đại doanh, hơn 1 vạn binh lính quân Hán đang bận rộn thu dọn tài sản. Lưu Khứ Ti vất vả kinh doanh mấy chục năm, mấy lần xuất binh cướp Quan Trung đã tích lũy được một lượng của cải lớn. Không chỉ có mấy trăm vạn con dê, bò béo mập và hơn 10 vạn chiến mã, còn có da dê chồng chất như núi, mấy vạn thạch lương thực và vô số tơ lụa, đồ sứ, vàng bạc, châu báu...
Triệu Vân đang cùng thuộc hạ của Bàng Đức và các tướng lĩnh đi đến, đám lính tuần tra kiểm kê tài sản, Bàng Đức cười nói:
- Nghe nói Lưu Khứ Ti của cải kếch xù từ lâu, đến giờ mới biết đã xem thường y, hoàng kim có hơn 10 vạn lượng, chưa nói đến 10 vạn cân vàng ròng, ta đang lo không biết mang số của cải này về Quan Trung thế nào đây.
Triệu Vân gật gật đầu cười nói:
- Điều này khiến người ta đau đầu. Nhưng nếu bọn họ có thể đem số của cải này đến Hà Sáo thì chúng ta cũng có thể mang ra ngoài, không phải có mấy trăm chiếc xe ngựa sao? Đi trên mặt băng chắc cũng không phải là vấn đề lớn.
- Nhưng nếu dùng xe ngựa vận chuyển của cải, số phụ nữ, trẻ em người già kia sẽ không chịu được vất vả, sẽ chết rất nhiều người.
- Để bọn họ cũng ngồi xe mà đi, số của cải đó để trước mắt bọn họ cũng không mang đi được. Ngoài ra, phát cho bọn họ mỗi người 3 tấm da dê để giữ ấm, cho mỗi gia đình 10 con dê, 1 con ngựa.
Bàng Đức hơi do dự một chút, cho mỗi nhà 10 con dê, y cảm thấy hơi không ổn, hơn nữa Hán vương điện hạ cũng không có lệnh như vậy. Bàng Đức cẩn thận khuyên nhủ:
- Cho bọn họ mỗi nhà 10 con dê, chỉ e sẽ mất gần 200 vạn con, ta sợ lúc trở về sẽ không có cách nào giải thích với Hán vương điện hạ được.
Triệu Vân lườm y:
- Đã có ta giải thích với Hán vương điện hạ, hậu quả do ta gánh vác, bây giờ ngươi chỉ cần phục tùng mệnh lệnh của ta!
- Tuân lệnh!
Bàng Đức bất đắc dĩ, trong quân đều nói Triệu Vân nhân từ độ lượng, xem ra bây giờ đúng là thật. Nếu Mã Siêu ở đây, đừng nói cho người Hung Nô da dê và 10 con dê cho dù là xe ngựa y cũng sẽ không cho mà đuổi hết họ về phía nam, chết bao nhiêu người cũng không để ý.
Lúc này, Bàng Đức bỗng hiểu ra, có lẽ lúc trước Hán vương thay đổi chủ ý, bỏ Mã Siêu để cho Triệu Vân tấn công người Hung Nô, chính là nhìn vào mặt nhân từ của Triệu Vân.
Hai ngày sau, quân Hán mang hơn 10 vạn phụ nữ, người già và trẻ em từ từ xuôi nam. Mặc dù tướng thủ Cư Diên Thành Tôn Ly không lấy được thiếu nữ Hung Nô xinh đẹp làm thiếp nhưng cũng không oán hận mà trong lòng lại mừng thầm như điên. Triệu Vân để lại những dụng cụ gia đình không thể mang theo, cũng không thiếu những đồ linh tinh khác, trước khi đi đã bàn giao lại cho Cư Diên Thành Thành, đợi sau đầu xuân sẽ chuyển cho bộ lạc người Khương của Cư Diên Hải.
Nhưng Tôn Ly lại thấy rất rõ cơ hội phát tài trong đó, tuy gã không dám biến tất cả thành của mình nhưng cũng có thể giữ lại những thứ đáng giá. Triệu Vân cũng nói giữ lại, đám lính biên giới không đổi, có thể phân chia cho họ chút của cải. Chính vì câu nói này mà huynh đệ của gã ai cũng được chút tài sản mang đi trao đổi với người Khương. Chỉ cần trong tay có tiền thì gã có thể lấy được mỹ nữ người Khương làm thiếp.
Tôn Lý tiễn đại đội quân Hán đi, gã vội vàng xông về Cư Diên Thành, hô lớn với 500 binh lính:
- Cơ hội phát tài đã đến, mọi người theo ta!
Gã dẫn theo 500 binh lính giục ngựa ra khỏi thành, chạy như điên về phía doanh trại người Hung Nô.
Đám binh sĩ Cư Diên Thành vì thế mà được phát tài. Hơn nữa Triệu Vân dẫn theo 2 vạn kỵ binh áp tải gần 300 ngàn phụ nữ, người già và trẻ em cùng vô số dê, bò, của cải của người Hung Nô từ sông Trương Dịch thẳng đường xuôi nam.
Trời đầy băng tuyết, quân Hán kéo dài hơn 10 dặm, mấy vạn chiếc xe ngựa chở đầy của cải, trẻ em, người già, đi trên mặt băng. Người già và trẻ em được bọc trong da dê ngồi trong xe ngựa, lạnh run. Phần lớn phụ nữ Hung Nô có sức khỏe tốt, họ ngồi trên lưng ngựa chậm rãi mà đi, những người trẻ hơn thì phụ trách đuổi đàn cừu.
Tuy bọn họ mất đi của cải tích lũy nhưng lại bảo toàn được tính mạng. Hơn nữa, vẫn còn giữ lại được một chút tài sản. Điều này khiến họ thấy được một tia hy vọng trong cảnh tuyệt vọng.
Đội ngũ đi rất chậm, sau nửa tháng sống cảnh màn trời chiếu đất cuối cùng họ đã đến quận Trương Dịch. Triệu Vân lập tức giao lương thực cho Mã Siêu làm quân lương cho quân Hán Hà Tây. Mang tất cả số của cải cất vào nhà kho của quân Trương Dịch, đợi đầu xuân năm sau đưa về Trường An.
Trút được gánh nặng, mấy chục vạn người thở phào nhẹ nhõm tiếp tục đi về phía trước, lũ lượt kéo về Trường An.
Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Hiệu Úy - Ma Thổi Đèn