Chương 1009: Điều kiện Hợp Phì.

Chương 1009: Điều kiện Hợp Phì.

Thời gian dần dần đến tháng 12, đã cách Kiến An năm thứ 21 chưa đầy một tháng. Năm nay, Nghiệp Đô có không khí tết hơn năm ngoái, giá lương thực khá ổn định. Hầu như nhà nào cũng có thể giết dê ăn mừng năm mới. Đây chủ yếu là quân Tào tấn công Hung Nô Tịnh Châu có được đại thắng, thu được một lượng lớn của cải, bao gồm cả mấy trăm vạn con dê bò.

Cho dù Tào Tháo lấy một lượng lớn trâu bò ra khao quân nhưng lại có triệu con dê đổ vào thị trường, giá cả khá thấp, đã trở thành món ăn ngon trên bàn ăn cũng như bàn thờ của người dân ở Nghiệp Đô.

Quân Tào cũng thu được gần 100 vạn tấm da dê nhưng Tào Tháo không giống như Lưu Cảnh, để gia đình nào của nước Hán cũng được chút lợi, mà đem toàn bộ số da dê đó phát cho binh lính và người nhà có tướng sĩ phải bỏ mình, thu phục lòng dân. Hành động đó quả thật đã làm nâng cao sĩ khí quân Tào, đề cao thanh danh của Tào Tháo trong quân.

Nhưng đối với Tào Tháo mà nói, chuyện quan trọng nhất không phải là chuyện khao quân mà là lập Thế tử và đám hỏi với Hán vương Lưu Cảnh. Sau trận bệnh nặng hồi đầu năm trước, sức khỏe của lão đã yếu dần, cơ thể dần suy nhược, tinh thần cũng không còn được như trước. Lão đã 63 tuổi, đã là một ông lão già cả.

Điều này khiến lão cảm thấy sự đáng sợ của năm tháng, lão cảm giác thời gian của mình dã không còn dài nữa, nhất định trong 2 năm nay lão phải sắp xếp xong chuyện hậu sự cho mình, ổn định thế cục nước Ngụy, ra sức phát triển kinh tế, tăng cường lực lượng quân sự, giao cho con trai một nước Ngụy cường thịnh.

Sáng sớm, xe ngựa của Tào Tháo đi vào cửa Nghiệp Đô rồi hướng về cung An Dương cách đó không xa. Hôm nay lão phải gặp Thánh thượng, để Lưu Hiệp chuẩn bị chính thức sắc phong đứa con cả Tào Phi của lão làm Thế tử nước Ngụy.

Đây là quyết định cuối cùng của Tào Tháo, lập con trưởng Tào Phi làm Thế tử, mà nguyên nhân khiến lão quyết định như vậy chính là vụ án Dương Tu. Trong vụ án Dương Tu, rốt cuộc Tào Tháo cũng hiểu được tư tưởng chính trị của Tào Thực, không ngờ là tôn nho ức pháp, để Lưu Hiệp quay về đế vị.

Điều này căn bản là đi ngược lại với cách trị quốc của Tào Tháo, lão tin đây không phải là do con trai mình nhất thời hồ đồ mà là tư tưởng thâm căn cố đế của nó. Chính vì điểm này mà cuối cùng Tào Tháo quyết định lập con trưởng Tào Phi làm Thế tử. Cho dù Tào Phi không hẳn đã khiến lão hài lòng, là người toan tính, dối trá, chỉ vì cái trước mắt mà thiếu đi mưu lược của bậc đại tài. Nhưng so với sự tôn sùng tư tưởng Nho gia của Tào Thực thì khuyết điểm đó của Tào Phi cũng không cần phải suy nghĩ nhiều.

Xe ngựa dừng trên đường cái, Tào Tháo lặng im nhìn về phía hai bên đường lớn, người qua lại tấp nập mang theo vẻ mặt tươi cười. Quán rượu chật ních người, ồn ào náo động. Năm nay, cũng không nhìn thấy đám lưu dân trên phố nữa.

Nhưng Tào Tháo lại biết đám lưu dân đó không phải đã bị chết đói hay đã trở nên giàu có mà là bọn họ đều đã đi Quan Trung, chuẩn bị được cấp đất đai, di dân đến Quan Nội. Phần lớn đám lưu dân đó đều là người Quan Nội, bây giờ có thể về nhà, có được đất đai thì ai muốn xin cơm nơi đầu đường xó chợ nữa?

Nghĩ vậy, Tào Tháo thở dài, mặc dù lão cũng áp dụng chế độ giảm tô thuế, khuyến khích dân chúng di dân đến bắc Tịnh Châu nhưng hiệu quả không được như ý muốn. Quan trọng là lão không thể giống Lưu Cảnh, tuyên bố miễn thuế 10 năm như vậy sẽ dẫn đến sự rối loạn trong bộ phận nông dân ở nam Tịnh Châu. Còn có 1 nguyên nhân nữa, dường như dân chúng cũng không quá tin vào lão, bọn họ thà đến nước Hán nhận đất còn hơn là nhận đất ở nước Ngụy.

Đây là phán đoán của dân chúng trong thiên hạ, bọn họ cho rằng sớm muộn gì nước Hán cũng thắng nước Ngụy. Lời hứa của nước Hán đáng tin hơn. Sự phán đoán này dẫn đến sự tranh đoạt nhân khẩu sau chiến tranh giữa Tào Tháo và Lưu Cảnh.

Tào Tháo thở dài, băng dày 3 thước, lạnh giá không phải chỉ mới một ngày, dân chúng Trung Nguyên không còn tin vào lão. Trận chiến Xích Bích từ mấy năm trước lại sắp bắt đầu.

Lúc cách hoàng cung chưa đầy 1 dặm có một gã kỵ binh đuổi theo phía sau vượt lên hô lớn:

- Khởi bẩm Ngụy công, có chuyện quan trọng bẩm báo!

- Dừng xe!

Tào Tháo bảo phu xe dừng lại, mở cửa xe ra hỏi:

- Có chuyện gì quan trọng?

- Khởi bẩm Ngụy công, Trần Trung thừa đi sứ nước Hán đã quay về còn dẫn theo Thượng thư nước Hán Tư Mã Ý, hiện đang chờ trước Đồng Tước cung.

Tào Tháo phấn chấn hẳn lên, lão luôn mong ngóng tin tức của Trần Quần. Bây giờ rốt cuộc đã có, ngay cả Tư Mã Ý cũng đã đến. Lão trầm tư một lát rồi lập tức ra lệnh:

- Quay về Đồng Tước cung!

Trong lòng lão vua không quan trọng bằng Lưu Cảnh. Lúc này lão nóng lòng muốn biết kết quả đi sứ của Trần Quần. Xe ngựa tăng tốc, dưới sự bảo vệ của mấy trăm thị vệ, xe ngựa nhanh chóng chạy về phía bắc ngoại thành.

Trong phòng khách của Đồng Tước cung, Thừa tướng Trưởng sử Từ Dịch đang chơi cờ, nói chuyện phiếm với Tư Mã Ý. Từ Dịch khoảng 50 tuổi, khéo léo giỏi giang, học thức uyên bác, đảm nhiệm chức Thừa tướng Trưởng sử đã nhiều năm, là tâm phúc được Tào Tháo tín nhiệm nhất.

Trước khi Tào Phi chưa có quyền hạn to lớn, mỗi lần Tào Tháo xuất chinh đều do ông ta đóng ở Hứa Xương xử lý chính sự khiến ông ta có quyền lực rất lớn. Sau khi Tào Phi tiếp quản chính sự, ông ta lại chủ động phối hợp giao lại toàn bộ quyền lực cho Tào Phi, cho nên lại có được sự tín nhiệm của Tào Phi.

Bây giờ Từ Dịch là cây cầu giữa Tào Tháo và Tào Phi. Lúc Tào Phi không thể làm chủ việc quân quốc trọng đại, luôn phải viết lên ý kiến của mình chuyển cho Từ Dịch. Từ Dịch sẽ giải thích cặn kẽ ý kiến của Tào Phi. Kết quả làm như vậy, thường thì cuối cùng Tào Tháo sẽ đồng ý với phương án của Tào Phi, giảm bớt đi mâu thuẫn giữa phụ tử, làm cho chính sự thuận lợi hơn.

Quan hệ cá nhân của Từ Dịch và Tư Mã Ý rất tốt, năm đó Tư Mã Ý làm Chủ bạc cho Tào Tháo đã ra sức đề cử Từ Dịch. Mấy tháng trước, khi Tư Mã Ý đi sứ Thái Nguyên, Từ Dịch đóng ở Nghiệp Đô, hai bên không thể gặp mặt. Lần này gặp nhau, cả hai đều vô cùng thân thiết, như thể bạn thân đã nhiều năm không gặp.

- Mười năm không gặp, Trọng Đạt đã hơn 40 tuổi, ta cũng đã qua tuổi 50, chúng ta đều đã già rồi.

Tư Mã Ý cười nói:

- Quý huynh vẫn còn khỏe lắm, thoạt nhìn chỉ như mới hơn 40 tuổi. Không giống ta, nam chinh bắc chiến nhiều, trở nên vừa đen vừa gầy. Lúc ở quán trọ ven đường, ông chủ còn gọi ta là lão nhân gia.

Tư Mã Ý nói rất hứng thú, cả hai người đều cười ha ha. Hàn huyên xong, họ liền chuyền đề tài vào chính sự, Từ Dịch hơi trầm ngâm nói:

- Lần này Trọng Đạt đi sứ nước Ngụy, ngoài việc thảo luận chi tiết chuyện đón dâu, còn có chuyện gì khác không?

Tư Mã Ý cũng biết thực ra Từ Dịch đi là đại diện cho Tào Tháo. Lời ông ta hỏi chính là lời mà Tào Tháo muốn hỏi. Tư Mã Ý liền cười nói:

- Ngoài thảo luận chi tiết chuyện đón dâu, thực ra còn có hai chuyện muốn thảo luận với Ngụy công. Mặc dù chuyện không quan trọng nhưng cũng không thể xem thường.

- Không thể nói là chuyện gì được sao?

- Đương nhiên là có thể.

Tư Mã Ý chậm rãi nói:

- Chuyện thứ nhất là về xử lý đám tù binh Hung Nô Tịnh Châu. Ý của Hán vương là hi vọng có thể giao phụ nữ, người già và trẻ em cho nước Hán. Đương nhiên chúng tôi cũng sẽ bồi thường cho quý phương. Nếu Ngụy công có thể đồng ý, chúng ta cứ tiếp tục đàm phán điều kiện cụ thể. Đây là chuyện thứ nhất, chuyện thứ hai thực ra không quan trọng chỉ là chuyện nhỏ.

- Mời Trọng Đạt nói rõ.

Vẻ mặt của Từ Dịch vô cùng nghiêm trọng, ông ta biết chuyện Tư Mã Ý mang đến Nghiệp Đô đàm phán tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ. Tư Mã Ý càng nói như vậy thì nó sẽ càng quan trọng. Từ Dịch rất nhạy cảm, y biết e là “chuyện nhỏ” mà Tư Mã Ý mới thật sự là chuyện quan trọng và khó khăn nhất.

Tu Mã Ý tươi cười kiềm chế, cũng không còn giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ như vừa rồi. Ông ta nói rất chậm, nhưng rõ ràng từng câu từng chữ:

- Hán vương điện hạ muốn đến Lạc Dương tế tổ. Vì an toàn, Hán vương điện hạ sẽ dẫn một ít quân đội đến, hi vọng Ngụy công có thể đồng ý chuyến đi tế miếu của ngài.

- Không biết Hán vương điện hạ định mang bao nhiêu quân đội đến Lạc Dương?

Từ Dịch gần như là cắn răng hỏi ra những câu này.

- Suy nghĩ từ sự an toàn thì ít nhất là 5 vạn quân.

Lúc Từ Dịch và Tư Mã Ý đang chơi cờ thì Tào Tháo cũng đi vào phòng trong Đồng Tước cung. Trần Quần cũng đang báo cáo với lão những thu hoạch và mất mát trong lần đi sứ này. Thu hoạch thì không cần phải nói nhiều, Lưu Cảnh đồng ý tháng tư đón dâu. Thực ra chuyện này cũng không có ý nghĩa lớn lắm, dù sao đón dâu và phát động chiến tranh cũng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Về phần Lưu Cảnh có đồng ý trả lại số tù binh Hung Nô Tịnh Châu hay không, điều này cũng nằm trong dự đoán của Tào Tháo. Hai bên đều cần nhân khẩu, không có lợi ích sẽ không có bên nào dễ dàng giao nhân khẩu lại cho đối phương. Chuyện này còn phải tiếp tục đàm phán mới có thể đi đến quyết định thống nhất.

Điều mà Tào Tháo quan tâm là Lưu Cảnh không đưa những điều lúc trước đã thỏa thuận bằng miệng chứng minh trên thực tế bằng văn bản. Đại chiến Hán Hung đã chấm dứt, đồng minh hai bên cũng đã kết thúc, không cần phải kí kết thỏa thuận gì. Nhưng điều khoản về an toàn của Hợp Phì thì lại chưa chấm dứt, hai bên đã đạt được thỏa thuận chung về việc duy trì hiện trạng Hợp Phì trong 1 năm.

Nhưng Lưu Cảnh lại không chịu đưa lời nói bằng miệng thành văn bản, điều này chứng tỏ hắn chắc chắn sẽ phát động chiến tranh tấn công Hợp Phì trước tháng 8. Điều này khiến Tào Tháo lo lắng trong lòng.

Lúc này không phải là Tào Tháo sợ tác chiến, mấy năm nay lão cũng đã tích lũy được một lượng lớn lương thực, hơn nữa tiêu diệt Tịnh Châu Hung Nô, chiếm được một lượng lớn của cải cũng đủ để lão làm một cuộc đại chiến. Chỉ có điều lão cần thời gian chuẩn bị.

Lão đã lệnh cho Tào Nhân và Trương Liêu gia cố thêm hai thành Hợp Phì và Thọ Xuân, hơn nữa phải phong tỏa đường từ sông bến Tiêu Dao vào thành. Xây đủ tường thành, nhanh nhất cũng phải tháng 6-7 mới hoàn thành.

Tào Tháo khoanh tay dạo bước trong phòng, phải làm thế nào mới kéo dài được thời gian Lưu Cảnh tấn công? Trần Quần cẩn thận hỏi:

- Tư Mã Ý đến thăm hỏi thần, gã nói cuộc chiến Hợp Phì là không thể tránh được nhưng cần chúng ta nhượng bộ.

- Nhượng bộ cái gì?

Tào Tháo vội hỏi.

- Gã không nói rõ, chỉ nói là trong lòng Ngụy công sẽ hiểu.

Tào Tháo chau mày lại, lão sao mà hiểu được? Lúc này, Tào Phi vẫn đứng bên cạnh lão nói:

- Lẽ nào Lưu Cảnh muốn chúng ta nhường lại Tịnh Châu?

- Nói bậy!

Tào Tháo nổi giận nói:

- Sao có thể thế được, còn không bằng đại chiến Hợp Phì 1 trận. Lưu Cảnh sẽ không đưa ra yêu cầu này.

- Con nói không phải là toàn bộ Tịnh Châu mà là quận Hà Đông của Tịnh Châu. Như vậy Lưu Cảnh có tấm ván để tấn công Tịnh Châu thì đương nhiên hắn sẽ không cần phải phát động chiến dịch Hợp Phì mà trực tiếp phát động chiến dịch Tịnh Châu.

Trong lòng Tào Tháo vừa động, có lẽ là khả năng này. Lúc này Từ Dịch vội vàng đi vào, khom người thi lễ:

- Tham kiến Ngụy công.

- Quý Tài không cần đa lễ, đi gặp mặt Tư Mã Ý, gã nói gì?

- Khởi bẩm Ngụy Công. Tư Mã Ý nói hai chuyện. Một là hi vọng chúng ta đưa số phụ nữ, người già và trẻ em Tịnh Châu đã bắt được cho nước Hán, gã sẽ bồi thường.

Tào Tháo không nhịn được liền bật cười:

- Không nằm ngoài dự đoán của ta, bọn họ muốn số nhân khẩu này. Nếu bọn họ đồng ý bồi thường ta có thể suy nghĩ, không biết bọn họ đồng ý bồi thường bao nhiêu?

- Tứ Mã Ý nói muốn nói chuyện.

Tào Tháo gật đầu vói với Tào Phi:

- Phi Nhi, chuyện này con hãy phụ trách đi nói chuyện với bọn họ.

- Hài nhi tuân lệnh!

Lúc này, Từ Dịch lại nói:

- Điện hạ, Tư Mã Ý còn nói một chuyện nữa, vi thần cảm thấy chuyện này mới chính là đại sự.

Ánh mắt của Tào Tháo liền trở lên nghiêm trọng, lão nhìn chăm chú vào Từ Dịch nói:

- Chuyện gì?

- Lưu Cảnh định ngày mai đi Lạc Dương tế miếu, hắn hy vọng Ngụy công có thể đồng ý.

- Đi Lạc Dương?

Tào Tháo cười lạnh liên tục nói:

- Sao hắn lại đi Lạc Dương, dẫn theo 500 thị vệ, lại thêm 5 ngàn kỵ binh?

- Ngụy công, Tư Mã Ý nói, Lưu Cảnh định dẫn 5 vạn quân đội đi Lạc Dương.

Nét mặt của Tào Tháo cứng ngắc, 5 vạn quân đội đi Lạc Dương tế miếu, rõ ràng là muốn chiếm Lạc Dương. Tào Tháo không kìm nổi hừ mạnh một tiếng:

- Hắn nằm mơ đi!

Tào Phi ở bên cạnh lại thấp giọng:

- Phụ thân, chỉ e theo như lời Lưu Cảnh sẽ là điều kiện để tránh cuộc chiến Hợp Phì.

Đề xuất Voz: Bởi Vì Chúng Ta Sẽ Mãi Mãi Bên Nhau​
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN