Chương 1010: Thiên tử bù nhìn.

Chương 1010: Thiên tử bù nhìn.

Tào Tháo một lúc lâu không nói gì, lão cảm giác con trưởng nói đúng, đây là điều kiện mà Lưu Cảnh đề xuất để tránh cuộc chiến Hợp Phì, tặng Lạc Dương cho hắn, có được vùng Lạc Dương, bắc có thể tấn công Tịnh Châu, đông có thể chiếm lĩnh Hứa Xương, nam có thể giáp công Nam Dương thì Hợp Phì có vẻ như không còn quan trọng gì nữa rồi.

Điều quan trọng hơn là có được Lạc Dương, tương đương với có được Lưỡng Kinh. Như vậy, nước Hán có thể lập tức thăng làm vương triều Đại Hán, mình chỉ dựa vào một Hà Bắc và Tịnh Châu, làm sao có thể đấu lại với quân Hán.

Nghĩ vậy, Tào Tháo liền nghiến răng nghiến lợi nói:

- Trung Nguyên là nơi ta khởi binh, hắn muốn chiếm Lạc Dương, nằm mơ đi!

- Phụ thân, con nghe nói gần đây Lưu Hiệp đang khích bác quan hệ giữa hoàng tộc phía nam và Lưu Cảnh. Ông ta đặt tông miếu của hoàng tộc phía nam tế ở Lạc Dương. Chính điều này đã thành cái cớ để Lưu Cảnh muốn đi tế miếu ở Lạc Dương. Thậm chí hắn không cần mang 5 vạn quân đội, chỉ cần dẫn theo đại quân 5 ngàn người của hắn sẽ lập tức đánh ra Đồng Quan, vào Lạc Dương, danh chính ngôn thuận chiếm lĩnh Lạc Dương.

Tào Tháo gật đầu:

- Đó chính là cách ngu xuẩn thành sự không có, bại sự có thừa, ta sẽ đi gặp gã ngay bây giờ.

Sau sự kiện Phục Hoàn, Tào Tháo từng nghiêm cấm hoàng thân quốc thích, các quan viên tiếp xúc với Hán đế Lưu Hiệp. Vì để khống chế Lưu Hiệp, lão không tiếc mang gả 2 đứa con gái của mình cho Lưu Hiệp, thay thế được Phục Hoàng Hậu. Chỉ vì Tào Tháo và Lưu Cảnh từng có thỏa thuận, cuối cùng lão phải giữ lại danh nghĩa của Phục hoàng hậu, còn hai người con gái của lão làm Nguyên phi và Quý phi.

Nhưng, 1-2 năm nay, Tào Tháo lại dần dần thả lỏng cho Lưu Hiệp. Một mặt là vì Lưu Hiệp vốn dĩ yếu đuối đã bị lão khống chế hoàn toàn, không dám có mưu đồ gì. Mặt khác, Lưu Cảnh gây chuyện khiến nước Hán từng bước biến thành triều Hán. Người trong thiên hạ dù là sĩ thứ cũng dần dần quên đi Thiên tử của Nghiệp Đô mà coi Lưu Cảnh là chính thống.

Đây là điểm mâu thuẫn của Tào Tháo. Mặc dù lão hi vọng lấy nước Ngụy thay thế cho triều Hán, nhưng rất nhanh lão lại phát hiện không phải dân chúng đã quên mất triều Hán mà đã coi nước Hán Trường An của Lưu Cảnh là triều Hán rồi. Danh tiếng của triều Hán đã lấn át nước Ngụy.

Sau khi cân nhắc, Tào Tháo quyết định thả lỏng sự khống chế với Lưu Hiệp, để cho triều Hán sắp tiêu vong này lộ mặt, nhắc nhở mọi người Thiên tử Đại Hán vẫn tồn tại, không chỉ có nới lỏng cho Lưu Hiệp và quan hệ với bên ngoài, thậm chí đại chiến Hán Hung đang bùng nổ, Tào Tháo vẫn lấy dưới danh nghĩa Thiên tử để chuẩn bị chiến tranh.

Chỉ có điều biểu hiện của Lưu Hiệp quả thực khiến Tào Tháo thất vọng, không nói đến sự thiển cận, mà hết lần này đến lần khác hành động nhỏ của gã bị Lưu Cảnh bắt được nhược điểm, khiến hắn có cớ chiếm được Lạc Dương, điều này sao lại không khiến Tào Tháo tức giận cho được.

Tào Tháo nổi giận đùng đùng đi vào An Dương cung, trước điện lão cao giọng nói với mấy tên thái giám:

- Thiên tử đang ở đâu? Hãy nói vi thần có chuyện quan trọng muốn cầu kiến.

Tào Tháo luôn mồm xưng là vi thần nhưng ngữ khí của lão thì vô cùng nghiêm khắc, mấy tên thái giám hoảng sợ chạy đi như bay.

Lúc này, Lưu Hiệp đang cùng với Nguyên phi Tào Tiết ăn cơm trưa. Hai năm nay Lưu Hiệp béo lên nhiều, gã đã hơn 40 tuổi, sống trường kì trong thâm cung khiến gã không thể tiếp xúc với thế giới bên ngoài, lối suy nghĩ cũng dần thoái hóa. Gã như một con chim lớn lên trong chiếc lồng, đã không còn sự tôn nghiêm và tâm huyết của một ông vua. Gã chỉ thỏa mãn với danh hiệu và xưng hô Đế vương, hi vọng mãi mãi có được cuộc sống như vậy, mãi mãi trở thành Thiên tử Đại Hán.

Về phần sự nghiệp phục hưng Đại Hán đã không còn liên quan gì đến gã, gã cũng không quan tâm. Gã chỉ quan tâm một điều duy nhất ở thế giới bên ngoài chính là Lưu Cảnh đang từng ngày lớn mạnh, khiến gã như đứng đống lửa, ngồi đống than. Đó là sự uy hiếp đến lợi ích thiết thân của gã. Làm vua không xong, chỉ còn lại cái danh Thiên tử, sự uy hiếp của Lưu Cảnh còn vượt xa của Tào Tháo.

- Bệ hạ đang nghĩ gì vậy?

Tào Tiết ngồi đối diện cười hỏi.

Tuy năm nay Tào Tiết chỉ có 18 tuổi nhưng rất thanh tú, dáng người nhỏ nhắn đối lập hoàn toàn với Lưu Hiệp. Lưu Hiệp một lúc lâu sau mới định thần lại được, nói:

- Trẫm đang nghĩ đến chuyện tế miếu ngày mai, không biết vì sao mọi người đều nói sức khỏe không tốt, không thể tham gia tế miếu?

- Bệ hạ nói hai ngày trước triệu tập tất cả hoàng tộc tế miếu sao?

Lưu Hiệp gật đầu:

- Vốn dĩ đã nói xong rồi nhưng hai ngày nay có không ít hoàng tộc, hơn nữa còn có những người đức cao vọng trọng đến xin nghỉ phép, nói sức khỏe không tốt, ngày mai không thể tham gia tế miếu nhưng bây giờ cách ngày tế miểu còn 20 ngày nữa, đây rõ ràng là bọn họ kiếm cớ không tham gia mà.

- Bệ hạ nói đúng, đây là kiếm cớ, nhưng có hiểu vì sao lại có nhiều người kiếm cớ như vậy không? Lẽ nào hai năm trước cũng như thế này sao?

- Không có, năm kia họ đều tham gia tế miếu, chỉ có điều năm nay hơi lạ, hỏi thế nào cũng không nói thật, trẫm nghĩ mãi mà không thể hiểu nổi.

Hai người đang nói chuyện thì có một gã thái giám chạy vào, khom người nói:

- Bệ hạ, Ngụy công đến rồi, có chuyện gấp muốn cầu kiến bệ hạ.

Tào Tháo đã đến khiến Lưu Hiệp khẽ run sợ theo bản năng, Tào Tiết vội vàng an ủi nói:

- Bệ hạ, có lẽ phụ thân đến vì chuyện phong Thế tử, sẽ không có vấn đề gì đâu, xin bệ hạ đừng lo lắng.

Lưu Hiệp suy nghĩ một chút, gần đây cũng không có chiến dịch chắc cũng không có chuyện gì lớn. Gã thả lỏng nói với thái giám:

- Ngụy công chờ ở điện một chút, trẫm thay quần áo xong sẽ lập tức đến ngay.

Lưu Hiệp cũng không để ý đến dùng bữa liền thay thường phục vội vàng đi về phía điện.

Trong điện Thái Cực, Tào Tháo ngồi một mình, hơn 10 thị vệ mặc kim giáp đứng hai bên. Đây đều là tâm phúc mà Tào Tháo phái đi bảo vệ, chịu trách nhiệm về sự an toàn cho hoàng cung. Còn có mấy tên thái giám, cũng rất trung thành với Tào Tháo. Có bọn họ, cho dù Lưu Hiệp làm gì, nói gì cũng không thể qua mắt được Tào Tháo.

Lúc này, hậu điện có tiếng bước chân vọng đến. Mấy cung nữ và thái giám vây quanh Lưu Hiệp đi vào thiên điện. Tào Tháo đứng lên thi lễ nói:

- Vi thần tham kiến bệ hạ!

- Ngụy công không cần đa lễ, mời ngồi!

Lưu Hiệp mời Tào Tháo ngồi xuống, vẻ mặt tươi cười nói:

- Không biết Ngụy công có chuyện gì muốn thảo luận với trẫm?

Tào Tháo cũng thản nhiên nói:

- Cũng không phải chuyện gấp, chỉ là muốn thảo luận với bệ hạ về chuyện tế miếu ngày mai một chút. Nghe nói năm nay bệ hạ cử hành một buổi tế miếu long trọng, phải không?

Lưu Hiệp không hiểu ý của Tào Tháo đành phải cẩn thận nói:

- Tạm thời có ý định này.

- Nghe nói bên Lạc Dương cũng muốn tiến hành tế miếu, không biết là nghe đồn hay là thật?

Tào Tháo nhắc đến tế miếu ở Lạc Dương khiến Lưu Hiệp lập tức căng thẳng, đó là sự nhỏ mọn của gã, nghĩ chán ghét Lưu Cảnh, bảo tôn thất phương nam đi Lạc Dương tế miếu, duy chỉ có Lưu Cảnh là không mời.

Lưu Hiệp không thể phủ nhận, đành phải kiên trì nói:

- Trẫm chủ yếu là cân nhắc thấy tôn thất phương nam đến Nghiệp Đô không tiện, cho nên đề nghị họ tế miếu ở Lạc Dương, lẽ nào có gì không ổn sao?

Rốt cuộc Tào Tháo cũng không kìm nổi sự tức giận nữa mà lạnh lùng nói:

- Tôn thất phương nam? Ý nói là bệ hạ cũng chuẩn bị mời Hán vương đến Lạc Dương tế miếu sao?

Lưu Hiệp hoảng sợ, vội vàng khoát tay nói:

- Không, trẫm không mời hắn, chắc là Ngụy công nghe nhầm rồi.

- Hừ!

Tào Tháo hừ lạnh một tiếng rồi đứng lên nói:

- Hôm nay sứ giả của Hán vương đến đây, y mang tin của Hán vương đến, Lưu Cảnh cũng muốn tham gia tế miếu ở Lạc Dương. Hắn không chỉ muốn đi mà còn muốn dẫn theo 5 vạn quân đội đến, bệ hạ nói xem nên làm thế nào mới phải?

Lưu Hiệp ngây người ra, một lúc lâu không phản ứng gì. Tào Tháo nói câu này là có ý gì?

- Ngụy công, hắn có ý gì?

- Bệ hạ thực sự không rõ sao?

Ánh mắt của Tào Tháo nhìn gã lạnh lùng, nghiêm nghị, trong lòng Lưu Hiệp hoảng sợ, liền vội vàng lắc đầu:

- Trẫm thực sự không hiểu.

- Được rồi, ta sẽ nói cho bệ hạ biết. Bệ hạ đã cho hắn một cơ hội, hắn sẽ lấy cớ đi Lạc Dương tế miếu rồi để lại 5 vạn quân ở đó hoặc là hắn cũng không đi. Vi thần nói như vậy, bệ hạ chắc là hiểu rồi chứ?

Mặt của Lưu Hiệp lúc đỏ lúc trắng, rốt cuộc gã cũng đã ý thức được việc ngu xuẩn mà mình đã làm. Tiến hành tế miếu ở Lạc Dương là cho Lưu Cảnh cơ hội cướp Lạc Dương. Trong lòng gã vừa hối hận vừa sợ hãi, rõ ràng là Tào Tháo đến hỏi tội, mình phải làm thế nào bây giờ?

Lưu Hiệp mấp máy môi, một lúc lâu sau mới thấp giọng nói:

- Bây giờ nên làm gì? Trẫm muốn nghe sự sắp xếp của Ngụy công?

Tào Tháo tức giận trong lòng, hận là không thể chém cho tên bị thịt ngu xuẩn này một đao. Nhưng dù sao người này cũng là Thiên tử, còn có tác dụng với mình, lão đành nhịn cục tức, lạnh lùng nói:

- Xin bệ hạ lập tức hạ chỉ, vì tiết kiệm hủy tế miếu ngày mai, tất cả tôn thất ở tại nhà mình hiến tế tổ tiên.

Lưu Hiệp không muốn hủy bỏ tế miếu của Nghiệp Đô, nhưng gã không dám không nghe lời đành phải gật đầu:

- Được rồi! Trẫm sẽ lập tức hạ chỉ hủy bỏ tế miếu ngày mai.

Sắc mặt của Tào Tháo hơi dịu xuống, giọng điệu cũng ôn hòa, lão lại nói:

- Thực ra là vi thần suy nghĩ vì bệ hạ, Lưu Cảnh đã quyết định ngày mai cử hành tế miếu ở Trường An, nếu bệ hạ cứ cố chấp, ta tin sẽ không có nhiều tôn thất dám tham gia tế miếu. Lưu Cảnh thế lớn, tôn thất không thể làm gì hắn, bệ hạ hãy tự giải quyết đi.

Nói xong, Tào Tháo khom người thi lễ rồi xoay người nghênh ngang rời đi. Lưu Hiệp nghe thấy vậy há mồm trợn mắt. Rốt cuộc thì gã cũng đã hiểu vì sao nhiều tôn thất lại xin nghỉ nói là bị ốm, họ sợ hãi Lưu Cảnh mới là thật.

Gã cảm thẩy hai chân run lên lẩy bẩy, cảm giác sợ hãi bủa vây ông ta. Một lúc lâu sau ông ta mới lẩm bẩm nói:

- Lẽ nào thời gian của trẫm không còn lâu nữa sao?

Ngay chiều hôm đó, Tào Tháo triệu tập đầy đủ các quan văn võ nước Ngụy ở đài Đồng Tước, chính thức tuyên bố quyết định của lão. Vì người kế thừa nước Ngụy, Tào Tháo lại lập tức hạ lệnh đại xá cho kẻ tù tội trong thiên hạ, ăn mừng nước Ngụy lập Thế tử. Nghiệp Đô vui mừng nhưng có rất nhiều người mất mát, nhất là những người ủng hộ Tào Thực, đều bị đại họa làm cho sợ hãi.

Lúc sẩm tối, trong 1 quán trọ ở Nghiệp Đô, Tư Mã Ý đang ngồi một mình đọc sách. Những sự vui vẻ của buổi chiều đã chấm dứt nhưng lúc này vẫn còn mơ hồ nghe thấy tiếng pháo phía xa vọng lại.

Tư Mã Ý cũng không ngờ, Tào Tháo lại tuyên bố lập Tào Phi làm Thế tử vào lúc này. Bình thường ngày hôm sau của năm mới chính thức bắt đầu thì người ta mới tuyên bố quyết định trọng đại này. Bây giờ cách tết còn 20 ngày nữa mà Tào Tháo đã vội tuyên bố quyết định này quả thực là hơi bất thường.

Nhưng Tư Mã Ý cũng đoán được một chút nguyên nhân, căn cứ vào tin tình báo mà họ có được. Cho dù Tào Phi ngày càng có dấu hiệu thắng lợi nhưng Tào Thực và thế lực ủng hộ y sẽ không cam lòng. Vẫn còn đang chuẩn bị sau tết đánh cược một lần cuối cùng. Mà lúc này Tào Tháo lại tuyên bố lập Tào Phi làm Thế tử hẳn là lão đã cảm thấy điều gì đó rồi?

Mặt khác, lúc này Tào Tháo lập Tào Phi làm Thế tử, e là lão đang chuẩn bị cho chiến tranh Hợp Phì.

Lúc này, một gã thị vệ vội vàng đi xuống nhà, khom người thi lễ nói với Tư Mã Ý:

- Khởi bẩm Thượng thư, Lý Tham quân cầu kiến.

Tư Mã Ý phấn chấn hẳn lên nói:

- Mau mời ông ta vào!

Lý Tham quân chính là Lý Phù, ông ta đảm nhiệm Giáo úy Tham quân, là người liên hệ các quan viên nước Hán ở Nghiệp Đô, thuộc thân phân công khai. Nước Hán có công văn, thư tín gì cho nước Ngụy đều do Lý Phù phụ trách truyền đạt.

Mặt khác, Lý Phù cũng thu thập những tin tình báo quan trọng ở Nghiệp Đô chuyển về Thành Đô. Những tin tình báo này không phải là tuyệt mật, mà là tin tức công khai. Cũng chính vì lý do này mà Tào Tháo biết rõ Lý Phù nhiều lần làm chuyện mờ ám, nhưng vẫn không thể tìm ra chứng cớ để xử lý ông ta.

Không lâu sau, Lý Phù được dẫn vào hậu đường, ông ta khom người thi lễ:

- Lý Phù tham kiến Tư Mã thượng thư!

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Tôn Lạc Vô Cực
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN