Chương 1011: Huynh đệ bất hòa.

Chương 1011: Huynh đệ bất hòa.

Tư Mã Ý mời Lý Phù ngồi xuống rồi lệnh cho cấp dưới dâng trà, lúc này ông ta mới cười tủm tỉm nói:

- Lúc sắp đi, Điện hạ có dặn dò ta thay Điện hạ hỏi thăm ông, qua nhiều năm vẫn ở lại Nghiệp Đô, ông phải chịu thiệt thòi rồi.

Lý Phù cười khổ một tiếng rồi nói:

- Ta vốn là người bên Nghiệp Đô, hơn nữa bản tính đã ngông cuồng, không chịu gò bó, thực ra ta rất thích cuộc sống như vậy, không gì trói buộc, tự do tự tại, còn từng bước được phong làm Giáo úy Tham quân. Nói ra bản thân ta thấy hổ thẹn, so với các tướng sĩ phải chinh chiến đẫm máu, ta không nên nhận sự hậu đãi như vậy.

- Là Tham quân khiêm tốn rồi, sự cống hiến của Tham quân có lẽ người bình thường không biết đến nhưng Điện hạ và Bình Chương Đài lại rất rõ, nhiều giọt nước nhỏ sẽ thành biển lớn. Chúng ta định đô ở Trường An, bắt đầu dùng Vị Ương cung lại không có mấy ai ra chỉ trích, đây không phải là cống hiến của Tham quân sao? Đi giải thích từng nhà một, thắng được hàng trăm lý giải của quan lại, giúp chúng ta đứng vững về mặt pháp lý, đây là cống hiến.

Tuy Lý Phù cho rằng mình không có cống hiến gì nhưng càng khiêm tốn bao nhiêu, khi y thấy Tư Mã Ý thừa nhận thành tích của mình thì trong lòng lại càng vui sướng bấy nhiêu, y cười nói:

- Hôm nay Nghiệp Đô xảy ra đại sự, Tào Tháo đột nhiên tuyên bố lập Thế tử, Thượng thư chắc biết rồi chứ?

Tư Mã Ý thấy hơi lạ, không hiểu liền hỏi:

- Vì sao lại nói là “đột nhiên tuyên bố” ?

- Bởi vì mấy ngày trước Tào Tháo còn công khai nói rằng, qua tết sẽ công bố xác lập người thừa kế, nhưng bây giờ cách tết những 20 ngày mà đã tuyên bố rồi thực sự khiến người ta bất ngờ. Nói thẳng ra là, rõ ràng rất vội vàng, thậm chí đến nghi thức cũng không kịp chuẩn bị.

- Đây là vì nguyên nhân gì?

Tư Mã Ý cảm thấy kỳ lạ liền hứng thú hỏi.

- Chắc là có liên quan đến Tào Thực, nghe nói hơn 100 quan lớn chuẩn bị ngày mai cùng ký vào một lá thư dâng lên Tào Tháo, yêu cầu lập Tào Thực làm người thừa kế. Để tránh phát sinh chuyện này, Tào Tháo liền tuyên bố lập Thế tử, cũng dập tắt suy nghĩ này trong đầu các quan lớn.

- Hơn 100 quan lớn!

Tư Mã Ý giật mình kinh hãi:

- Bao gồm cả quan lớn ở địa phương sao?

- Chắc là cũng bao gồm cả Thứ sử của địa phương, nhất là vùng Từ Châu, Tào Thực từng tuần tra ở đó 2 năm, chiếm được lòng người. Lần này Tào Tháo tuyên bố lập Thế tử là rất mạo hiểm, có thể nói đây là sự phiêu lưu chính trị của nước Ngụy. Tuy đã lập Thế tử nhưng có thể thuận lợi vượt qua cửa ải này hay không, còn là một vấn đề lớn. Đây là hũ rượu đắng Tào Tháo đã ủ 10 năm nay.

Tư Mã Ý hiểu sự ám chỉ của Lý Phù. Vấn đề lập Thế tử Tào Tháo vẫn luôn do dự, đã từng quyết định lập Tào Thực làm Thế tử, thậm chí trước vụ án Dương Thôi, Tào Thực còn chiếm thế thượng phong. Chỉ có sự phối hợp của Tào Phi ở nước Hán, cẩn thận vạch ra án Dương Thôi, làm lộ tư tưởng chính trị của Tào Thực cuối cùng khiến Tào Tháo thất vọng, sửa thành lập Tào Phi làm Thế tử.

Cho dù hiện giờ đã xác lập Thế tử nhưng hậu quả đấu tranh chính trị 10 năm khó có thể xóa bỏ trong thời gian ngắn. Hơn nữa, mấy năm trước Tào Tháo vì lập Tào Thực làm người thừa kế, nuôi dưỡng vây cánh cho Tào Thực để Tào Thực có một số lượng lớn thuộc hạ tận tâm và trung thành, tạo thành một thể lực chính trị hùng mạnh. Hiện tại, Tào Tháo còn có thể ngăn chặn, một khi lão chết đi thì chắc chắn hai huynh đệ này sẽ đấu tranh với nhau rất gay gắt.

Tư Mã Ý khoanh tay đi đi đi lại trong phòng, gã đang ra một quyết định, mà quyết định này nửa năm trước Lưu Cảnh đã từng đề cập đến. Đó chính là lợi dụng triệt để cuộc đấu tranh chính trị giữa Tào Phi và Tào Thực, khuấy đục nước Ngụy, thậm chí khiến cả Tào Chương cũng liên lụy vào đó, làm cho nước Ngụy suy yếu ở mức độ lớn nhất.

Hiện tại, Tào Phi đã được lập làm Thế tử, không phải là cuộc đấu tranh đã kết thúc mà nó sẽ càng kịch liệt hơn nữa. Mọi người đều rất rõ thế lực của Tào Thực. Nếu Tào Phi đăng vị, đợi chờ bọn họ là một cuộc thanh tẩy đầy mùi máu tanh.

Nghĩ vậy, Tư Mã Ý liền quay đầu nói với Lý Phù:

- Hán vương luôn chú ý đến cuộc chiến Phi Thực, cũng hi vọng nước Ngụy vì thế mà rối loạn, tạo cho chúng ta cơ hội, dùng một cái giá thật nhỏ để tiêu diệt nước Ngụy. Lý Tham quân ở Nghiệp Đô, hi vọng có thể lập công trong chuyện này.

Lý Phù gật gật đầu lại hỏi:

- Không biết Hán vương Điện hạ sẽ ủng hộ ai?

Tư Mã Ý mỉm cười:

- Lợi ích của chúng ta không nằm ở Tào Phi hay Tào Thực. Khi Tào Phi còn yếu chúng ta ủng hộ Tào Phi. Bây giờ là Tào Thực yếu đương nhiên chúng ta phải ủng hộ Tào Thực. Nhưng chuyện này không thể nóng vội, càng không được để lại dấu vết gì. Con người của Tào Phi rất nham hiểm, thủ đoạn cũng rât lợi hại, y sẽ lợi dụng việc tư thông với địch để định tội Tào Thực. Chuyện này quan trọng, Lý Tham quân nhất định phải làm cẩn thận.

- Ta hiểu rồi, xin Tư Mã Thượng thư cứ yên tâm, mạng lưới quan hệ của ta ở Nghiệp Đô sẽ không để Tào Phi nắm được nhược điểm đâu.

Ban đêm, có một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại trên đường phố trước cửa Quảng Dương, hai bên xe ngựa chỉ có hơn 10 thị vệ. Bên trong xe ngựa, Tào Thực đang nhìn ra đường phố không một bóng người với ánh mắt vô thần. Từng đống tuyết hỗn độn chồng chất bên đường, phố xa rét mướt không một bóng người.

Lúc này tâm trạng của Tào Thực cũng giống như những bông tuyết trắng kia, sau khi mang niềm vui và nụ cười đến thì bị mọi người vô tình vứt bỏ. Đúng vậy, là vứt bỏ! Tào Thực đúng là cảm thấy bị cha mình vứt bỏ.

Cuối cùng phụ thân lại lập huynh trưởng làm Thế tử. Một khi đã như vậy thì vì sao lúc trước ông ấy lại cho mình nhiều hi vọng như vậy. Bên tai Tào Thực vẫn còn như vang vọng lời khích lệ của phụ thân.

- Thực Nhi, con giống cha, đều là người tài trí kiệt xuất, có khát vọng lớn lao, phụ thân hi vọng con có thể thừa kế sự nghiệp của ta, cuối cùng thống nhất thiên hạ. Lúc đó, phụ thân dưới suối vàng cũng có thể nhắm mắt được rồi.

Lời này phụ thân nói mới một năm trước, lúc ông ấy còn dẫn mình đi Nhữ Nam chinh phạt quân Hán. Lúc đó y khí phách cao ngất trời, tràn đầy hi vọng vào tương lai của bản thân. Còn nửa năm trước sau khi xảy ra vụ án Dương Thôi, tất cả đã thay đổi, phụ thân bất hòa với y, quyền lực bị tước đoạt, y dường như từ trên trời rơi xuống đất. Hôm nay, cuối cùng tin tức phụ thân tuyên bố cũng khiến y lạnh thấu tâm can.

Tào Thực cúi đầu thở dài, bây giờ y nên làm gì, nên đi về đâu?

Đúng lúc này, có mấy tên kỵ binh chạy phía trước, chạy đến trước đoàn xe của Tào Thực thì ghìm chặt chiến mã:

- Đây là xe ngựa của Thực công tử sao?

- Đúng vậy!

- Ngụy công có lệnh bảo Thực công tử lập tức yết kiến, không được chậm trễ nữa!

Kỵ binh lại đi lên trước cửa sổ xe ngựa thấp giọng nói:

- Thực công tử mau đi! Ngụy công chờ đã sốt ruột rồi!

Tào Thực gật gật đầu dặn dò phu xe:

- Tăng tốc!

Xe ngựa chợt tăng tốc, hướng về Đồng Tước cung phía bắc ngoại thành mà đi.

Không lâu sau, xe ngựa đã đi đến trước cửa Đồng Tước cung, chậm rãi dừng lại trước bậc cầu thang. Một gã thái giám đã chờ trong này thấy Tào Thực đến liền vội vàng đi lên:

- Công tử mau theo ta! Trưởng công tử đã kết thúc rồi, Ngụy công đang chờ.

Tào Thực lập tức dừng bước, chần chừ nói:

- Huynh trưởng cũng đang ở đây?

- Trưởng công tử bị tuyên vào yết kiến, vâng! Vâng, đó không phải là đến rồi sao?

Tào Thực nhìn vào trong cung, chỉ thấy huynh trưởng Tào Phi đang bước nhanh về phía mình, vẻ mặt tràn đầy gió xuân. Lúc này, Tào Thực không muốn gặp y nữa nhưng lại không có chỗ rút lui đành phải cắn môi tiếp đón.

- Ồ! Tam đệ cũng đến rồi!

Tào Phi đã nhìn thấy xe ngựa của Tào Thực từ lâu, lúc này y ra vẻ ngạc nhiên như vừa mới phát hiện ra:

- Là phụ thân bảo đệ tới?

Tào Phi lại bổ sung.

Tào Thực đi lên miễn cưỡng thi lễ nói:

- Chúc mừng đại ca!

Tào Phi mỉm cười, ánh mắt đắc ý, bao lâu nay y gần như bị ép đến đường cùng nhưng bây giờ đã khác. Nhìn vẻ mặt đau khổ của đệ mình, trong lòng y có một cảm giác vui sướng khó mà diễn tả.

- Thực ra đệ cũng không cần phải buồn.

Tào Phi cười khan một tiếng rồi vỗ vỗ vai đệ đệ nói lời thấm thía:

- Hai huynh đệ chúng ta vứt bỏ hiềm khích lúc trước, đừng để chuyện đó trong lòng nữa, cùng nhau đồng tâm hiệp lực, tương lai sẽ làm cho sự nghiệp của phụ thân lớn mạnh.

- Những lời này phải nói với huynh trưởng mới đúng, đừng để bụng chuyện đã qua, huynh trưởng có thể làm được không?

Tào Thực lạnh lùng nói.

Tào Phi biến sắc, vẻ mặt trầm xuống vô cùng mất hứng:

- Tam đệ, lời này của đệ là có ý gì?

- Chắc là huynh trưởng hiểu ý của đệ!

Tào Phi lạnh lùng nhìn lên huynh trưởng dáng người cao lớn. Một lúc lâu sau, y hừ lạnh một tiếng hỏi:

- Tam đệ không chịu dừng tay sao?

- Có dừng tay hay không, còn phải xem huynh trưởng có dừng tay hay không?

- Nếu Tam đệ không chịu dừng tay, vậy ta đương nhiên cũng sẽ không chịu im lặng.

Hai người đấu khẩu nhau không nhượng bộ chút nào. Lúc này, có một cô gái trẻ dáng người cao gầy từ trong cung đi ra. Chính là Tào Hiến, Tào Tháo đã không còn kiên nhẫn được nữa, cho nên bảo con gái đi giục Tào Thực.

- Tam ca!

Tào Hiến thấy Tào Thực liền vội vàng đi lên:

- Sao huynh còn chưa vào, phụ thân đang sốt suột lắm đấy!

Tào Thực gật gật đầu ôm quyền thi lễ với Tào Phi, rồi dùng giọng cứng rắn nói:

- Mời đại ca! Đệ vào trước.

Tào Phi cười cười, trước mặt muội muội y lại khôi phục hình tượng ôn hòa dễ gần của người huynh trưởng, giọng nói cũng trở nên dịu dàng:

- Tam đệ mau đi đi! Đừng để phụ thân sốt ruột, sau này có thời gian huynh đệ chúng ta lại nói chuyện.

Tào Thực xoay người bước đi, Tào Phi khoanh tay nhìn bóng đệ mình, khóe miệng y mỉm cười nham hiểm.

- Tam ca, muội còn tưởng rằng các huynh sẽ cãi nhau, muội lo đại ca sẽ châm chọc, khiêu khích huynh. Xem ra vẫn tốt, đại ca vẫn ôn hòa như trước.

Quan hệ của Tào Hiến và Tam ca Tào Thực rất tốt. Lần này nàng rất thông cảm với Tào Thực, sợ là từ nay về sau Tam ca sẽ rơi vào trầm luân, hơn nữa nàng cũng sắp xuất giá rồi. Sau này không quan tâm được đến Tam ca nữa, khiến trong lòng nàng tràn đầy lo lắng.

Nhưng thái độ ôn hòa của huynh trưởng vừa rồi lại khiến nàng rất yên tâm. Tào Thực rất muốn mắng một câu “Ngụy quân tử” nhưng lại không đành lòng làm tổn thương muội muội, liền chuyển đề tài nói:

- Tiểu muội, phụ thân tìm ta vội như vậy làm gì?

- Muội cũng không rõ, nhưng muội nghĩ chắc là phụ thân muốn trấn an Tam ca! Dù sao, hôm nay tuyên bố lập Thế tử đã đả kích lớn đến Tam ca. Trong lòng phụ thân cũng sẽ có chút áy náy, trước kia ông rất thích huynh mà.

Tào Thực nghĩ đi nghĩ lại cũng đúng, chắc là phụ thân sẽ an ủi mình.

Rất nhanh, hai người đã đi vào thư phòng của Tào Tháo. Tào Hiến bẩm báo trước rồi nói:

- Tam ca, phụ thân cho gọi huynh.

Tào Thực mang sự bất an mà đi vào thư phòng, quỳ xuống trước mặt Tào Tháo dập đầu thật mạnh nói:

- Hài nhi bái kiến phụ thân!

Đề xuất Voz: Đợi em đến tháng 13
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN