Chương 1022: Từng bước gặp bất lợi
Chương 1022: Từng bước gặp bất lợi
Vốn dĩ nói đất đóng quân của quân Hán là ở tây ngạn Sào Hồ. Ở đó tập trung mấy vạn đại quân, cách Hợp Phì không đến trăm dặm, nhưng năm ngoái hai bên vì liên hợp đối phó Hung Nô, đã đạt thành hiệp nghị lui binh. Quân hán rút lui khỏi Sào Hồ về phía tây, lui về huyện Hoàn. Hoàng Trung lập tức hạ lệnh đại quân đóng quân tại Trường Giang Hoàn Khẩu, đóng thủy trại ở đây.
Trước mắt, quân Hán đóng ba vạn quân ở Hoàn Khẩu, do lão tướng Hoàng Trung thống soái, còn Cam Ninh thì đóng quân ở Sài Tang, làm hậu viện hô ứng.
Ngoại trừ Hoàn Khẩu ra, tại huyện Nam Lăng ngoài ba trăm dặm phía đông Trường Giang cũng có năm ngàn trú binh, bao gồm cả Nhu Tu Khẩu và Vu Hồ ở bờ đối diện, quân Hán đều đóng quân, đã xây dựng mấy mươi phong hỏa đài ở ven bờ sông, tạo thành thế thiên lý hô ứng trên Trường Giang.
Khi quân Tào xé bỏ hiệp nghị của song phương vào năm ngoái, đột nhiên ồ ạt tấn công Nhu Tu Khẩu, mấy mươi phong hỏa đài ven bờ Trường Giang lập tức đốt lửa hiệu cảnh báo, ngày đêm không ngừng.
Lúc này, quân Hán đang tích cực chuẩn bị cho cuộc chiến Hợp Phì. Mặc dù đợt tấn công bất ngờ của quân Tào đã làm cho thế cục trở nên rối rắm, nhưng Hoàng Trung lại bất động. Dựa theo bố trí của Lưu Cảnh, hắn hạ lệnh cho hai ngàn quân Hán đóng tại cửa sông Vu Hồ tiến vào Ngô Quận, giao cho Lục Tốn thống nhất chỉ huy, đồng thời, lại lệnh cho quân Hán ở Nhu Tu Khẩu và huyện Nam Lăng rút về Hoàn Khẩu, giảm đi tổn thất của quân đội đến mức thấp nhất.
Thế lực của quân Tào khuếch trương về phía nam đến vùng Nhu Tu Khẩu, mà thế lực của quân hán thì lùi về phía tây đến Hoàn Khẩu. Cùng lúc đó, Bàng Thống nhận được tin tức cũng dẫn một vạn thủy quân khẩn cấp chạy đến Hoàn Khẩu, chỉ cần Hoàn Khẩu và huyện Hoàn không mất, quân Hán ở quận Lư Giang liền có chỗ đứng. Đây cũng là mấu chốt của việc tranh đoạt Hợp Phì.
Hoàn Khẩu, trong đại trại thủy quân, Hoàng Trung đang cùng Quân sư Bàng Thống đại trướng trung quân thảo luận đối sách. Bàng Thống được Lưu Cảnh bổ nhiệm làm Đông lộ Quân sư, chủ yếu phụ trách lên kế hoạch cho cuộc chiến Hợp Phì. Phần lớn thời gian, Bàng Thống đều ở Sài Tang, hiệp trợ Cam Ninh huấn luyện thủy quân đánh đêm.
- Thẳng thắn mà nói, ta cảm thấy rất kỳ lạ. Tại sao quân Tào lại phải tấn công Nhu Tu Khẩu? Nếu như quân Tào có thủy quân hùng mạnh, thì bọn họ tấn công Nhu Tu Khẩu có lẽ còn có ý nghĩa. Nhưng về mặt thủy chiến quân Tào cực kỳ yếu kém, bọn họ căn bản là thủ không được Nhu Tu Khẩu. Lấy trí của Trương Liêu, y sẽ không đưa ra quyết sách này, chỉ có thể nói rõ là quân Tào có mưu đồ khác.
Đây cũng là chỗ mà Bàng Thống nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp. Vào thời điểm quân Hán khua chiêng giống trống bố trí đại chiến Hợp Phì, Trương Liêu không nắm bắt thời gian để chuẩn bị chiến tranh, ngược lại đi phân tán binh lực, tấn công Nhu Tu Khẩu. Bất kể như thế nào, đều là cử chỉ không sáng suốt. Lấy mưu lược của Trương Liêu sẽ không dùng đến hạ sách này. Quân Tào ắt có mưu đồ, vậy sẽ là cái gì?
Hoàng Trung trầm ngâm một lúc lâu, nói:
- Ta nghe nói Tào Tháo nam hạ tuần sát, mười ngày trước đã đến Tiếu Quận, sau đó lại không có tin tức nữa. Tính theo thời gian mà suy đoán, hiện tại Tào Tháo hẳn là đang ở Hợp Phì mới đúng.
Bàng Thống cũng lâm vào trầm tư. Y làm Quân sư, đương nhiên sẽ không đơn giản cho rằng Tào Tháo hạ lệnh đoạt Nhu Tu Khẩu. Thế cục trước mắt rõ rằng là Hán công Tào thủ, Tào Tháo phải càng quan tâm đến phòng ngự của thành Hợp Phì, mà tuyệt sẽ không kéo dãn phóng ngự đến Nhu Tu Khẩu. Quân Hán chỉ cần thủy bộ cùng tiến công, là có thể chặt đứt đường lui của quân Tào ở Nhu Tu Khẩu, tiêu diệt toàn bộ quân Tào. Kết quả thế này cho dù là Tào Tháo không hiểu, thì Trương Liêu cũng hiểu rất rõ.
Tào Tháo nhất định là có tính toán khác. "Lẽ nào là Giang Đông?", ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Bàng Thống. Nhưng Bàng Thống lại cảm thấy không có khả năng lắm. Lúc này, quân Tào tấn công Giang Đông quả thật chính là tự chui đầu vào rọ.
Đúng lúc này, một tên binh sỹ chạy đến trước trướng bẩm báo:
- Khởi bẩm lão Tướng quân, khởi bẩm Quân sư, ở ngoài thủy trại có một chiếc thuyền lớn lái đến. Thuyền phu tự xưng là thuyền quặng từ Lịch Dương qua đây, có sự tình cực kỳ quan trọng muốn bẩm báo.
Hoàng Trung và Bàng Thống nhìn nhau, bọn họ đồng loạt nhận ra rằng, có lẽ bên phía Lịch Dương đã xảy ra chuyện.
Trong thủy trại, một chiếc thuyền năm trăm thách có bánh xe nước được mấy chiếc thuyền tuần tra của quân Hán chậm rãi hộ tống đến. Đây là một trong ba chiếc thuyền quặng có gắn bánh xe nước. Vốn dĩ thuộc về Đào gia. Sau khi Đào gia giao lại thuyền, thuyền có bánh xe nước liền bán cho Vũ Xương Tô gia.
Thuyền có bánh xe nước trước giờ vẫn là chiến thuyền của quân đội, bình thường trong dân gian không được sử dụng. Nhưng sớm đã chế tạo cho Đào gia mười mấy chiếc thuyền có bánh xe nước năm trăm thạch, dùng trong vận chuyển trên Hán Thủy. Chiếc thuyền có bánh xe nước này chính là một trong những chiếc thuyền đạp bằng chân đầu tiên mà năm đó Mã Quân chế tạo.
Thuyền chậm rãi cập vào bờ, Hoàng Trung và Bàng Thống cùng mấy trăm binh sỹ đã chờ rất lâu trên bờ. Lúc này, từ trên thuyền có năm thuyền phu, trong lòng mỗi người đều vẫn còn sợ hãi, gã thuyền phu dẫn đầu tiến lên quỳ xuống thi lễ:
- Tiêu dân Đàm Phú bái kiến lão Tướng quân!
Hoàng Trung lệnh cho gã đứng lên, lại hỏi:
- Người là người ở đâu, vì sao lại đến đây?
Gã thuyền phu tên Đàm Phú này rơi lệ nói:
- Tiểu dân là thuyền phu của Vũ Xương Tô thị, cùng neo thuyền với hơn một trăm chiếc thuyền quặng của thuyền hãng Tô thị ở Lịch Dương, chuẩn bị đầu xuân năm sau sẽ vận chuyển khoáng thạch trở về Kinh Châu. Không ngờ vào bốn ngày trước, quân Tào đột nhiên tập kích Lịch Dương. Tất cả toàn bộ thuyền quặng đã bị quân Tào chiếm được. Lúc đó tiểu nhân đang cùng mấy tên thủ hạ sửa chữa bàn đạp, nên chỉ có bọn tiểu nhân may mắn trốn thoát.
Lịch Dương thuộc địa bàn Giang Đông, nên quân Hán không đóng quân ở Lịch Dương, cũng không có lửa hiệu, tin tức bị phong tỏa cực kỳ nghiêm mật. Bên phía Hoàn Khẩu căn bản không biết chuyện đã xảy ra ở Lịch Dương. Tin tức này khiến Bàng Thống cũng giật mình kinh hãi, liền hỏi:
- Lịch Dương có bao nhiêu thuyền quặng?
- Ước chừng hơn bốn trăm chiếc, trên cơ bản đều là thuyền quặng trên ngàn thạch. Con thuyền lớn nhất có đến ba ngàn thạch. Toàn bộ đều bị quân Tào chiếm được.
Hoàng Trung ở bên cạnh cũng hỏi:
- Quân Tào làm gì, phóng hỏa đốt thuyền sao?
- Không có, một đốm lửa cũng không nhìn thấy.
Hoàng Trung lập tức hiểu ra, quân Tào tập kích Lịch Dương chính là vì cướp đoạt thuyền quặng. Ông nói với Bàng Thống:
- Thuyền dân không giống với thuyền quân, không chịu nổi va chạm kịch liệt, nhiều nhất chỉ có thể dùng để vận chuyển hậu cần, không thể dùng trong đại chiến thủy quân. Quân Tào cướp đoạt thuyền dân hẳn là dùng để vận chuyển lương thảo binh lực.
Bàng Thống thở dài nói:
- Từ năm ngoái Trương Liễu đã cho gần mười vạn dân phu khơi thông đường sông. Nghe nói từ Thọ Xuân đến Hợp Phì đã có thể chạy được thuyền ngàn thạch, nhưng bọn họ lại gặp phải tình cảnh xấu hổ có sông mà không có thuyền. Mà một lượng lương thảo vật tư lại tập trung ở Thọ Xuân, muốn vận chuyển đến Hợp Phì, cần một số lượng thuyền khá lớn. Chế tạo thuyền không kịp, vậy thì cướp đoạt thuyền quặng chính là thượng sách của bọn họ, giờ ta mới nhận được điều này.
Hoàng Trung gật gật đầu:
- Quân sư nói không sai. Cứ như vậy, việc quân Tào đoạt Nhu Tu Khẩu liền có thể lý giải.
- Là như thế. Tấn công Nhu Tu Khẩu chính là vì để cho hơn bốn trăm chiếc thuyền quặng có thể men theo Trường Giang tiến vào Hợp Phì. Có nhóm thuyền quặng này, năng lực vận chuyện của quân Tào gia tăng rất lớn. Lượng lớn lương thảo vật tư có thể từ Thọ Xuân vận chuyển theo đường thủy đến Hợp Phì. Trương Liêu không hổ danh là đệ nhất tướng của quân Tào, không chỉ to gan lớn mật, mà còn vô cùng cẩn thận. Chỉ có chờ Tào Tháo đồng ý rồi y mới hành động, có thể nói là tính trước làm sau. Y chính là kình địch lớn nhất của chúng ta.
Hoàng Trung và Bàng Thống đều cảm thấy có chút mất mát. Trương Liêu xuất kỳ binh đoạt lấy thuyền quặng. Trận chiến này rõ ràng là bọn họ đã thua. Hoàng Trung trầm ngâm một hồi rồi lại nói:
- Đội thuyền này ắt sẽ vận chuyển lương thảo vật tư giữa Thọ Xuân và Hợp Phì. Nếu như chúng ta cũng xuất kỳ binh, thiêu hủy đội thuyền quặng này, thì Quân sư cảm thấy khả thi không?
Bàng Thống lắc lắc đầu:
- Trương Liêu nghĩ đến đường công, lại há có thể không nghĩ đến đường thủ? Đội thuyền này quan trọng như thế, đương nhiên là y sớm đã có phòng bị. Hơn nữa Tào Hưu dẫn ba ngàn kỵ binh đóng quân ở Thọ Thuyền, dùng kỵ binh bảo vệ thuyền. Nói thật, cơ hội của chúng ta không lớn.
Hoàng Trung trầm ngâm không nói, đội thuyền này đã cường hóa năng lực vận chuyển của quân Tào, ông lại làm lơ, bất luận như thế nào cũng không phải là phong cách của Hoàng Trung. Đúng lúc này, một tên binh sỹ truyền tin cưỡi ngựa vội vàng chạy đến, từ xa đã hô to:
- Quân sư, thư cáo báo từ Kiến Nghiệp!
Hoàng Trung đóng quân ở Hoàn Khẩu còn có một nguyên nhân quan trọng, đó chính là Hoàn Khẩu là trạm trung chuyển tình báo giữa Kinh Châu và Giang Đông. Chim bồ câu đưa tin giữa Kiến Nghiệp và Vũ Xương, phải đến Hoàn Khẩu trước, đội một con khác rồi mới đến Vũ Xương. Hệ thống tình báo này do Bàng Thống nắm toàn quyền trong tay.
Bàng Thống bỗng xoay người. Bốn chữ "Kiến Nghiệp cấp báo" giống như kim châm, đâm vào trong đầu y. Y lập tức nhận ra, nhất định là Giang Đông đã xảy ra chuyện lớn. Binh sỹ truyền tin xoay người xuống ngựa, đưa một quyển màu đỏ cho Bàng Thống. Điều này có nghĩa là tình báo mười vạn hỏa tốc.
Lúc này, Hoàng Trung cũng đi đến cạnh bên, chau mày hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Bàng Thống đọc xong tình báo, thấp giọng thở dài;
- Nằm ngoài tưởng tượng của chúng ta, Tôn Quyền đã quyết định kết minh cùng Tào Tháo.
Hoàng Trung lập tức ngây người. Không ngờ Tôn Quyền lại kết minh cùng Tào Tháo, việc này sẽ có ảnh hưởng lớn đến cuộc chiến Hợp Phì. Ông lập tức nhận ra được sự nghiêm trọng của vấn đề, liền nói với Bàng Thống:
- Chúng ta phải lập tức báo cáo tin tức này cho Hán Vương Điện Hạ!
Tuy rằng Vu Hồ là một phần của quận Đan Dương, nhưng sau khi Giang Đông phân liệt, Vu Hồ bị quân đội của Ngô Quận chiếm lĩnh, trở thành cửa ra của Ngô Quận đi vào Trường Giang. Cũng do vậy mà quân Hán có được một bến cảng thiên nhiên ở trấn Lật Khẩu bên bờ đối diện của Lật Thủy, trở thành điểm trú binh của quân Hán ở nam ngạn Trường Giang.
Bởi vì thế cục đột nhiên thay đổi, quân Tào đoạt Nhu Tu Khẩu, khiến cho Vu Hồ ở bờ Trường Giang phía đối diện cũng lập tức trở nên khẩn trương. Ngô Quận đóng ba ngàn quân ở huyện Vu Hồ, do tướng lĩnh trẻ tuổi Tôn Hoàn thống soái.
Vì binh biến ở Nhu Tu Khẩu, Tôn Hoàn cũng khẩn trương, hạ lệnh cho quân đội gia tăng đề phòng, lại lệnh cho mấy mươi chiến thuyền tuần tra vùng ven sông, phòng ngừa quân Tào vượt sông nam hạ. Trên bến thuyền Vu Hồ, Tôn Hoàn đứng trong một ngôi đình, nhìn ra phương bắc xa xăm, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Một tên Nha tướng ở bên cạnh khuyên nhủ:
- Quân Tào không có chiến thuyền, hẳn là không thể vượt sông, Tướng quân đừng lo lắng quá.
Tôn Hoàn thở dài:
- Mặc dù quân Tào không có chiến thuyền, nhưng Kiến Nghiệp có đầy đủ chiến thuyền. Hiện tại quân hán đã rút lui khỏi Nhu Tu Khẩu. Một khi quân Tào mượn chiến thuyền của Kiến Nghiệp nam hạ, chính là lúc chúng ta bị họa ngập đầu!
- Đây chẳng phải là dẫn sói vào nhà sao?
Tên Nha tướng kinh ngạc nói.
- Chưa chắc!
Tôn Hoàn lắc lắc đầu nói:
- Thế cục hiện nay cực kỳ phúc tạp, quân Hán muốn phát động chiến dịch Hợp Phì, quân Tào tự bảo vệ mình nên không rảnh. Lúc này, Tào Tháo hẳn là không có ý đồ chiếm lĩnh Giang Đông, ngược lại sẽ liên hợp cùng Tôn Quyền, điều ta lo lắng nhất là đây. Nếu như quân Tào tham gia vào chiến cuộc Giang Đông, thì tình hình liện trở nên phức tạp. Ta lo lắng nhất là quân Tào sẽ tiến công Ngô Quận, mà quân Hán không kịp tiếp viện, chỉ e là Ngô Quận sẽ không chống đỡ nổi.
Đang nói thì một tên binh sỹ vội vã chạy đến, gấp gáp bẩm báo:
- Khởi bẩm Tướng quấn, thám báo cấp báo. Chu Thái dẫn hai vạn quân đang đánh về phía Vu Hồ, cách chúng ta chưa đầy ba mươi dặm, xin Tướng quân mau mau định đoạt!
Đề xuất Voz: Lang thang trong nỗi nhớ