Chương 1023: Ngụy Ngô kết minh

Chương 1023: Ngụy Ngô kết minh

Tôn Hoàn đã nghĩ đến việc quân Tào sẽ tiến công Vu Hồ, nhưng lại không ngờ rằng quân đội của Kiến Nghiệp sẽ bất ngờ đánh đến, đã cách không đầy hay mươi dặm. Y thật sự giật mình kinh hãi, trầm tư một chút, liền lập tức hạ lệnh:

- Truyền lệnh toàn quân lập tức rút về Ngô Quận, lập tức rút quân!

Tôn Hoàn vô cùng hiểu rõ, Vu Hồ thành trì thấp bé, không thể phòng ngự nổi sự tiến công của hai vạn người. Một khi Chu Thái chặt đứt đường lui của bọn họ, thì đến cơ hội rút quân bọn họ cũng không có.

Trong lòng Tôn Hoàn lo lắng, lại nói với một tên thân binh:

- Ngươi lập tức chạy đến trấn Lật Khẩu, báo cáo tình hình cho Chung tướng quân. Tinh thế nguy cấp, nếu quân Hán muốn vào Ngô, thì theo chúng ta cùng rời khỏi.

Tên thân binh chạy như bay, Tôn Hoàn cũng xoay người lên ngựa, thúc ngựa chạy vào trong huyện thành.

Đoạt lại Vu Hồ là quyết sách trọng đại đầu tiên mà Trình Dục đưa ra. Nếu muốn phối hợp với quân Tào phòng ngự Hợp Phì, thì quân Giang Đông nhất định phải có một điểm tựa chiến lược. Điểm tựa này chính là Vu Hồ bên bờ đối diện của Nhu Tu Khẩu.

Trên thực tế, quân đội Ngô Quận chiếm lĩnh Vu Hồ vẫn là tâm bệnh của Tôn Quyền. Lúc trước, bởi vì quân Hán đóng quân tại trấn Lật Khẩu, khiến cho Tôn Quyền không dám hành động thiếu suy nghĩ. Mà lần này đã quyết định kết minh cùng quân Tào, cùng nhau đối phó quân Hán, Tôn Quyền không còn băn khoăn nữa, lập tức lệnh cho Chu Thái đóng quân ở huyện Đan Dương dẫn hai vạn đại quân trực chỉ Vu Hồ.

Mặc dù mệnh lệnh của Tôn Quyền là bí mật hành quân, tiêu diệt toàn bộ quân đội của Tôn Hoàn, nhưng Chu Thái không nghiêm khắc chấp hành mệnh lệnh của Tôn Quyền. Y dẫn đại quân men theo quan đạo hành quân với tốc độ không nhanh không chậm. Khi cách huyện Vu Hồ bốn mươi dặm, liền bị thám tử Ngô Quận phát hiện, thám tử khẩn cấp chạy đến Vu Hồ bẩm báo tình hình địch.

Mặc dù gia tộc Tôn thị bất hòa, khiến cho Giang Đông bị làm ba phần, Tôn Quyền hận không thể công hạ Ngô Quận trong vòng một đêm, chém giết đám người Tôn Du. Nhưng tướng sỹ quân Giang Đông lại không ra sức, bọn họ hy vọng dùng phương thức hòa bình để thống nhất Giang Đông.

Mùa thu năm ngoái, Tôn Quyền dẫn ba vạn quân tiến công Ngô Quận, lại bị bên phía quân đội phản đối. Cuối cùng, kế hoạch tiến công Ngô Quận trở thành đầu voi đuôi chuột, không thể không qua loa thu binh.

Lần này Chu Thái tiến công Vu Hồ cũng vậy. Ngô Quận và quận Đan Dương có cùng huyết mạch, y không muốn thấy người Giang Đông tự chém giết lẫn nhau. Chu Thái liền dùng phương thức rút dây động rừng, để cho quân phòng thủ Vu Hồ tự mình rút lui.

Ban đêm, canh một, Chu Thái chỉ huy hai vạn đại quân đã đến huyện Vu Hồ. Lúc này, Tôn Hoàn đã dẫn quân rút khỏi, quân Hán ở trấn Lật Khẩu bên bờ đối diện cũng rút theo về Ngô Quận, trong thành Vu Hồ không còn một binh một tốt.

Lúc Chu Thái dẫn đại quân đến cổng bắc của huyện thành, cổng thành mở rộng, Huyện lệnh Trương Kỳ ra đón. Trương Kỳ là tộc đệ của Trương Ôn, cũng là người quan trọng trong gia tộc Trương thị. Y quỳ xuống trước ngựa Chu Thái, cầu khẩn:

- Quân đội của Tôn Hoàn đã rút về Ngô Quân, hạ quan đóng của phủ khố, trấn an dân chúng. Hiện trong huyện Vu Hồ đã yên bình, mong Chu tướng quân hãy bảo vệ người dân, đừng dung túng cho binh sỹ quấy rối.

Chu Thái liền xuống ngựa nâng Trương Kỳ dậy, cười nói:

- Trương huyện lệnh không cần phải lo lắng, trong quân đội ta cũng có không ít con cháu Vu Hồ, đương nhiên sẽ không dung tung binh sỹ nhiễu dân. Trương huyện lệnh có thể đóng cửa khủ phố, bảo hộ quan lương, quả thật khiến người ta kính nể. Không biết trong quan khố còn bao nhiêu lương thực?

- Khoảng hai vạn thạch.

Trong lòng Chu Thái mừng rỡ, số lương thực này cũng đủ cho quân đội của y sử dụng, nhưng y lại hơi kinh ngạc, nói:

- Chẳng lẽ khi Tôn Hoàn rút quân không mang theo lương thực sao?

- Tôn tướng quân rút quân khá gấp gáp, không kịp mang theo lương thực. Có tướng lĩnh khuyên tướng quân ấy thiêu hủy lương thực, nhưng Tôn tướng quân không đáp ứng, lệnh cho hạ quan đóng kín phủ khố, không cho binh dân cướp đoạt.

Trong lòng Chu Thái cảm thán. Nếu là quân Hán đóng giữ Vu Hồ, thì tuyệt sẽ không để lại cho mình nhiều lương thực như vậy. Ánh mắt của y lại nhìn về phía bờ bên kia Lật Thủy. Trương Kỳ liền nói:

- Quân hán cũng đã bỏ chạy rồi, đội thuyền rút về Ngô Quận với Tôn tướng quân. Theo hạ quan biết, bên phía trấn Lật Khẩu đã không còn quân chiếm đóng.

Chu Thái gật gật đầu, quay đầu lại ra lệnh:

- Lập tức bẩm báo cho Ngô Hầu, chúng ta đã thành công chiếm lĩnh Vu Hồ.

Mười ngày sau, Tôn Quyền và Tào Tháo chính thức hội minh ở huyện Vu Hồ, bởi vì Trình Dục và Trương Chiêu đã đạt thành phần lớn nhận thức chúng. Điều này khiến cho Tào Tháo và Tôn Quyền gặp nhau vô cùng thuận lợi. Hai bên chính thức ký kết minh ước ở huyện Vu Hồ. Tôn Quyền hứa xuất binh năm vạn, tham dự cuộc chiến Hợp Phì giữa Tào Lưu.

Mà Tào Tháo cũng thực hiện lời hứa, ba ngày sau khi ký kết minh ước, sẽ phái đội thuyền đưa đến Vu Hồ mười vạn thạch lương thực.

Trên bến thuyền Vu Hồ, từng chiếc thuyền chở đầy lương thực chậm rãi cập vào bờ. Trục tháp nhưng người khổng lồ đứng sừng sững bắt đầu kéo những bao đựng lương thực trên thuyền lên bờ. Một tòa trục tháp do hai mươi con bò kéo, mười binh sỹ mỗi người đều phụ trách khống chế chuyển động của trục tháp và sự tiến lùi của mấy con bò.

Lúc lương thực đã tiếp đất, liền có một đội xe bò chở lương thực vào trong thành. Trên bến thuyền vô cùng náo nhiệt, đoàn xe qua lại như nêm.

Trên nghênh khách đình, dưới sự vây quanh của mười mấy viên Đại tướng, Tôn Quyền đang khoanh tay nhìn trục tháp kéo lương thực lên thuyền. Trong lòng y quả thật cảm thấy đắc ý.

Tôn Quyền cười nói với mọi người phía sau:

- Năm ngoái, ở Kiến Nghiệp, Tào Tháo hứa cho chúng mười vạn thạch lương thực, kết quả lão tự nuốt lời, còn lần này thì lão lại chủ động đem lương thực đến cửa, không cần chúng ta phải thúc giục. Trước thì ngạo mạn mà sau đó thì cúi mình, đủ thấy đúng thật là cần đến sự viện trợ của chúng ta.

Lữ Mông đứng bên cạnh lại có chút lo lắng, nói:

- Ngô Hầu, kỳ thực việc này cũng đã nói rõ, đối với cuộc chiến Hợp Phì Tào Tháo cũng không nắm chắc lắm. Chúng ta gấp gáp tham gia như vậy, có sáng suốt hay không?

Tôn Quyền quay đầu liếc mắt nhìn Lữ Mông, thản nhiên cười nói:

- Tử Minh phải hiểu một chuyện. Chúng ta không phải đánh vì Tào Tháo, mà chúng ta đánh vì vận mệnh của bản thân mình. Một khi quân Hán đoạt được Hợp Phì, chúng ta sẽ phải chịu tai họa ngập đầu. Ngược lại, trong đại chiến Hợp Phì, chỉ cần chúng ta có thể đánh bại quân Hán, thế chân vạc Tam Quốc đã thành. Về phần tranh đoạt phương bắc, chúng ta chỉ cần tọa sơn quan hổ đấu là được. Không! Hổ đấu thì phải xem, nhưng không thể ngồi một chỗ, nhất định phải thừa dịp chiến loạn phương bắc tiêu diệt Lưu Bị, chiếm lĩnh Giao Châu, chấn hưng xã tắc Giang Đông.

Mọi người cùng khom người thi lễ:

- Chủ công anh minh!

Tôn Quyền cười ngạo nghễ, trong lòng y tuy đắc chí, nhưng lại không mất đi lý trí. Y biết mình còn hậu hoạn, nếu như vấn đề Ngô Quận không giải quyết kịp thời, ắt sẽ thành nguồn gốc làm binh bại.

Nghĩ vậy, Tôn Quyền lại nói với mọi người:

- Quân Hán chuẩn bị chiến tranh cần có thời gian. Chúng ta nhân cơ hội này nhấc tay công hạ Ngô Quận, thống nhất Giang Đông. Vị Tướng quân nào nguyện thống soái đại quân bình định Ngô Quận?

Chúng tướng lĩnh đều trầm mặc, Tôn Quyền lập tức trầm mặt xuống, lạnh lùng nói:

- Nếu quân Giang Đông không chịu xuất binh Ngô Quận, vậy ta đành phải mượn sức mạnh của quân Tào. Tào Tháo rất nguyện ý thay ta xuất binh bình định Ngô Quận, chẳng lẽ các ngươi cũng muốn vậy sao?

Tôn Quyền đang uy hiếp mọi người. Một khi Tào Tháo xuất binh, chỉ sợ rằng Ngô Quân sẽ lâm vào cảnh sinh linh lầm than. Y đã hạ quyết tâm, bất kể như thế nào cũng phải thống nhất Giang Đông trước đại chiến Hợp Phì.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đúng lúc này, Đại tướng Chu Hoàn và Từ Thịnh gần như đồng thời bước ra, cùng khom người thi lễ:

- Ty chức nguyện lãnh binh bình định Ngô Quận!

Tôn Quyền mừng rỡ, lập tức ra lệnh:

- Hưu Mục dẫn hai vạn binh đi bắc tuyến, Văn Hướng tướng quân thì dẫn một vạn năm ngàn thủy quân đi Thái Hồ, mặt khác, ta sẽ lệnh cho Hạ Tề xuất binh từ mặt nam, ba mặt giáp công Ngô Quận. Trước ba tháng, đại quân nhất định phải công hạ Ngô Huyện.

Tin tức quân Tào công hạ Nhu Tu Khẩu, Ngụy Ngô kết minh, dùng phương thức bồ câu truyền tin, một trạm tiếp sức một trạm, dùng tốc độ nhanh nhất truyền đến Trường An, đưa đến trên bàn của Lưu Cảnh.

Tin tức này khiến cho tâm tình của Lưu Cảnh vô cùng trầm trọng. Quân Tào chủ động xuất kích, tập kích bất ngờ Lịch Dương, đoạt lấy thuyền quặng, lại chiếm lĩnh Nhu Tu Khẩu, đả thông liên hệ giữa Hợp Phì và Trường Giang. Năng lực dụng binh của Trương Liêu đã phát huy vô cùng nhuần nhuyễn trong một loạt hành động lần này. Nhưng dù sao cũng chỉ là chiến thuật hoa mỹ, không ảnh hưởng đại cục.

Mà Tào Tháo và Tôn Quyền kết minh lại là một sự thay đổi chiến lược, nó sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ đại cục. Lưu Cảnh chắp tay sau lưng, tâm sự nặng nề, đi qua đi lại trong quan phòng. Hắn không thể không thừa nhận, nước cờ này của Tào Tháo vô cùng cao minh, liên hợp Tôn Quyền, khiến cho quân Hán gặp phải hoàn cảnh hai mặt thụ địch trước khi đại chiến Hợp Phì nổ ra.

Không chỉ như thế, Ngụy Ngô kết minh còn khiến cho Kinh Châu bắt đầu trở nên không ổn định, ảnh hướng đến bố cục chiến lược bán bao vây của quân hán đối với Ngụy Quốc. Một khi hình thành thế chân vạc, Tào Tháo rất có thế sẽ phá cục ở phía đông nam. Quan Trung gặp phải uy hiếp của quân Tào từ hai mặt Lạc Dương và Tịnh Châu.

Lúc này, Lưu Cảnh cũng nhận ra rằng mình đã phạm vào một sai lầm cực kỳ lớn, hắn không nên ủng hộ Ngô Quận. Chính là do hắn âm thầm ủng hộ Ngô Quận, mới khiến cho Tôn Quyền sinh lòng nghi ngờ và không tín nhiệm đối với mình, khiến cho sự gắn kết ràng buộc của hai nhà trong một thời gian dài bị tan vỡ.

Cũng chính dưới tình huống như thế này, Tào Tháo mới thành công lôi kéo được Tôn Quyền. Về phần sau đại chiến Hợp Phì, quân hán sẽ tiêu diệt Giang Đông tiếp theo. Kỳ thực việc này chỉ là một suy nghĩ vẫn còn chưa chín muồi của Lưu Cảnh. Suy cho cùng, căn nguyên thúc đẩy Ngụy Ngô kết minh vẫn là do việc quân hán ủng hộ Ngô Quận.

Vấn đề hiện tại là, Tào Tháo và Tôn Quyền đã kết minh, hắn phải làm sao để ứng đối với cục diện này, không chỉ là sắp phải bùng nổ đại chiến Hợp Phì, mà còn ảnh hưởng lâu dài đến tương lai.

Lưu Cảnh khoanh tay đi qua đi lại, phương pháp hắn nghĩ đến chính là gia tăng sự ủng hộ đối với Ngô Quận, để cho Ngô Quận kiềm chế Tôn Quyền trong đại chiến Hợp Phì, khiến Tôn Quyền không dám hành động thiếu suy nghĩ, như vậy thì đã giải trừ được cục diện hai mặt thụ địch của quân Hán. Nhưng Ngộ Quận có gánh nổi trọng trách này hay không? Lưu Cảnh quả thật có chút hoài nghi.

Lúc này, có thị vệ ở ngoài cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm Điện Hạ, Giả quân sư khẩn cấp cầu kiến!

Tinh thần Lưu Cảnh rúng động, lúc này Giả Hủ đến, chắc chắn chính là vì việc Ngụy Ngô kết minh. Hắn lập tức ra lệnh:

- Mau mời Quân sư vào đây!

Đề xuất Voz: Tín Dụng Đen
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN