Chương 1029: Tầm nã toàn thành
Chương 1029: Tầm nã toàn thành
Ở ngoài Đặng phủ ánh lửa chiếu sáng, mấy trăm cây đuốc soi rọi Đặng phủ rõ như ban ngày. Tào Hồng toàn thân mặc mũ trụ khôi giáp, tay đặt lên chuôi kiếm, vẻ mặt hồ nghi chờ đợi trước cửa lớn. Quan hệ giữa y và Đặng Nghĩa không tồi, lúc nào cũng hậu đãi Đặng Nghĩa, lại không ngờ rằng con trai của Đặng Nghĩa lại trở về vào lúc mấu chốt thế này, khiến cho y không thể không hoài nghi Đặng Nghĩa âm thầm cấu kết với quân Hán.
Trên thực tế, sớm đã có tin đồn Đặng gia ám trợ quân Hán, chỉ là không có chứng cứ xác thực. Tuy nhiên, Tào Hồng biết rằng lúc trước Đặng Nghĩa ám trợ Tuân Úc trốn về Tương Dương, giúp Tuân Úc tránh được một lần ám toán của Ngụy Công.
Chỉ dựa vào việc Tào Hồng là thông gia với Tuân úc, cho dù là y có biết nội tình, cũng sẽ che giấu giúp cho Đặng Nghĩa, nhưng nếu Đặng Nghĩa trực tiếp cấu kết với quân Hán, vậy thì tuyệt đối không thể tha thứ cho hành vi này.
Lúc này, cửa lớn Đặng phủ mở ra, hơn mười gia nhân khiêng Đặng Nghĩa ngồi trên một chiếc sạp gỗ đi ra. Đặng Nghĩa chắp tay cười nói:
- Muộn như vậy rồi mà Tử Liêm tướng quân còn đến Đặng phủ, có phải chê lương thực mà ta giao ra ít quá?
Nghĩ đến một vạn thạch lương thực Đặng gia chuẩn bị giao ra, sắc mặt của Tào Hồng thoáng dịu xuống, miễn cưỡng đáp lễ:
- Vốn dĩ không nên đến quấy rầy Đặng công nghỉ ngơi lúc nửa đêm, nhưng ta nghe được một tin tức, lệnh lang đã trở về Đặng phủ rồi, có chuyện này không?
- Tin tức của Tử Liêm tướng quân rất linh thông. Không sai, khuyển tử quả thật đã trở về thăm người thân, hôm nay vừa về đến, nó có vấn đề gì sao?
Theo lý, hai nước Hán Ngụy là địch quốc, Đặng Hồng làm quan Hán Quốc, y trở về nơi thuộc địa của Ngụy Quốc phải bị quan phụ địa phương bắt giữ, nhưng phương diện này có dính dáng đến một vấn đề về giao ước ngầm. Tỷ như không ít gia quyến của đại thần dưới trướng Tào Tháo cũng ở Hán Quốc, cho nên mấy năm trước Lưu Lôi và Tào tháo đã đạt thành hiệp nghị, cho phép quan lại có thể về nhà thăm người thân một cách bình thương, quan phủ hai bên cũng không được làm khó.
Hiệp nghị khác hai nhà không quá coi trọng, thay đổi liên tục, duy độc có hiệp nghị này hai bên trước giờ vẫn rất tuân thủ, trở thành một sự giao ước ngầm của hai bên, cũng chính là như vậy, Đặng Nghĩa mới có thể thản nhiên mà đối diện với sự chất vấn của Tào Hồng.
Tào Hồng cũng không thể trực tiếp xông vào trong phủ bắt người, nhưng y nhận định mấu chốt của việc Đặng Hồng trở về lần này, nhất định là có mục đích. Tào Hồng liền lạnh lùng nói:
- Sở dĩ ta biết lệnh lang hồi phủ, là vì chúng ta bắt giữ được một tên thám tử quân Hán, gã thừa nhận có liên quan với lệnh lang, cho nên ta muốn hỏi lệnh lang một câu, Đặng công có thể mời lệnh lang ra hay không?
Đặng Nghĩa lập tức biến sắc, ông thầm nghĩ: "Chẳng lẽ bọn Nhâm Bình đã bị bắt?"
Kỳ thực Tào Hồng chỉ tìm một cái cớ thôi, không thì y cũng không thể trực tiếp tìm Đặng Hồng. Nhưng Tào Hồng lại thấy Đặng Nghĩa biến sắc, trong lòng y lập tức dâng lên một nỗi hồ nghi, "Lẽ nào con trai của Đặng Nghĩa có vấn đề gì, nếu không hà cớ gì lão phải chột dạ như thế?"
- Đặng công, ta vì việc công mà đến, xin Đặng công phối hợp, tại hạ cam đoán sẽ không làm khó lệnh lang.
Đặng Nghĩa đã khôi phục thái độ bình thường, liền gật gật đầu, căn dặn quản gia:
- Đi mời trưởng công tử đến đây!
Quản gia vội vã đi, lúc này Đặng Nghĩa lại hỏi:
- Tử Liêm tướng quân thật sự cho rằng khuyển tử có liên quan đến thám tử quân Hán ư?
Đặng Nghĩa vừa hỏi như thế, khiến cho Tào Hồng cũng không nắm chắc. Bởi vì Đặng Nghĩa biến sắc có lẽ bởi vì Đặng Hồng có liên quan đến thám tử quân Hán, khiến cho trong lòng Đặng Nghĩa lo âu thấp thỏm. Điều cũng là thường tình của con người, ai nói con trai của Tào Hồng cấu kết với quân Hán, sắc mặt y cũng sẽ đại biến như thế.
Sắc mặt của Tào Hồng càng dịu xuống, cười nói:
- Đặng công đừng lo lắng, chỉ làm theo việc công. Dù sao thì hiện tại quan hệ giữa Ngụy Hán cũng đang khẩn trương, cho nên lệnh lang trở về lúc này, liền trông có vẻ hơi đường đột. Thân làm Chủ tướng Nam Dương, đương nhiên là tại hạ muốn hỏi thêm vài câu.
Đặng Nghĩa thở dài:
- Ta cũng biết khuyển tử trở về lúc này là không đúng lúc, nhưng bởi vì hôn nhân đại sự, nó cũng không thể không trở về, vẫn mong Tướng quân thông cảm một chút!
- Hóa ra là như thế, ta đã hiểu rồi.
Cùng lúc đó, Đặng Hồng đi theo sau người quản gia vội vã đi ra. Y đã biết được đại khái từ miệng của người quản gia, y tiến lên thi lễ với Tào Hồng:
- Đặng Hồng ra mắt Tử Liêm tướng quân.
Tào Hồng nhận ra Đặng Hồng, cười nói:
- Chúc mừng công tử được trở thành Huyện lệnh Trường An, tiền đồ vô lượng!
- Nào có! Nào có! Tướng quân quá khen rồi.
Tào Hồng cũng không đề cập đến việc có người chỉ điểm Đặng Hồng, mà thản nhiên hỏi:
- Không biết lần này công tử từ Trường An trở về, tổng cộng dẫn theo mấy tên tùy tùng?
- Vấn đề này quan trọng lắm sao?
Đặng Hồng có chút không vui, hỏi.
Tào Hồng nghiêm nghị nói:
- Sự tình liên quan đến sự trong sạch của công tử, đương nhiên là rất quan trọng. Nếu công tử chỉ thăm người thân, ta tuyệt sẽ không làm khó, nhưng ta bắt được thám báo quân Hán, người này cung khai là có liên quan đến công tử, ta nhất định phải đối chất với công tử.
Đặng Hồng trầm tư một lát, hỏi:
- Người này có quan hệ gì với ta?
Tào Hồng nói từng câu từng chữ:
- Y là tùy tùng của công tử.
- Toàn lời xằng bậy!
Đặng Hồng hừ lạnh một tiếng:
- Ta chỉ mang theo một lão bộc hồi hương, nào có tùy tùng thám tử gì. Tử Liêm tướng quân cho rằng Hán Vương Điện Hạ sẽ làm ra chuyện như thế này sao?
Tào Hồng cũng thản nhiên cười nói:
- Ta tin rằng nếu cần thiết, Hán Vương nhất định sẽ sắp xếp thám tử theo công tử trở về. Tuy nhiên, nếu công tử phủ nhận, vậy ta nể mặt lệnh tôn, tạm thời tin công tử một lần.
Nói đoạn, Tào Hồng vung tay lên:
- Đi!
Năm trăm binh sỹ đi theo Tào Hồng nhanh chóng rời khỏi Đặng phủ. Đặng Nghĩa nhìn bọn họ đi xa, trong lòng có chút trầm trọng, ông không ngờ Tào Hồng lại có thể dễ dàng buông tha cho con trai mình như thế. Điều này không phù hợp với tính cách của Tào Hồng, y đi một nước như thế, ắt có hậu hoạn.
- Phụ thân!
Đặng Hồng vừa muốn hỏi, lại bị Đặng Nghĩa khoát tay cắt ngang:
- Nơi này không phải là nơi để nói chuyện, đi vào phòng đi!
Hai cha con đi vào nội đường, Đặng Nghĩa thở dài:
- Sự tình e rằng không hay rồi đây!
- Phụ thân cho rằng thám tử mà Tào Hồng nói, không phải là Nhâm Bình?
Đặng Hồng lo lắng hỏi.
- Không thể!
Đặng Nghĩa lắc lắc đầu:
- Lúc đầu ta cũng cho là vậy, nhưng bây giờ xem ra, hẳn là Tào Hồng đang cố ý lừa chúng ta. Căn bản là y không có bắt được thám tử quân Hán gì cả.
- Sao phụ thân lại khẳng định như vậy?
- Rất đơn giản. Ưng Kích Quân của Nhâm Bình nếu như bị quân Tào phát hiện, vậy thì nhất định sẽ nảy sinh kịch chiến. Ta cũng sẽ biết được trong thời gian sớm nhất, dù sao bọn họ ẩn thân của trong biệt trạch của Đặng phủ. Nhưng bây giờ bên đó rất yên tĩnh, cho nên ta dám khẳng định không phải là đám người Nhâm Bình.
Đặng Hồng khẽ thở phào một hơi, lại vội vàng nói:
- Nhược bằng Tào Hồng có lòng nghi kỵ đối với chúng ta, thì bên phía biệt phủ cũng không an toàn. Phụ thân phải lập tức thông tri cho bọn họ rời khỏi mới được.
Đặng Nghĩa lắc lắc đầu, cười khổ một tiếng:
- Uyển Thành thực hiện giới nghiêm ban đêm, không cho bất kỳ kẻ nào ra ngoài. Ta nghĩ Tào Hồng nhất định đã phái người giám sát chúng ta, cho nên mới biết con về. Nếu bây giờ ta phái người đi thông tri cho bọn họ rời khỏi, ngược lại sẽ bị Tào Hồng nắm lấy nhược điểm, Đặng gia sẽ lâm nguy. Hiện tại chúng ta quyết không thể khinh cử vọng động.
Đặng Hồng cũng biết phụ thân nói đúng, trong lòng y vô cùng lo lắng, lại không có cách nào khác, đành phải yên lặng gật gật đầu.
Tào Hồng khoanh tay đi qua đi lại trong quận nha, lúc này y đã hoàn toàn tỉnh táo. Mắt thấy quân Hán sắp đánh tới, y chỉ cần cố thủ Uyển Thành, có thể đối đầu với sự tấn công của quân Hán, mấu chốt nằm ở hai vấn đề. Một, quân đồn trú ở các nơi nhất định phải lập tức rút về Uyển Thành. Y đã hạ mệnh lệnh khẩn cấp, chậm nhất vào sáng ngày mai sẽ có tin tức.
Mà vấn đề thứ hai mới càng khiến cho y lo lắng, đó là không thể có nội hoạn. Lúc trước, Trình Dục đã từng nói cho y biết, nhìn chung quân Hán công thành, đều là đặt một cái chêm ở trong thành trước, sau đó nội ứng ngoại hợp công hạ thành trì. Thủ Uyển Thành phải chú ý điều này.
Cho nên Tào Hồng vô cùng hoài nghi Đặng gia ám thông với quân Hán, nhưng y lại không muốn đả thảo kinh xà, chỉ có thể kiên trì chờ đợi chứng cứ. Lúc này, có hai tên thân binh dẫn theo một người đàn ông vội vàng đi vào, một tên thân binh bẩm báo:
- Bẩm báo Tướng quân, đã mang người đến.
- Cho hắn vào đây!
Người đàn ông trẻ tuổi được dẫn vào đại sảnh, gã quỳ xuống dập đầu nói:
- Tiểu dân Vương Thuận khấu kiến Tướng quân.
- Ngươi là xa phu của Đặng Nghĩa?
Tào Hồng hỏi.
- Đúng là tiểu dân.
Tào Hồng cười cười, tận lực dùng giọng điệu mềm mỏng hỏi:
- Ta hỏi ngươi, công tử Đặng Hồng nhà các ngươi lần này trở về rốt cuộc đã dẫn theo bao nhiêu tùy tùng?
Gã xa phu ngẫm nghĩ một lát, liền nói:
- Lúc vào thành chỉ có một lão bộc.
Tào Hồng ngẩn người, lập tức truy hỏi:
- Cái gì gọi là lúc vào thành chỉ có một người, chẳng lẽ khi vào thành không có ai khác sao?
- Hổi bẩm Tướng quân, công tử đến trang viên ngoài thành trước. Lúc ấy còn có hơn bốn mươi người, đều là thương nhân đi chung đường, nhưng sau khi vào thành, lại không thấy bọn họ đâu nữa.
Nắm đấm của Tào Hồng chậm rãi siết chặt lại. Quả nhiên không ngoài dự liệu của y, Đặng Hồng dẫn theo bốn mươi mấy người. Đây chẳng phải là quân Hán sao, cực kỳ có khả năng là Ưng Kích Quân tinh nhuệ nhất của quân Hán.
- Hơn bốn mươi người đi sau đó đã vào thành chưa?
Tào Hồng lại truy hỏi.
- Chuyện sau đó tiểu dân không biết, quả thật không biết.
Tào Hồng trầm tư một lát, phất tay ra lệnh:
- Dẫn gã xuống, thưởng một cân vàng ròng.
Gã mã phu thiên ân vạn tạ rồi đi ra. Lúc này Tào Hồng đã hiểu được, xế chiều hôm nay Đặng gia tổ chức mấy trăm người vận lương vào thành, bốn mươi người này ắt hẳn là trà trộn vào thành vào lúc này. Tào Hồng liền ra lệnh:
- Lệnh cho Phương Hằng, Quách Lương đến gặp ta!
Một lát sau, bộ tướng Phương Hằng và Quách Lương của Tào Hồng đã bước nhanh đến, hai người khom mình thi lễ:
- Tham kiến Tướng quân!
Tào Hồng nghiến răng nghiến lợi nói:
- Quân Hán có hơn bốn mươi mật thám ẩn nấp vào thành, hai người các ngươi mỗi người dẫn theo ba ngàn người bắt đầu lục soát. Bắt đầu từ lữ xá, tửu quán, điều tra từng nhà một, lục soát kỹ càng cho ta, người cung cấp manh mối, thưởng trăm lượng vàng, ai dám cả gan phản kháng, cứ giết tại chỗ, tất cả mọi hậu qua ta gánh vác. Đêm nay nhất định phải lùng cho ra thám tử quân Hán.
- Như vậy thì các binh sỹ sẽ buông lỏng quân kỷ!
Quách Lương nhắc nhở Tào Hồng. Việc điều tra như thế này rất dễ dàng biến thành quân đội cướp sạch toàn thành.
Tào Hồng lại nghiến răng nghiến lợi nói:
- Vậy thì coi như là phần thưởng của ta ban cho các huynh đệ!
Quân kỷ dưới con mắt của Tào Hồng không quan trọng, các binh sỹ phát tài một chút cũng có lợi cho việc đề cao sỹ khí, không thể dị nghị. Điều quan trọng hơn, là phải truy lùng cho được thám báo quân Hán. Hai viên Đại tướng hiểu được ý của Tào Hồng, cùng nhau ôm quyền thi lễ, vội vã đi.
Tào Hồng nói với thân binh:
- Triệu tập quân mã cho ta, đi Đặng phủ lần nữa!
Cùng với việc quân Tào lục soát toàn thành quy mô lớn, toàn bộ Uyển Thành bắt đầu trở nên xôn xao. Nhiều đội binh sỹ quân Tào chạy trên đường, quân tào dùng hết binh lực để lục soát toàn thành, người lăm người một đội, bắt đầu điều tra từng nhà.
Binh sỹ quân Tào phần lớn không phải là người bản địa. Dưới sụ uy hiếp của chiến tranh, ý nghĩ phát tài gia tăng, mỗi người đều trở nên cực kỳ hung ác. Dưới sự chỉ huy của Thập tưởng, bị lợi ích lay động, rất nhiều binh sỹ không chờ chủ nhân mở cửa, đã đá một cước vào cửa, xông vào.
Đêm giới nghiêm không còn yên tĩnh nữa, có thể tùy ý thấy được ánh lửa. Trên đường lớn hẻm nhỏ khắp nơi đều vang lên tiếng khóc, cùng với tiếng kêu thảm thiết lúc bị giết chết. Lúc soát bắt đầu biến thành binh sỹ đi đánh cướp. Người có chút phản kháng, liền bị binh sỹ lấy tội danh thông đồng với địch giết chết, gia tài bị cướp đoạt không còn gì. Rất nhiều nữ nhân trẻ tuổi bị làm nhục cũng bị binh sỹ giết chết, để che giấu tội ác.
Lúc này, Giả Quỳ cũng đã nhận được tin tức, vội vàng chạy đến quận nha. Một cảnh tượng tại quận nha xảy ra trước mắt khiến cho Giả Quỳ sợ ngây người.
Đề xuất Voz: Chạy Án