Chương 1030: Ân huệ Hoàng gia

Chương 1030: Ân huệ Hoàng gia

Trong một tòa nhà dân đối diện với Quan Nha, mấy tên binh lính quân Tào đang hiếp dâm một cô gái trẻ, cô gái đang giãy dụa kêu khóc, cũng không làm được gì, trong sân còn có mấy thi thể, thấy được nỗi khổ dân chúng bị thảm sát, trước cửa đặt mười mấy gói đồ, mấy tên binh lính quân Tào này lục soát được tiền tài ở các nhà dân.

Giả Quỳ giận tím mặt, rút kiếm ra xông lên chém loạn xạ: - Bọn người các ngươi, giết các ngươi!

Trong bóng đêm, rất khó phân biệt được ai với ai, Thập trưởng cầm đầu hung tợn ra lệnh: - Tên khốn kia ở đâu đến, xử hắn cho ta!

Mấy tên binh lính quân Tào vung đao nhào tới, Giả Quỳ nói cho cùng cũng chỉ là người, làm sao là đối thủ của bọn binh lính này, chỉ tránh được hai cái đã bị một đao chém trúng sau lưng, Giả Quỳ kêu lên thảm thiết, trong lúc lảo đảo té ngã xuống đất, bọn binh lính mừng rỡ, xông lên một lượt, chuẩn bị chém loạn xạ vào người của Giả Quỳ.

Đúng lúc này, mười mấy tên nha dịch xông vào, bọn chúng thấy Thái Thú bị thương, lập tức trừng mắt, cùng nhau vung đao xông tới, chặn đám binh lính quân Tào lại, quan Tặc Tào chỉ vào bọn binh lính quát to: - Các ngươi dám giết Thái Thú, chán sống sao?

Binh lính quân Tào mới biết mình gây ra đại họa, sợ tới mức bọn chúng chạy tứ phía, có tên trèo tường bỏ chạy, có tên chạy trốn từ cửa sau, có hai tên lính chạy trốn không kịp, bị nha dịch bắt lấy, lúc này, mấy tên nha dịch đỡ Giả Quỳ đứng dậy, băng bó vết thương cho y.

Hơi thở Giả Quỳ đứt quãng, vết đao chém sâu hơn nữa tấc, khiến y bị thương rất nặng, đau đớn vô cùng dường như khiến cho y phải ngất đi, nhưng y cố nén đau, nói với Quận Thừa Tưởng Hân vừa chạy lại: - Ngươi mau đi tìm cho được Tào Hồng, lệnh hắn lập tức đình chỉ lục soát, nếu không ta phải phán hắn tội thông đồng với địch!

- Thái Thú xin an tâm dưỡng thương, tại hạ đây sẽ đi tìm Tào tướng quân ngay lập tức.

Tưởng Hân vội vàng đi, lúc này, Giả Quỳ cũng không chịu đựng không nổi nữa, trước mắt tối sầm, lại ngất đi thêm lần nữa.

Lúc này, Tào Hồng ở trong Đặng phủ, cửa lớn Đặng phủ bị binh lính quân Tào phá vỡ, cha con họ Đặng bị quân Tào khống chế, còn lại hơn hai trăm người Đặng gia toàn bộ bị đuổi tới hậu đường, chờ xử lý.

Mà năm trăm binh lính quân Tào thì đang lục tung các tủ trong Đặng phủ, lục soát cẩn thận, mỗi một chỗ có thể dấu người đều không bỏ qua, lục soát Đặng phủ rối tung lên, Tào Hồng ngồi nghiêm trong đại đường, kiên nhẫn chờ đợi kết quả lục soát tìm kiếm.

Lúc này y đã nhận được tin tức vô số binh lính nhân cơ hội đã gây rối cướp bóc, nhưng Tào Hồng không có động tĩnh, y hiểu rõ trong lòng, hiện nay sĩ khí quân Tào ở Nam Dương đang xuống, nếu quân Hán tiến hành cuộc tấn công quy mô lớn, tướng sĩ dưới tay y chưa chắc giữ được Uyển Thành, nếu không cho bọn tướng sĩ một chút lợi lộc, ai còn dám đồng ý bán mạng cho Tào Hồng y.

Hơn nữa, y thông qua việc tra hỏi quản gia thêm lần nữa được chứng thực, quả thật có hơn bốn mươi người thân phận không rõ ràng trà trộn vào thành, những người này đều vô cùng trẻ tuổi, mỗi người thể trạng cường tráng, trong lòng Tào Hồng đã nhận định, hơn bốn mươi người này nhất định là Ưng Kích quân của quân Hán, bọn họ đang có mặt trong thành, đối với Tào Hồng mà nói là cái gai trong lòng, cái đinh trong mắt, không tìm ra bọn họ, y quyết không bỏ qua.

Lúc này, một tên lính tháp tùng Quận Thừa Tưởng Hân bước nhanh vào đại đường, Tưởng Hân rốt cuộc đã tìm được Tào Hồng, gã vội nói: - Tử Liêm Tướng quân, việc lớn không ổn, Giả Thái Thú đã xảy ra chuyện rồi!

Tào Hồng ngẩn ra, lập tức hỏi: - Giả Thái Thú đã xảy ra chuyện gì?

- Giả Thái Thú ngăn một đám binh lính làm nhục con gái nhà lành, kết quả bị binh lính vây đánh, tình hình thương tích rất nặng.

Trong lòng Tào Hồng nhất thời bất an, y có thể không để ý người dân bị giết chóc, nhưng nếu Giả Quỳ xảy ra chuyện, y có thể sẽ ăn ngủ không yên, y lập tức đứng lên nói: - Nhanh dẫn ta đến gặp Giả Thái Thú!

Tưởng Hân khom người thi lễ nói: - Giả Thái Thú đang được đại phu cứu chữa, nhưng ông ấy có việc muốn ty chức chuyển lời đến Tướng quân.

- Ông ấy điều gì?

- Giả Thái Thú xin Tướng quân lập tức hạ lệnh đình chỉ lục soát, nếu không nếu không

- Nếu không cái gì?

- Nếu không Giả Thái Thú sẽ buộc tội Tướng quân với Ngụy công về tội thông đồng với địch!

- Tại sao ta thông đồng với địch? Tào Hồng tay đè chuôi kiếm, đằng đằng sát khí nhìn chăm chú vào Tưởng Hân hỏi

Mặc dù Tưởng Hân trong lòng sợ hãi, nhưng gã vẫn cố lấy hết dũng khí nói: - Bởi vì lính tùy tùng của Tướng quân cướp của giết người, sẽ hủy diệt danh dự của Ngụy Công ở Nam Dương và lòng dân, điều này không khác với việc đem Nam Dương tặng cho Lưu Cảnh, cho nên đó là tội thông địch phản bội Tào.

Tào Hồng sau một lúc lâu mới lạnh lùng nói: - Nếu Giả Thái Thú tỉnh lại, xin Quận Thừa chuyển lời với Thái Thú, đã có quân tinh nhuệ của quân Hán trà trộn vào thành, nếu không tìm ra bọn họ, Uyển Thành tất nhiên sẽ bị hủy trong tay bọn họ, vì đại cục, ta không thể không dùng hạ sách này, lục soát quyết sẽ không dừng lại, xin ông ấy thứ lỗi!

Nói xong, Tào Hồng lại quay đầu lại ra lệnh: - Đi điều tra xem binh lính nào làm Giả Thái Thú trọng thương, sau khi tìm được lập tức trảm thủ thị chúng, không cho phép những việc thảm sát như vậy tái diễn, kẻ nào trái lệnh trảm!

Lúc này, một gã quan quân chạy tới thấp giọng bẩm báo: - Bên trong phủ đã lục soát qua, quả thật không có người khả nghi, ngoài ra có người đầy tớ cung khai, Đặng gia còn có một tòa nhà, người mà chúng ta muốn bắt rất có thể đang ẩn núp trong đó.

Tào Hồng liền xoay người đi ra ngoài, lớn tiếng ra lệnh: - Bắt giam cha con họ Đặng, ngày sau xử trí, tất cả binh lính theo ta đến tòa nhà đó lục soát!

Tưởng Hân bất đắc dĩ nhìn Tào Hồng đi xa, Tào Hồng chỉ không cho phép giết chóc, chứ không ra lệnh không được cướp bóc tài sản, rõ ràng không có thành ý giải quyết vấn đề, Tưởng Hân chỉ biết thở dài, lại vội vàng chạy về quận nha.

Vị trí tòa nhà họ Đặng ở Bắc thành, cách tòa nhà chính không đến một dặm, diện tích khoảng một mẫu, vốn là chỗ ở của một thương nhân, sau khi thương nhân rời khỏi Nam Dương, liền bán tòa nhà này lại cho Đặng gia, Đặng gia liền dùng nó làm phòng khách, nhưng trong khoảng thời gian này tình thế Nam Dương căng thẳng, Đặng gia cũng không có khách gì, tòa nhà cũng đang đóng.

Lúc này, một đội binh lính vừa mới lục soát đến nơi đây, trên tấm bảng viết bốn chữ "Đặng thị biệt phủ" làm cho bọn họ không dám hành động lỗ mảng, Thập trưởng cầm đầu đang gõ cửa quát to: - Người bên trong mau ra mở cửa, chúng tôi chỉ phụng lệnh hành sự!

Quát to một hồi lâu, cũng không có ai để ý, Thập trưởng hơi nổi giận, hạ lệnh cho các binh lính: - Phá cửa cho ta!

Đúng lúc này, trong bóng đêm một ngọn đèn lồng vội chạy đến, hơn ngàn binh lính tay cầm đuốc, bọn họ nhanh chóng bao vây tòa nhà này lại, giương cung tuốt kiếm, trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Tào Hồng thấy ánh lửa xuất hiện, cao giọng hỏi: - Có việc gì!

Thập trưởng sợ tới mức vội vàng quỳ xuống bẩm báo, - Ty chức dẫn dắt các huynh đệ vừa mới đến nơi đây, gõ cửa nhưng không ai trả lời, đang chuẩn bị phá cửa.

- Một đám ngu xuẩn!

Tào Hồng mắng một tiếng, lập tức hạ lệnh:

- Phá cửa chính xông vào đi, bất kể gặp được người nào, giết chết không tha!

Oành oành! liên tục mấy tiếng nổ lớn, cửa lớn bị cây gỗ lớn phá vỡ, mấy trăm tên lính Tào vung đao đi vào, rất nhanh, binh lính quân Tào liền lục soát xong tòa nhà, nhưng không thu hoạch được gì, binh lính quân Hán cũng không trốn ở chỗ này, khiến Tào Hồng thất vọng, y cũng đã hồ đồ, binh lính quân Hán rốt cuộc đang ẩn nấp ở đâu?

Nam thành cũng có một tòa nhà lớn gần trăm mẫu, nơi đây là tòa nhà chính của gia tộc họ Hoàng trong Tam đại vọng tộc ở Nam Dương, gia tộc họ Hoàng phân làm hai chi, một chi họ Hoàng ở Nam Dương, một chi họ Hoàng ở Giang Hạ, họ Hoàng ở Giang Hạ cũng chính là dòng chính của Hoàng Tổ, do thế lực mạnh mẽ của Hoàng Tổ, Hoàng gia trở thành một trong tứ đại thế gia ở Kinh Châu.

Nhưng do Hoàng Tổ bị quân Giang Đông tiêu diệt, Hoàng gia cũng dần dần thất thế, từ tứ đại gia tộc Kinh Châu ngày xưa xuống thành tam thế gia ở quận Nam Dương, còn xếp sau Trương gia.

Gia chủ Hoàng gia là Hoàng Thừa Ngạn, năm đó Hoàng Thừa Ngạn vì trốn tránh chiến loạn, đem gia tộc tạm thời chuyển đến Long Trung, bởi vậy đã có con rể là Gia Cát Lượng, tuy nhiên theo thời cuộc Kinh Châu, Hoàng Thừa Ngạn không đi cùng với con rể đến Giao Châu, mà chuyển về Nam Dương.

Mấy lần gây sức ép khiến Hoàng gia dần dần suy sụp, hơn nữa Gia Cát Lượng cũng không thể trợ giúp Hoàng gia, Hoàng gia bây giờ chỉ dựa vào địa vị ngày xưa và sự chiếu cố của đệ nhất tướng quân Hán Hoàng Trung, mới miễn cưỡng giữ được địa vị tam vọng tộc Nam Dương.

Mấy năm nay Hoàng Thừa Ngạn có chút khiêm tốn, rất ít đi ra ngoài, kể cả Hoàng gia cũng không tranh quyền thế, cả gia tộc toàn bộ đều sinh sống dựa vào tiền thuế của mười mấy khoảnh ruộng, tuy nhiên việc lục soát toàn thành vào tối hôm nay cũng đã lan đến Hoàng phủ, cũng may Hoàng gia vẫn có thế lực nhất định, đồn trưởng dẫn đầu việc lục soát mới không dám quá đáng, chỉ lục soát bên ngoài Hoàng gia, đồn trưởng sau khi nhận hối lộ của Hoàng gia, liền bỏ qua việc lục soát bên trong, thu binh rời Hoàng phủ.

Hoàng Thừa Ngạn tay cầm đèn lồng, được con trai thứ Hoàng Dự dìu, chậm rãi đi vào hậu viện, Hoàng Thừa Ngạn có hai trai một gái, người con gái Hoàng Nguyệt Anh gả cho Gia Cát Lượng, con trai trưởng Hoàng Tấn làm quan dưới trướng của Lưu Bị, đảm nhiệm chức Thái Thú quận Úc Lâm, và con trai thứ Hoàng Dự thì giữ ở bên mình, chịu trách nhiệm chăm sóc cuộc sống hàng ngày của Hoàng Thừa Ngạn.

- Phụ thân đi bên này, chậm một chút!

Sức khỏe của Hoàng Thừa Ngạn không tốt, đi vô cùng thong thả, ông cười gượng với con trai: - Ta tự cho mình thanh cao, nhưng cuối cùng vẫn phải theo thói thường của con người, dùng tiền tài hối lộ để tống cổ quân Tào, thật là mỉa mai lớn.

- Con ngược lại cho rằng phụ thân làm vậy rất đúng, nghe Tào Hồng hạ lệnh lục soát toàn thành, trên thực tế thì bọn tùy tùng bắt người cướp của, cả Uyển Thành bị quân Tào đập phá đến nỗi chướng khí mù mịt, mất một ít tiền là việc nhỏ, rất nhiều gia đình thê nữ bị làm nhục, cha mẹ bị giết, so ra, Hoàng gia đã rất may mắn rồi.

Hoàng Thừa Ngạn cười lạnh lùng nói: - Tào Hồng rất rõ muốn mượn việc này để làm phấn chấn lòng quân, tuy lòng quân đã phấn chấn, nhưng thanh danh của Tào Tháo ở Nam Dương cũng bị hắn hủy rồi, loại người này chỉ thấy cái lợi trước mắt, không nghĩ đến lâu dài, nhất định hắn giữ không được Nam Dương, quận Nam Dương cuối cùng cũng thuộc về quân Hán, cũng là điều hắn không phục Trương Liêu nhất, theo ta thấy, hắn còn kém xa Trương Liêu a!

Hoàng Dự chần chừ một lúc, nhỏ giọng hỏi: - Phụ thân như vậy muốn giúp đỡ quân Hán, muốn từ bỏ Lưu Bị sao?

Hoàng Thừa Ngạn lắc đầu, thở dài nói: - Ta cũng không biết vì cái gì? Nhưng ta quả thật không coi trọng Lưu Bị, bọn họ ở Giao Châu xa xôi, nhân dân đặc biệt ít, đất đai khô cằn, cho dù có thiên tài như Khổng Minh cũng không thể xoay chuyển thế cục, muốn cho Giao Châu cường thịnh, ít nhất cũng phải nỗ lực mấy đời, Lưu Cảnh nào cho bọn họ thời gian, khó lắm!

Hoàng Dự cũng trầm mặc, nếu như vậy, đại ca đi theo Lưu Bị phấn đấu gần mười năm, chẳng phải đều uổng phí sao?

Hai cha con đi vào nhà kho ở sau hậu viện, Hoàng Dự vừa mở cửa nhà kho, một đường đao sáng như tuyết chĩa vào cổ họng của y, sợ đến nỗi Hoàng Thừa Ngạn vội vàng nói: - Nhậm Tướng quân, chúng tôi!

Chiến đao rút lại, hai cha con bị kéo vào nhà kho, cửa chính lập tức đóng lại, một đoàn ánh sáng đèn hiện lên, lập tức chiếu sáng toàn bộ nhà kho, chỉ thấy mấy chục tên hắc y nhân đang trốn ở phía sau từng kệ sắt, chính là Nhậm Bình và hơn bốn mươi mấy tên thuộc hạ của y.

Tuy là Đặng Nghĩa đưa bọn họ vào ở trong tòa nhà họ Đặng, nhưng Nhậm Bình ngược lại không lưu lại đó lâu, y vô cùng khôn khéo cẩn thận, lúc ở trang viện của họ Đặng, bọn họ đã bị rất nhiều người thấy, Nhậm Bình biết rằng, bọn họ tiếp tục ở lại Đặng gia hiển nhiên sẽ không an toàn.

Lúc hoàng hôn, y bảo mọi người chia nhau rời phủ họ Đặng, đến Nam thành tìm Hoàng gia cầu sự giúp đỡ, sở dĩ lựa chọn Hoàng gia, một mặt bởi vì danh tiếng Hoàng Trung trong quân đội cực cao, chọn gia tộc của ông ta tránh nạn, theo bản năng của Nhậm Bình mách bảo sẽ không sai.

Thứ hai, Hoàng gia chính vì có liên quan với Giao Châu, quân Tào bình thường cũng sẽ không hoài nghi đến Hoàng gia, rất may mắn Nhậm Bình không phán đoán sai, Hoàng Thừa Ngạn đồng ý yêu cầu giúp đỡ của bọn họ, đưa bọn họ giấu kín trong nhà kho của hậu viện.

Trong nhà kho còn có một căn hầm rất bí mật, cho dù quân Tào lục soát đến nhà kho, bọn họ cũng có thể ẩn núp dưới hầm, tuy nhiên lúc này Nhậm Bình đã biết quân Tào lục soát ở Hoàng gia đã rút lui, bọn họ cũng không cần trốn tiếp ở dưới hầm.

Nhậm Bình bước lên thi lễ: - Sự che chở của Hoàng công đối với chúng tôi, chúng tôi vô cùng cảm kích.

Hoàng Thừa Ngạn cười vẫy tay: - Tướng quân không cần khách sáo, ta có hai vấn đề, không biết có nên hỏi hay không?

- Hoàng công cứ việc hỏi, nếu có thể trả lời, ta nhất định nói đúng sự thật.

Hoàng Thừa Ngạn lúc này mới hỏi: - Ta muốn biết, quân Hán khi nào sẽ tiến công quận Nam Dương?

Nhậm Bình trầm tư một lát, chậm rãi nói: - Thì bây giờ tiến công, quân Hán đã chia ra ba đường, tiến công quận Nam Dương rồi.

Hoàng Thừa Ngạn gật gật đầu, - Ta còn muốn biết, chủ soái của quân Hán lần này là vị Tướng quân nào?

Nhậm Bình cười lắc đầu: - Không phải vị Tướng quân nào mà là Hán Vương điện hạ đích thân suất quân.

Cha con họ Hoàng nhìn nhau, hai người đều có ngây ra.

----------oOo----------

Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN