Chương 1028: Dị động ở Uyển Thành

Chương 1028: Dị động ở Uyển Thành

Đây là lần thứ hai Tào Hồng phụng mệnh trấn thủ Nam Dương. Tròng lần đầu tiên trấn thủ Nam Dương, bởi vì bị Văn Sính dẫn quân bất ngờ tập kích Nam Dương, khiến cho Tào Hồng đánh mất Uyển Thành, bị Tào Tháo khiển trách nặng nề. Mặc dù vậy, nhưng cuối cùng Tào Tháo vẫn bổ nhiệm Tào Hồng trấn thủ Nam Dương.

Nhận được bài học của lần thứ nhất, Tào Hồng khiêm tốn thỉnh giáo Trình Dục về kế sách thủ Nam Dương, Trình Dục dạy y ba kế sách. Thứ nhất là nghiêm cấm người ngoài tùy ý ra vào Uyển Thành, thứ hai là canh phòng nghiêm mật nội ứng, chú ý nhất cử nhất động của thế gia Nam Dương, thứ ba là gia cố phòng ngự của thành trì, chặn hết các lỗ hổng phòng ngự.

Tào Hồng theo đó mà nghiêm khắc chấp hành ba kế sách do Trình Dục chỉ bảo. Y dời nơi họp chợ ra ngoài Uyển Thành, nghiêm cấm thương nhân ngoại lai vào thành. Cho dù là người đến thăm người thân bạn bè, cũng phải nghiêm khắc kiểm tra đăng ký.

Sau đó là thực thi lệnh giới nghiêm vào ban đêm. Sau khi trời tối, tất cả cửa hàng tửu quán trong Uyển Thành nhất định phải đóng cửa, dân chúng bình thường không được ra phố. Người làm trái lại lệnh giới nghiêm, bất luận là thân phận gì, lần đầu tiên thì diễu phố cảnh cáo, lần thứ hai thì lập tức chém đầu thị chúng.

Về phần canh phòng nội ứng, Tào Hồng chủ yếu là giám sát mười tám gia tộc trong nội cảnh Nam Dương. Đặc biệt là ba đại gia tộc, Đặng thị, Trương thị và Hoàng thị, Tào Hồng phái người giám sát nghiêm mật.

Mặc dù đại đa số gia tộc của quận Nam Dương đều tỏ thái độ ủng hộ Tào Tháo, nhưng Tào Hồng không tin tưởng thành ý của bọn họ. Y biết rõ đa phần thế gia vọng tộc trong thiên hạ đều ủng hộ Hán Quốc ở Trường An. Theo cách nhìn của y, đại tộc Uyển Thành chẳng qua cũng chỉ là cỏ bám đầu tường mà thôi.

Về phần tam đại vọng tộc của Uyển Thành càng làm cho Tào Hồng cảnh giác. Đặng Nghĩa từng làm quan lớn ở Kinh Châu, con trai y lại được Hán Quốc trọng dụng, mà gia tộc Trương thị, bởi vì Trương Cơ, mà gia tộc Trương thị lại có dây mơ rễ má với Kinh Châu.

Về phần Hoàng thị càng không cần phải nói. Tuy rằng vì Gia Cát Lượng mà Hoàng Thừa Ngạn chủ yếu ủng hộ Giao Châu, nhưng một nhân vật quan trọng khác của Hoàng gia, Hoàng Trung lại là nhân vật đứng đầu quân đội quân Hán.

Cũng chính vì những duyên cớ này, mà tuy ngoài mặt Tào Hồng thiết lập chút giao tình với tam đại vọng tộc, nhưng lại ngầm phái người nghiêm mật giám sát tam đại thế gia.

Mấy ngày trước, Tào Hồng nhận được cấp lệnh của Tào Tháo từ Hợp Phì gửi đến, yêu cầu y tổ chức dân phu vận chuyển mười vạn thạch lượng thực của huyện Diệp đến Hợp Phì chuẩn bị chiến tranh. Tào Hồng không dám chậm trễ, lập tức tổ chức hai vạn dân phu của năm huyện Diệp, Trừu, Côn Dương, Lỗ Dương, Đổ Dương, trùng trùng điệp điệp vận chuyển quân lương đến Hợp Phì.

Mặt khác, lương thực huyện Diệp chuyển đến Hợp Phì, Tào Hồng lại lo lắng lương thực Nam Dương không đủ. Mấy ngày nay y đặc biệt triệu tập mấy đại tộc có điền sản ở Nam Dương, hy vọng bọn họ có thể chủ động bán lương thực cho quan phủ, duy trì lương thực tồn trữ của Nam Dương.

Đêm hôm nay, Tào Hồng đang ngồi trong thư phòng viết thư cho Tào Tháo, báo cáo tình hình của Nam Dương cho Tào Tháo. Căn cứ vào tình báo mới nhất mà y nhận được, quân Hán đã tăng binh quy mô lớn ở phía Đồng Quan, cực kỳ có thể muốn tấn công Lạc Dương. Ngoài ra, quân Văn Sính ở Tương Phàn tạm thời khá yên tĩnh, nhưng Tương Dương đã thực hiện giới nghiêm, nghiêm khắc kiểm tra người ra vào. Việc này nói rõ là chiến dịch Hợp Phì đã ảnh hưởng đến Tương Dương.

Đúng lúc này, có một loạt tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào, chỉ nghe giọng nói của Giả Quỳ từ ngoài sân truyền vào:

- Tử Liêm tướng quân, e là tình hình có biến!

Giả Quỳ từng đảm nhiệm chức Thứ sử Dự Châu, lúc đó Tào Hồng chủ quản quân sự của Nhữ Nam. Tuy rằng Mao Giới buộc tội Tào Hồng tự tiện mua bán tù binh Khăn Vàng, nhưng y lại giúp Tào Hồng biện giải, cho rằng Tào Hồng bán tù binh vì cá nhân tuy có tội, nhưng lại có công cứu vãn nhân khẩu đối với Nhữ Nam, cuối cùng giúp cho Tào Hồng miễn bị phạt.

Quan hệ cá nhân giữa Giả Quỳ và Tào Hồng cũng xem là tốt. Năm đó, con gái của Tào Hồng gả cho con trai của Tuân Úc Tuân Xán làm vợ là nhờ Giả Quỳ làm mai mối. Mà Tào Tháo cũng nhận được bài học lần trước, tận lực để cho các tướng hỗ trợ nhau, cho nên bổ nhiệm Giả Quỳ làm Thái thú Nam Dương, đồng thời kiêm nhiệm chức Quân sư cho Tào Hồng.

Tào Hồng giật mình, buông bút xuống, đứng dậy hỏi:

- Cái gì mà tình thế có biến?

Vẻ mặt Giả Quỷ trở nên ác liệt, gấp gáp nói:

- Ta vừa mới nhận được bồ câu truyền tin của Võ Quan, một đội quân Hán khoảng mấy vạn người vừa vượt qua Võ Quan.

Tin tức này khiến cho Tào Hồng chấn kinh, vội vàng hỏi:

- Không phải là nói quân Hán tăng binh Đồng Quan sao?

- Việc này đích thị là kế ám độ Trần Thương của lc, rõ ràng là tăng binh Đồng Quan, nhưng trên thực tế lại âm thầm xuất binh Võ Quan, chuẩn bị kỳ tập Nam Dương.

- Nhưng

Tào Hồng quả thật không hiểu:

- Sao quân Hán phải tấn công Nam Dương?

Giả Quỷ cười lạnh một tiếng, nói:

- Rất đơn giản. Quân Hán vì khai thông cửa ải Nam Tương, vật tư của Quan Trung có thể trực tiếp thông qua Đan Thủy rồi vào Hán Thủy, vận chuyển về tiền tuyến Hợp Phì, mà không còn phải đi qua Hán Trung hay Ba Thục nữa. Công hạ Nam Dương, đồng thời cũng tạo một lá chắn cho Tương Dương, phòng ngừa chúng ta tiến công Tương Phàn từ tây tuyến, giải vây cho Hợp Phì.

Sau một lúc lâu, Tào Hồng vẫn nói không nên lời, trong lòng y đã trở nên hỗn loạn, nhất thời không biết nên làm thế nào mới được. Giả Quỳ lại nhắc nhở y:

- Tử Liêm phải lập tức bẩm báo cho Ngụy Công, đồng thời lệnh cho quân đội các nơi đóng tại Nam Dương khẩn cấp tập kết về phía Uyển Thành.

Một câu nói đã thức tỉnh Tào Hồng. May mà bức thư y viết cho Tào Tháo vẫn chưa gửi, nhưng lúc này y cũng không lo đến việc viết thư nữa, liền lập tức ra lệnh cho thân binh:

- Mau truyền mệnh lệnh khẩn cấp của ta, lệnh cho quân đội đóng tại huyện Diệp, Nam Hương và Dục Dương ngay tức khắc rút về Uyển Thành!

Sắp xếp xong việc rút quân, Tào Hồng lại chắp tay nói với Giả Quỳ:

- Đa tạ tiên sinh chỉ bảo, ngoài ra về phương diện dân chính cũng cần phải kính nhờ tiên sinh ứng đối khẩn cấp cho tốt.

Đúng lúc này, một tên thân binh nhanh chóng bước đến, thấp giọng nói với Tào Hồng mấy câu, Tào Hồng không khỏi khẽ giật mình:

- Tin tức có đáng tin không?

- Thật sự đáng tin, có người tận mắt nhìn thấy.

Giả Quỷ ở bên cạnh hỏi:

- Tướng quân, đã xảy ra chuyện gì?

- Binh sỹ phái đi giám sát Đặng gia đã phát hiện ra trưởng tử Đặng Hồng của Đặng Nghĩa.

Giả Quỳ nhướng mày:

- Chính là con cháu Đặng gia đảm nhiệm Huyện lệnh Trường An đó sao?

- Chính là người này!

Giả Quỳ trầm ngâm chốc lát, nói:

- Vào lúc mẫn cảm như thế này, Đặng Hồng trở về, e rằng có dụng ý khác, Tướng quân không thể khinh suất.

Tào Hồng cười lạnh một tiếng, nói:

- Nếu Đặng gia muốn chủ động tham dự vào, ta sẽ không ngại thành toàn cho lão!

Nói xong, y lớn tiếng quát:

- Điểm năm trăm huynh đệ, theo ta đến Đặng gia!

Giả Quỳ hoảng sợ, liền nhắc nhở Tào Hồng:

- Tướng quân, ảnh hưởng của Đặng gia cực kỳ lớn, không thể quá lỗ mãng.

- Tiên sinh yên tâm, ta tự có chừng mực.

Tào Hồng bỏ lại một câu, liền xoay người bước nhanh ra ngoài.

Giả Quỳ nghĩ đến việc quân Hán sắp sửa đánh tới, trong lòng vô cùng lo lắng, tất tả đi về phía quận nha.

Đặng phủ tọa lạc ở thành bắc, là một tòa nhà lớn rộng một trăm năm mươi mẫu đất. Đặng thị thất phòng, ngoại trừ ba phòng không ở Uyển Thành ra, bốn phòng còn lại gần hai trăm mấy người đều sinh sống bên trong tòa nhà lớn này.

Màn đêm buông xuống, Đặng Nghĩa đang cùng con trai Đặng Hồng nói về tình hình của Hán Quốc. Nhâm Bình và bốn mươi ba Ưng Kích Quân đã lợi dụng cơ hội đưa lương thực mà trà trộn vào trong thành, tạm thời ở trong một biệt trạch khác của Đặng gia. Mà Đặng Nghĩa càng quan tâm đến tình hình của trưởng tử ở Hán Quốc, nhất định phải hỏi rõ ràng tình hình của con trai.

- Phụ thân, Hán Quốc quả thật rất khiến người ta phấn chấn, giúp cho người ta nhìn thấy tiền đồ. Con không phải là nói quan viên thanh liêm bao nhiêu, con cũng đã gặp qua không tham quan ô lại. Nhưng tổng quát mà nói, Hán Quốc từ trên xuống dưới đều có một tinh thần tích cực hướng về phía trước. Dáng vẻ âm u, trầm trầm tử khí của Đế quốc Đại Hán lúc trước hoàn toàn không còn nhìn thấy nữa. Quả thật là nó là một vương triều mới sắp được thành lập, tràn đầy sức sống và hy vọng. Đặc biệt là nhân dân đều ký thác hy vọng được sinh sống hạnh phúc lên trên người Lưu Cảnh, giúp cho ngài có uy vọng cao ngất ở Hán Quốc.

Đặng Nghĩa gật gật đầu thở dài:

- Từ rất nhiều năm trước, lc mới đến Kinh Châu không lâu, ta liền phát hiện ra đứa cháu trai của Lưu Cảnh Thăng không tầm thường, hơn xa Lưu Kỳ và Lưu Tông. Chỉ đáng tiếc năm đó ta vẫn là vì một ý niệm sai lệch không đi Giang Hạ, mà quay trở về Nam Dương. Nếu không thành tựu hôm nay của Đặng gia không thể lường được.

Đây là việc Đặng Nghĩa vẫn mãi canh cánh trong lòng. Năm đó ông rõ ràng là trợ giúp lc, hoàn toàn có thể đi Giang Hạ đảm nhiệm chức Trưởng sử, nhưng ông lại bị ma xui quỷ khiến, không đi Giang Hạ. Sau khi lc thống nhất Kinh Châu, khi mời ông đến Kinh Châu đảm nhiệm chức Biệt giá lần nữa, ông lại cố tình trúng gió nằm liệt giường.

Mất đi cơ hội đồng tâm hiệp lực với lc, là tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời Đặng Nghĩa. Ông chỉ có thể gửi hy vọng vào con trai, hy vọng lc có thể nể tình năm đó ông từ ám trợ Kinh Châu, cho con trai hay nói đúng hơn là Đặng gia thêm một cơ hội nữa.

Cũng may con trai không làm ông thất vọng, đã được thăng làm Huyện lệnh Trường An, tương dương với chức vị Quận thừa, qua mấy năm nữa, con trai liền có hy vọng được thăng lên làm Thái thứ, khiến cho ông tràn trề kỳ vọng đối với tương lai của Đặng gia.

Lúc này, Đặng Hồng lại nhỏ giọng nói:

- Phụ thân còn nhớ Sài Tang Đào gia không?

Đặng Nghĩa gật gật đầu:

- Đương nhiên là ta nhớ. Năm đó Đào Liệt đảm nhiệm chức Quận thừa Nam Dương, có quan hệ cực kỳ tốt với tổ phụ của con, hai nhà thường xuyên qua lại. Nhưng mà Đào gia quả thật là đã nắm được đại vận, sớm gả con gái cho lc, Đào gia chắc chắn là sẽ là ngoại thích đứng đầu.

Nói đến đây, Đặng Nghĩa không khỏi có chút kỳ quái, hỏi:

- Sao bỗng dưng con ta lại nhắc đến Đào gia?

Đặng Hồng ấp a ấp úng:

- Hài nhi quen biết với trưởng nữ của Đào Hàn, nàng rất có tình ý với hài nhi.

Đặng Nghĩa lập tức ngây người, nửa ngày sau mới phản ứng, ông có chút bất an, hỏi:

- Ý con là, con muốn cưới con gái của Đào gia?

Đặng Hồng gật gật đầu:

- Không biết ý của phụ thân như thế nào?

Con trại muốn cưới con gái Đào gia, tuy rằng Đặng Nghĩa vừa mới nói Đặng gia có giao tình với Đào gia, lại nói Đào gia có nắm đại vận, trở thành ngoại thích đứng đầu, nhưng để cho con trai làm rể Đào gia, trong lòng Đặng Nghĩa lại vô cùng không tình nguyện. Đặng gia là Nam Dương đệ nhất thế gia, làm sao có thể kết thông gia cùng một gia tộc thương nhân được, hơn nữa còn là con gái của tộc đệ của Đào Thắng.

Sắc mặt của Đặng Nghĩa lập tức trầm xuống, không chút do dự lắc lắc đầu:

- Mối hôn sự này ta không đồng ý!

- Nhưng, nhưng hài nhi đã thành thân cùng con gái Đào gia rồi.

Đặng Hồng ấp a ấp úng nói ra chân tướng. Đặng Nghĩa giống như bị sét đánh trúng, sửng sốt nửa ngày, mới đập bàn hét to:

- Nghịch tử, đại sự bực này, hà cớ gì ngươi không nói cho ta biết?

Đặng Hồng quỳ xuống:

- Phụ thân bớt giận, lần này hài nhi đến, cũng là vì bẩm báo với phụ thân về việc này.

- Nghịch tử! Người sắp làm ta tức chết rồi.

Đặng Nghĩa liên tục đập bàn, ván đã đóng thuyền mới trở về bẩm báo, tức giận đến nỗi gần như sắp thổ huyết.

Đúng lúc này, người quản gia vội vội vàng vàng chạy lên bậc tam cấp bẩm báo:

- Lão gia, đại sự không hay, Tào Hồng suất lĩnh quân đội bao vậy phủ đệ của chúng ta, y đang ở ngoài cửa lớn, bảo lão gia ra giải thích.

Tin tức này đến đột ngột như một bồn nước lạnh, lập tức giập tắt lửa giận hừng hực trong lòng Đặng Nghĩa. Mặc dù con trai làm ông nổi cơn tam bành, nhưng sự xuất hiện của Tào Hồng lại khiến cho trong lòng ông lập tức trở nên khẩn trương. Chẳng lẽ Tào Hồng đã biết việc mình ám trợ quân Hán?

Đặng Nghĩa hung hăng trừng mắt nhìn đứa con trai, lại nói:

- Xem ra là phiền toái do ngươi mang đến. Tào Hồng tới cửa, tuyệt sẽ không có chuyện tốt. Nếu như hắn hỏi đến ngươi, ngươi cứ nói là vì việc hôn sự mà về nhà bẩm báo, còn lại đừng nói gì cả.

- Hài nhi đã rõ!

Đặng Nghĩa lập tức ra lệnh cho mấy tên gia nhân dưới nhà:

- Đỡ ta đi ra ngoài cửa phủ!

Đề xuất Linh Dị: Âm Phủ Thần Thám
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN