Chương 1031: Kỵ binh phục kích.

Chương 1031: Kỵ binh phục kích.

Diệp huyện ở Đông Bắc Uyển Thành, khoảng cách hai nơi đó khoảng một trăm tám mươi dặm, bởi vì Diệp huyện được gọi là “Yết hầu của Uyển Thành, bụng của Hứa Xương”, vị trí địa lý cực kỳ quan trọng, gánh vác trọng trách bảo vệ Hứa Xương, cũng vì như thế mà Tào Tháo đã bố trí mười ngàn trọng binh.

Chủ tướng Diệp huyện là phó tướng Lý Điển của Tào Hồng, vào hai canh giờ trước, Lý Điển đã nhận được bồ câu đưa tin khẩn của Tào Hồng, quân Hán ở Trường An đã tập kích với quy mô lớn, lệnh cho gã lập tức về Uyển Thành tập kết.

Mệnh lệnh này khiến Lý Điển cảm thấy giật mình, gã là phó tướng của Tào Hồng, cứu viện Uyển Thành thì không thể chối từ, nhưng gã lại có chút khó khăn, gã không thể bỏ Diệp huyện, khiến cho cửa chính Hứa Xương mở rộng, sau một hồi suy xét, Lý Điển quyết định cho bộ tướng Triệu Địch thống lĩnh năm ngàn quân ở lại giữ vững Diệp huyện, gã thì đích thân thống lĩnh năm ngàn quân nhanh chóng đến Uyển Thành tập kết.

Thời gian đã dần dần đến canh ba, năm ngàn quân Tào ở trên đường chính xếp thành hàng nhanh chóng hành quân, Lý Điển cưỡi ngựa chạy trước đội quân, gã và quân Hán giao chiến nhiều năm, đối với cách thức tác chiến của quân Hán đã khá hiểu rõ, quân Hán đặc biệt giỏi về kỵ binh, phục kích, trộm thành, lấy cái giá nhỏ nhất để đạt được thắng lợi.

Quan niệm thiên hạ của Lưu Cảnh, cố làm hết sức có thể trong chiến tranh giữ được những thanh niên cường tráng, tuy nhiên bản thân Lý Điển đối với suy nghĩ này cũng có chút tán thành, nhưng mối quan hệ của địch đối với đối phương ngươi chết ta sống, làm tướng quân Tào, giới hạn lớn nhất là giết chết quân địch, cũng đã trở thành trách nhiệm mà Lý Điển không thể từ chối.

Lý Điển vô cùng cẩn thận, không ngừng phái trinh sát dò đường trước, đoạn đường từ Diệp huyện đến Uyển Thành này đã xảy ra mấy lần phục kích, bao gồm lần bị kỵ binh Hổ Báo tàn nhẫn phục kích, cho đến nay khiến Lý Điển còn ghi nhớ mãi.

Cho dù mệnh lệnh khẩn cấp Tào Hồng gửi đi, nhưng sau khi đội quân đi được hơn ba mươi dặm, Lý Điển còn hạ lệnh toàn quân hành quân chậm lại, nơi này là vùng giáp ranh với vùng trũng Nam Dương, đồi núi nhấp nhô, rừng rậm rậm rạp, khe núi hai bên rất nhiều, rất dễ bị phục kích, chỉ còn đi thêm hai mươi dặm nữa, tiến vào giải đất bình nguyên, mới có thể tăng tốc.

Đúng lúc này, một tên thám báo chạy gấp đến, hô to từ xa:

- Quân đội ngừng hành quân!

Trong lòng Lý Điển chợt cảm thấy không ổn, lập tức ra lệnh:

- Ngừng hành quân!

Thám báo chạy đến, ngồi trên ngựa chắp tay bẩm báo:

- Khởi bẩm Tướng quân, ngoài năm dặm phía trước đã phát hiện điều khác thường, trong rừng có rất nhiều quân binh mai phục.

Trong lòng Lý Điển trùng xuống, quả nhiên gặp phục binh, gã cố sức làm cho mình bình tĩnh, lại hỏi:

- Có bao nhiêu quân lính mai phục, loại quân gì?

- Cụ thể số lượng không biết, mười huynh đệ đi thăm dò trước chỉ trốn về được một người, mình trúng ba mũi tên, đã bị trọng thương không thể cứu, hắn là tiễn binh trước khi chết.

Lý Điển xem xét địa hình một chút, đúng lúc bọn họ tiến vào một khe núi rộng không lâu, khe núi rộng khoảng nửa dặm, dài bảy tám dặm, thế núi hai bên nghiêng dốc đứng, lùm cây dài khắp và rậm rạp, kiểu địa hình này không có lợi cho quân bị phục kích, nhưng lại có lợi cho kỵ binh xung kích.

Lý Điển biết quân Hán sau khi chiếm đóng Quan Lũng, lực lượng kỵ binh tăng mạnh, do kỵ binh vốn là quân đội phía nam ít, dần dần chuyển thành kỵ binh, bộ binh đều là quân đội phía bắc hùng mạnh, nếu kỵ binh quân Hán đột kích, phiền phức của gã sẽ lớn lắm.

Nhưng kỵ binh chỉ phỏng đoán được, mà quân mai phục ở phía trước đã là thật, lúc này Lý Điển liền hạ lệnh:

- Truyền lệnh toàn quân, lập tức lùi về sau tập hợp.

Đây là sách lược hiệu quả để ứng phó quân mai phục, do lúc hành quân, hàng ngũ đi khá dài, một khi gặp mai phục thì sẽ bị cắt thành nhiều đoạn, do đó hình thành cục diện bất lợi cho mình, cuối cùng thoát không được vận mệnh toàn quân bị tiêu diệt.

Nếu việc đầu tiên phát hiện ra có phục binh, sách lược ứng phó tốt nhất là nhanh chóng tập kết, đem đội quân kéo dài xếp hàng lại thành trận, cho dù phục binh đánh ra, cũng không sợ chút nào.

Lý Điển quyết tâm phải rời khỏi con đường núi này, liền hạ lệnh tập kết về phía sau, gã vừa dứt lời, phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng trống trận ầm ầm, ngay sau đó tiếng kêu rung trời, phục binh này phát hiện bọn họ đã bị quân địch phát hiện, chuyển bị động thành chủ động, ra khỏi rừng rậm.

Lý Điển hô to:

- Nhanh chóng lùi về tập kết.

Không cần gã hạ lệnh, mấy ngàn binh sĩ quân Tào đều vội quay đầu chạy, chạy hướng ra ngoài thung lũng, trong sự hỗn loạn ồn ào, Lý Điển bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ quái, dường như nhịp trống dồn dập hơn, bị tiếng trống phục binh và tiếng kêu bao trùm khắp.

Lý Điển tập trung lắng nghe, sắc mặt dần dần căng thẳng, gã bỗng nhiên hô lớn,

- Không ổn rồi!

Gã đã nghe thấy tiếng vó ngựa lao nhanh-một âm thanh kỳ quái, có lẽ vó ngựa được vải dày bao chặt, tiếng ngựa phi vô cùng nhỏ, nhưng số lượng quá nhiều, sau khi chạy đến gần mới có thể nghe được.

Lý Điển bỗng nhiên biết mình đã rơi vào bẫy của quân Hán, cái gọi là phục kích chẳng qua là mồi nhử, cố ý để làm cho mình phát hiện, khiến cho mình theo bản năng ra lệnh tập kết binh lực, tuy tập kết binh lực dàn trận bản thân không có sai, nhưng tập kết đội quân cần thời gian, trong sự xuất kích nhanh chóng của kỵ binh, quân đội thường sẽ tập kết không thành, ngược lại đúng lúc đó có lợi cho kỵ binh tiến hành tập trung đột kích tiêu diệt.

Lý Điển vội hô to:

- Ngừng lui binh, cung nỏ bày trận!

Nhưng đã quá muộn, ngoài năm mươi bước đột nhiên xuất hiện đội kỵ binh đông đúc lao nhanh tới, bọn họ được huấn luyện nghiêm chỉnh, như phong ba bão táp đến trong đêm tối, kỵ binh hùng mạnh này mới có thể làm được, trong đêm tối tập trung đột kích, chỉ có đội kỵ binh Hổ Báo của Tào Tháo mới có khả năng này, nhưng bây giờ quân Hán cũng có thể làm được rồi.

Lý Điển lòng nóng như lửa đốt, bây giờ chỉ có thể hy sinh tiền quân, hy vọng tiền quân này có thể hạn chế tối đa ngăn cản sự đột kích nhanh chóng của kỵ binh quân Hán, tranh thủ thời gian quý báu này cho hậu quân tập kết.

Lý Điển quay đầu ngựa lại liền chạy về phía hậu quân, gã chỉ chạy được hơn mười bước, liền nghe thấy phía sau truyền đến những tiếng kêu la thảm thiết thê lương, hơn một ngàn binh lính tiền quân đã bị dẫm đạp dưới móng sắt của quân Hán, trường mâu đâm nhanh, đâm xuyên qua ngực của quân địch, chiến đao như tia chớp, chém bay đầu quân địch, vó ngựa như sắt, đạp nát ruột gan trong ngực của quân địch, không bao lâu, máu tràn ngập, tứ chi bay tứ tung, tiếng la khóc, tiếng kêu thảm thiết vang khắp khe núi.

Lý Điển tuy có võ nghệ, nhưng đơn thương độc mã cũng khó địch lại sự tấn công dày đặc của kỵ binh, gã chỉ có thể nhanh chóng rút lui về hậu quân, tổ chức hậu quân tiến hành phản kháng, nhưng Lý Điển chạy không được trăm bước, bỗng nhiên sau vai một cơn đau nhức, khắp toàn thân mất hết sức lực, xuýt chút nữa gã đã rơi xuống ngựa, một mũi tên bắn trúng vào bả vai của gã trong đêm tối.

Hơn trăm bước, Bàng Đức thu hồi cung tiễn, tiếc nuối lắc đầu, mũi tên này bắn hơi chệch hai tấc, không thể bắn trúng tim của tướng địch.

- Tướng quân, hậu quân của quân địch đã tập kết.

Một tên kỵ binh lớn tiếng bẩm báo

Khóe miệng Bàng Đức lộ ra một tiếng cười lạnh lùng, lúc này hạ lệnh:

- Gõ vang trống trận!

- Tùng – tùng - tùng

Tiếng trống trận vang long trời lở đất, lệnh cho toàn bộ quân Hán xuất kích, Bàng Đức thống lĩnh ba ngàn kỵ binh cùng với một ngàn binh giả làm phục binh từ phía trước tiến thẳng về quân Tào, mà đúng lúc này, phần sau của quân Tào vừa tập kết xong cũng đã xảy ra đại loạn, phó tướng Lãnh Bao thống lĩnh ba ngàn kỵ binh từ phía sau đột kích tới, phát động tấn công mạnh vào phía sau của ba ngàn quân Tào vừa mới tập kích xong.

Lúc này, Lý Điển đã chạy về đến hậu quân, mặc dù vai gã trúng một mũi tên, không còn cách nào đơn thương độc đấu với Đại tướng của quân địch, nhưng chỉ huy tác chiến lại không bị ảnh hưởng, gã hô to:

- Lưng tựa lưng, tạo thành trường mâu trận!

Đề xuất Linh Dị: Chuỗi sự kiện không tên bất bại
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN