Chương 1032: Kỵ binh phục kích.

Chương 1032: Kỵ binh phục kích.

Quân Tào trú đóng ở Diệp huyện cũng là đội quân tinh nhuệ, cho dù gặp kỵ binh quân Hán tập kích bất ngờ, nhưng bọn họ phản ứng nhanh chóng, ngoại trừ hơn một ngàn tiền quân lui binh về phía sau không kịp, còn ba ngàn năm trăm hậu quân đã tập kết thành công, đối với yếu điểm hành trình, tập kết binh lực tuy dễ bị kỵ binh tập trung tiêu diệt, mà đối với quân tinh nhuệ, tập kết binh lực lại có thể hình thành sự chống cự hữu hiệu đối với kỵ binh.

Ở điểm này, Bàng Đức đã hơi khinh địch, trong quá trình hành quân của quân Tào, y nên nhân lúc đội quân đối phương kéo dài cho kỵ binh tiến hành đột kích, loại bỏ việc bao vây đối phương, làm như thế càng dễ bị đối phương phản kích, tuy nhiên khuyết điểm của chiến thuật này cũng thể hiện khá giống như thế, không thể lập tức tiêu diệt một số lượng lớn quân địch.

Bàng Đức đã loại bỏ chiến thuật cắt kim loại này, mà chọn dùng chiến thuật tập trung tiêu diệt, cố ý để lộ phục binh, khiến cho quân địch nhanh chóng tập kết, như vậy mặc dù có lợi cho việc tập trung tiêu diệt quân địch, nhưng một khi quân địch tập kết thành công, đồng nghĩa với việc tạo thành sự uy hiếp cho kỵ binh.

Trong sự cân nhắc lợi và hại, thì yêu cầu chủ tướng vô cùng hiểu rõ năng lực tác chiến của quân địch, ở điểm này Bàng Đức hơi có chút khinh địch rồi, điều này có liên quan đến việc y chỉ huy kỵ binh trong thời gian dài, đối với bộ binh luôn có một sự khinh miệt tận xương tủy.

Đội quân phía trước của quân Tào tuy bị kỵ binh quân Hán thảm sát tàn khốc, nhưng bọn họ cũng nhanh chóng đẩy mạnh cản trở kỵ binh quân Hán, cho quân Tào phía sau có thời gian tập kết, lúc kỵ binh quân Hán trước sau đến giáp kích, ba ngàn năm trăm quân Tào ở phía sau đã tập kết xong, nhanh chóng bày ra trận pháp trường mâu, lưng tựa lưng và chiến đấu kịch liệt với kỵ binh quân Hán.

Trận này chiến đấu kịch liệt thảm thiết, kỵ binh quân Hán bất luận là về số lượng hay vũ lực đều chiếm thế thượng phong, bọn họ tiến công dũng mãnh, giết chóc vô tình, đạp lên xương máu chất đống từng bước đẩy mạnh tiến về trước, nhưng quân Tào lại tử chiến đến cùng, chết rồi lại hồi sinh, dùng trận trường mâu dày đặc phản kích sự đột kích của kỵ binh quân Hán, không ngừng có chiến mã trúng mâu ngã sấp xuống, sau khi kỵ binh rơi xuống ngựa bị loạn mâu đâm chết.

Chiến tuyến rất ngắn khoảng nửa dặm, máu, thịt người - ngựa chết chất thành một bức tường máu thịt, cho dù quân Hán chiếm thế thượng phong, nhưng mỗi bước tiến về trước, đều phải trả giá thê thảm và nghiêm trọng, kế hoạch vốn là kết thúc trận đấu trong nửa canh giờ, một canh giờ qua đi, quân Tào vẫn còn hai ngàn quân, mà kỵ binh quân Hán lại tổn thất hơn ngàn.

Bàng Đức cũng có chút lo lắng, sự kháng cự ngoan cường của quân Tào khiến y chuẩn bị không kịp, tiếp tục đánh như vậy, cho dù là diệt toàn bộ đối phương, bọn họ cũng phải trả cái giá ít nhất cũng phải hai ngàn kỵ binh, cái giá phải trả này khiến y chịu không nổi, Bàng Đức bắt đầu hối hận, bản thân không nên khinh địch, nên nghe theo kiến nghị của Lãnh Bao, lúc quân địch hành quân tiến hành đánh bất ngờ, như vậy nhiều nhất chỉ tổn thất 200-300 người.

Đúng lúc này, một tên thân binh của Lãnh Bao cưỡi ngựa chạy vội tới, cao giọng hô:

- Tướng quân, Lãnh tướng quân kiến nghị dùng mũi nhọn đánh bất ngờ!

Một câu nhắc nhở Bàng Đức, y hung hăng vỗ vào trán, mình thật hồ đồ, lại quên mất cho kỵ binh mang vũ khí sắc bén nhất đối phó, y lớn tiếng rống to:

- Nhanh chóng lệnh cho kỵ binh mũi nhọn tiến lên!

Cái gọi là kỵ binh mũi nhọn, là một nhánh nhỏ đội kỵ binh được quân Hán bắt chước kỵ binh Quý Sương tạo thành, đặc điểm lớn nhất của nhánh kỵ binh này là mỗi người trang bị mười thanh đao ngắn chế tạo bằng thép cứng, đao ngắn dài năm thước, nặng mười cân, lấy hình giọt nước làm hình dáng bên ngoài, từ thô đến nhỏ, làm liền một mạch, đoạn trước bén nhọn vô cùng, bên ngoài rất giống mũi nhọn, cho nên gọi là kỵ binh mũi nhọn.

Bởi vì thanh đao thép này chế tạo không dễ, hao phí lớn, trước mắt chỉ tạo ra hơn một ngàn thanh, tổ chức và thành lập một nhánh kỵ binh mô hình nhỏ một trăm hai mươi người, mỗi người thân hình cao lớn, lực cánh tay hơn người, cưỡi những con ngựa cao to dũng mãnh, bằng lực cánh tay có thể phóng đao xa hơn ba mươi bước.

Phong nỏ tuy rằng cũng có thể bắn xuyên thủng lá chắn, tiêu diệt số lượng lớn quân địch, nhưng lúc địch ở quá gần ta, rất dễ làm tổn thương người khác, mà dựa vào lực ném ra mũi nhọn, thì còn thể hiện tương đối chính xác, tập trung, sức sát thương cực lớn.

Mặt khác cũng có thể sử dụng hỏa công, đem dầu hỏa vào trong đại trận của quân địch, khiến lửa dữ dội làm nhiễu loạn đội hình quân địch, nhưng đối với chiến mã lại không có lợi, rất dễ khiến cho chiến mã kinh động, ngược lại khiến cho kỵ binh rơi vào sự hỗn loạn, trong tình huống như vậy, khiến cho chiến thuật dùng mũi nhọn là tốt nhất.

Theo lệnh của Bàng Đức, một đội kỵ binh hối hả chạy đến, bọn họ chạy nhập vào kỵ binh tiền tuyến, lần lượt từ trong vỏ bao rút ra thanh đao ngắn sắc, ra sức ném vào trường mâu trận của quân Tào.

Hơn một trăm mũi nhọn vẽ ra một đường đen sáng trong bóng đêm, mũi nhọn tập trung ném vào trong trường mâu trận của quân Tào.

Một trăm hai mươi thanh đao sắc nhọn như một tia chớp màu đen, nhanh chóng và mạnh mẽ bắn vào trong trường mâu trận quân Tào dày đặc, tiếng kêu thảm thiết thê lương lập tức vang lên, lực ném đao cực lớn, mũi đao sắc nhọn, xuyên qua tấm chắn và áo giáp của binh sĩ quân Tào, phóng xuyên qua thân thể các binh sĩ, khiến vô số binh lính ngã xuống đất.

Ngay sau đó đợt thứ hai, đợt thứ ba, mỗi một đợt phóng ra không thương tiếc, đao ngắn bay nhanh, xẹt qua bầu trời đêm, mỗi một con đao hạ xuống đều sẽ có một tên binh lính chết thảm, sau năm vòng ném, số lượng quân Tào chết là hơn năm trăm người.

Lực sát thương mạnh mẽ của quân Hán khiến binh sĩ quân Tào sợ hoảng lên, nội bộ trường mâu trận bắt đầu dao động, Bàng Đức đã nhìn thấy quân địch phía Nam đã xuất hiện dấu hiệu chống đỡ hết nổi, quát to:

- Đánh trống xung kích!

Đích thân y quơ lấy dùi trống, ra sức gõ vang trống trận, tùng ! tùng! tùng tiếng trống đầy sự phấn chấn, đây là mệnh lệnh cuối cùng của một trận chiến, mấy ngàn kỵ binh quân Hán như cuồng phong vũ bão đã phát động cuộc tấn công mạnh mẽ cuối cùng vào trường mâu trận quân Tào.

Quân Tào cuối cùng ngăn cản không nổi, thống soái của trường mâu trận phía nam bị hủy, ý chí kháng cự trong nháy mắt đã biến mất, bọn lính giẫm đạp lên nhau, kêu khóc không ngớt, không để ý mọi thứ bỏ chạy tứ tán, càng nhiều người bỏ chạy lên núi, đây là đường ra duy nhất của bọn họ.

Việc tan vỡ quân Tào ở phía nam cũng kéo theo sự tan vỡ thế trận của đội quân phía bắc, Lý Điển ở phía bắc ngay lúc này, gã thấy thế trận không còn hy vọng, chỉ đành phải cố nén vết thương đau nhức dữ dội ở bã vai, cố chịu mũi thương đâm trúng, năm trăm binh lính cùng với gã liều chết phá vòng vây.

Trong sự hỗn chiến, Lãnh Bao thống lĩnh hai nhánh kỵ binh hơn ngàn người tiến thẳng vào hai đầu thung lũng, đã cắt đứt con đường lên núi chạy trốn của binh lính quân Tào, mà Lý Điển lại nắm chặt cơ hội kỵ binh quân Hán phân làm hai hướng, tìm được chỗ yếu điểm của quân Hán, quyết liều mình mở ra một đường sống, mang theo hơn một trăm binh lính chạy trốn về phía bắc.

Nhìn thấy chủ tướng chạy trốn, còn lại mấy ngàn binh lính quân Tào lại không còn đường sống, dần dần ném trường mâu, cởi áo giáp, quỳ xuống đất cầu xin đầu hàng, Bàng Đức thấy thế cục giành chiến thắng đã định, liền hạ lệnh:

- Đồng ý cho đầu hàng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN