Chương 1033: Binh áp Nam Dương
Chương 1033: Binh áp Nam Dương
Từng nhóm binh lính quân Tào đầu hàng bị kỵ binh quát tháo ra lệnh đứng dậy, để tay lên đầu, xếp thành hàng rời khỏi chiến trường, binh lính rời đi, chiến trường tanh mùi máu khiến Bàng Đức cũng chịu không nổi thở dài một tiếng, trận chiến này, đối phương tuy tổn thất gần ba ngàn người, nhưng bảy ngàn kỵ binh của y cũng chết hơn ngàn người, trong lòng y buồn bã, quay đầu lại nói với Lãnh Bao: - Trận chiến này là ta khinh địch, tổn thất mới thê thảm và nghiêm trọng như vậy, ta phải thỉnh tội với điện hạ!
Lãnh Bao an ủi y nói: - Vốn tình báo thiếu hụt, chúng ta cũng không biết quân Tào dũng mãnh như thế, ta cho rằng không bàn đến việc tính nhầm, suy cho cùng ai cũng không phải là thần tiên, có thể tính toán chu đáo, có thể chiến đấu đến bước này, cuối cùng đánh tan quân Tào, cũng là thắng lợi của chúng ta, Tướng quân không cần giữ trong lòng.
Sự an ủi khuyên giải của Lãnh Bao khiến tâm trạng Bàng Đức đỡ hơn một chút, nhưng y vẫn vô cùng tự trách mình, khó mà tha thứ cho bản thân, lúc này y lại hỏi: - Lãnh tướng quân cảm thấy chúng ta là nhân cơ hội này hướng thẳng Diệp huyện, hay là tập kết ở Uyển Thành?
Lãnh Bao ngẫm nghĩ một chút nói: - Thám báo trước khi đi đã nói, Diệp huyện có mười ngàn quân canh giữ, chúng ta ở đây đã tiêu diệt năm ngàn người, vậy huyện thành kia hẳn là còn có năm ngàn người, đều là quân tinh nhuệ, dựa vào chúng ta là rất khó đánh hạ thành trì, quan trọng hơn là, Hán vương điện hạ cũng không có yêu cầu chúng ta tấn công Diệp huyện, mà là để cho chúng ta tham dự tấn công vây quanh Uyển Thành, chúng ta nên nghe theo lệnh của Hán vương, ở gần đây có hơn mười mấy thám báo, giám sát chặt chẽ phía Nam Tào quân.
Bàng Đức gật gật đầu: - Ngươi nói đúng, chúng ta nên nghe theo lệnh của Hán vương điện hạ, lập tức về phía nam Uyển Thành.
Y lập tức tìm đến một gã thám báo Nha tướng, lệnh cho hắn: - Ngươi có thể dẫn năm trăm kỵ binh thu dọn chiến trường, đồng thời cảnh giới dọc đường xuống phía nam, nếu có hàng loạt quân Tào về phía nam, phải lập tức thông báo cho chúng ta biết.
- Tuân lệnh!
Bàng Đức sắp xếp xong, liền nói với các tướng: - Lập tức quay đầu xuôi về phía nam, đi tới Uyển Thành!
Hơn năm ngàn kỵ binh đều quay đầu ngựa lại, áp tải tù binh quân Tào, trùng trùng điệp điệp hướng về Uyển Thành.
Lúc Lưu Cảnh thống lĩnh đội quân chủ lực đến nam hương huyện, thời gian đã là canh tư, lúc này hắn tuy chưa nhận được báo cáo của Bàng Đức, nhưng thông báo về cuộc chiến của huyện Dục Dương đã xảy ra, Văn Sính thống lĩnh hai vạn quân thần tốc xuất kích, bao vây tiêu diệt năm ngàn quân của huyện Dục Dương.
Lúc này quân phòng thủ ở huyện Nam Hương cũng đã nhận được lệnh điều động của Tào Hồng, đang chuẩn bị chạy đến Uyển Thành tập kết, nhưng vào lúc này, thám báo của quân Tào đã phát hiện quân Hán chủ lực đã tiến đánh sát ngoài mười dặm, quân phòng thủ vừa ra khỏi thành bị buộc phải từ bỏ đông tiến, ngược lại giữ vững thành trì.
Lưu Cảnh lập tức hạ lệnh đại quân bao vây Nam Hương huyện, chuẩn bị sau khi trời sáng tiến hành tấn công thành trên quy mô lớn.
Tướng phòng thủ của Nam Hương huyện tên là Vu Trạch, là tộc đệ của đại tướng quân Vu Cấm, luôn đi theo Vu Cấm, bởi vì quan hệ thân thiết với Vu Cấm mà khó có thể được thăng tiến, quan hệ giữa Tào Hồng và Vu Cấm cực kỳ tốt, Tào Hồng liền cho Vu Cấm một ân tình, thu nhận gã làm bộ tướng, Vu Trạch có chút nhạy bén, đầu óc tinh ý, rất được Tào Hồng tin cậy, trong thời gian mấy năm ngắn ngủi liền từ Nha tướng thăng làm Giáo úy.
Lúc này Vu Trạch giống một con kiến đang bò trên chảo nóng, ở trên đầu thành lo lắng đi qua đi lại, quân Hán ít nhất có bốn năm vạn quân, mà dưới tay gã chỉ có năm ngàn quân phòng thủ, Nam Hương huyện mặc dù không tính các huyện thành mục nát, nhưng so với Uyển Thành vẫn kém quá xa, một khi quân Hán tấn công quy mô lớn, gã căn bản là không giữ nổi thành.
Bất kể Vu Trạch suy nghĩ như thế nào, gã cũng không có lối thoát, càng không thể xin cứu viện của Tào Hồng, Vu Trạch thở dài, gã nhìn cái bóng cực lớn trong bóng đêm, trong lòng e ngại, đó là máy bắn đá cực lớn của quân Hán, huyện thành Nam Hương không lớn, một khi quân Hán dùng hỏa công, huyện thành sẽ trở thành một biển lửa.
Đúng lúc này, mấy tên lính chỉ xuống dưới thành hô to: - Tướng quân, hình như đã có kỵ binh đến.
Vu Trạch vội vàng vịn lỗ châu mai nhìn xuống phía dưới thành, chỉ thấy một tên kỵ binh tay cầm đuốc chạy hướng về phía này, gã bỗng nhiên biết được đây chính là kỵ binh truyền tin, vội vàng quay sang bọn lính quát:
- Không được bắn tên!
Kỵ binh chạy vội đến chân thành, hô lớn: - Hán vương điện hạ gửi tin cho Tướng quân!
Hô xong liền bắn một mũi tên ra, đầu mũi tên gắn một phong thư, có tên lính vội nhặt lên, chạy đến đưa trước mặt Vu Trạch, Vu Trạch nhìn kỵ binh truyền tin chạy xa, lúc này mới dùng ánh lửa tỉ mỉ xem thư, chỉ là ngoài phong thư khiến cho gã ngẩn ra, chỉ thấy tin viết trên phong thư Cảnh Hán vương gửi cho Vu Tướng quân - Giáo úy Ngụy quốc đây đúng là bút tích của Lưu Cảnh viết cho mình.
Gã không khỏi vừa mừng vừa lo, run rẩy mở phong thư, trong thư cũng là Lưu Cảnh tự tay viết, giao tranh với nhau, quân Hán không đành lòng tàn sát hàng loạt dân trong thành, đốc thúc gã lập tức đầu hàng, nếu không quân Hán không thể không dùng lửa thiêu toàn thành, không còn mảnh giáp, gia tộc Vu thị cũng sẽ trở thành tội nhân của Nam Hương huyện.
Lòng Vu Trạch khẽ lay động, điều Lưu Cảnh nhắc đến là gia tộc Vu thị, chẳng lẽ mục tiêu của hắn là huynh trưởng Vu Cấm của mình sao? Vu Trạch cũng biết quan hệ giữa Lưu Cảnh và huynh trưởng Vu Cấm hơi không bình thường, tuy là kết oán đã lâu, nhưng lại có một duyên phận đặc biệt.
Hơn nữa Vu Trạch cũng biết quân Hán đang dần dần lớn mạnh, mà quân Tào thì đang dần dần suy yếu, bất kể lòng người ủng hộ hay phản đối, vẫn là so sánh lực lượng quân sự, Lưu Cảnh thống nhất thiên hạ đã là xu thế tất yếu.
Quan trọng hơn là, hiện tại gã ngoại trừ con đường đầu hàng ra, căn bản là không có lối thoát, hoặc là huyết chiến đến cùng, có lẽ quân Hán căn bản cũng không cho bọn gã cơ hội này.
Vu Trạch suy nghĩ một lúc lâu, liền viết một phong thư hồi âm đơn giản, ngoắc tay gọi một gã thân binh tìm tới trước, chuyển thư cho hắn, lại nhẹ nhàng dặn dò: - Ngươi nhanh đi đến đại doanh của quân Hán.
Thân binh gật gật đầu, ngồi giỏ trúc xuống thành đi, nhìn thân binh đi xa, trong lòng Vu Trạch hấp thỏm không yên, không biết Lưu Cảnh sẽ trả lời mình cái gì đây?
Canh năm đã qua, ánh mặt trời bắt đầu ló dạng ở phía đông, trời đã sắp sáng rồi, Lưu Cảnh cả đêm không ngủ, vẫn ở trong đại trướng đi qua đi lại, lúc này hắn đã nhận được tốc thư do Bàng Đức phái người đem đến, quân Hán đã tiêu diệt toàn bộ năm ngàn viện quân Diệp huyện, nhưng trong tốc thư Bàng Đức cũng dám nói, bởi vì gã khinh địch mà khiến kỵ binh quân Hán tổn thất hơn một ngàn, đồng ý chấp nhận chịu phạt.
Hiện tại Lưu Cảnh tạm thời vẫn chưa nghĩ đến việc xử phạt Bàng Đức như thế nào, hắn chưa hề suy nghĩ chuyện này, hắn còn có vấn đề lớn hơn phức tạp hơn phải giải quyết.
Lần này quân Hán lấy ưu thế tuyệt đối tấn công Nam Dương, giành thắng lợi là điều tất nhiên, mấu chốt là làm sao mới có thể dùng cái giá thấp nhất để chiếm được Nam Dương, và chiếm lĩnh như thế nào củng cố được Nam Dương, đây mới là sự khiêu chiến ác liệt hắn cần phải đối diện.
Trước đó, mấy lần hắn chiếm lĩnh Nam Dương quận, nhưng mấy lần đều bị quân Tào đoạt lại, có quân Tào chủ động xuất kích, cũng có hắn chủ động rời khỏi.
Trên thực tế, Lưu Cảnh rất rõ vị trí chiến lược của Nam Dương, năm đó Lưu Biểu đồng ý Trương Tú chiếm cứ Uyển Thành, chính là hy vọng Uyển Thành có thể trở thành bức bình phong vững chắc, hôm nay giành được quận Nam Dương, không chỉ khiến chiến tuyến đẩy đến trước cửa lớn Hứa Xương, cũng khiến Kinh Châu không chịu sự uy hiếp của quân Tào.
Như thế vị trí chiến lược trọng yếu, quân Hán cuối cùng không thể chiếm lĩnh, một nguyên nhân rất quan trọng chính là chỉnh thể thực lực của quân Hán không bằng quân Tào, không thể không áp dụng chiến lược phòng thủ, bị bắt từ bỏ Nam Dương, ngược lại đem phòng tuyến lui về phía sau đến Hán Thủy.
Nhưng sau khi quân Hán giành được Quan Lũng, đã dần dần chuyển từ thế phòng thủ sang cân bằng chiến lược, mà trong bối cảnh này phát động chiến dịch Hợp Phì, cũng chính là phá vỡ sự lựa chọn tất nhiên của việc cân bằng chiến lược.
Khai thông ải đạo Nam Tương cũng là một phần của chiến dịch Hợp Phì, chiếm lĩnh quận Nam Dương và chiến lược yếu địa Hợp Phì, sự thắng lợi của cuộc đại chiến giành được Hợp Phì, là một bước then chốt chuyển từ chiến lược cân bằng sang chiến lược tấn công, ý nghĩa rất quan trọng.
Thực lực quân Hán đã có thể chống lại quân Tào, như vậy chiếm lĩnh lâu dài củng cố Nam Dương cũng sẽ trở thành điều có thể, chỉ cần quân Hán giữ vững tư thế uy hiếp Đồng Quan, quân Tào sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ ở quận Nam Dương.
Có thể nói, quận Nam Dương là một chiếc chìa khóa phá vỡ thế cục của cuộc đại chiến Hợp Phì, nắm giữ quận Nam Dương, sau này khi hắn xuất binh quy mô lớn Giang Đông, quân Tào sẽ không thể uy hiếp Kinh Châu ở phía tây, nắm giữ quận Nam Dương, cũng chính là đại cục phá vỡ sự liên minh Tôn Tào, đồng thời khiến quân Tào trong cuộc đại chiến ở Hợp Phì, một chân rơi vào thế bị động.
Để cho Lưu Cảnh cảm thấy may mắn chính là, chủ tướng phòng thủ Nam Dương là Tào Hồng mà không phải Trương Liêu, nếu là Trương Liêu, trong tình hình chiến cuộc bất lợi này y nhất định sẽ từ bỏ Uyển Thành, chuyển sang phòng thủ chắc chắn Diệp huyện, chỉ cần Diệp huyện không mất, Hứa Xương thì cũng sẽ không chịu sự uy hiếp của quân Hán.
Mà Tào Hồng lại không có mắt tinh tường kiểu cuộc chiến này, không chỉ cố thủ Uyển Thành, hơn nữa còn lệnh quân phòng thủ Diệp huyện nhanh đến chi viện Uyển Thành, không thể nghi ngờ là tự thanh lý môn hộ, đây cũng là nguyên nhân chính mà Tào Hồng không thể sánh bằng song hùng Hạ Hầu và Tào Nhân.
Đương nhiên, đây cũng là một nhược điểm của Tào Tháo, trong quân quyền dùng người không đúng, rõ ràng đem mười vạn đại quân Hợp Phì giao cho Trương Liêu, cuối cùng lão vẫn không an âm, đích thân chạy đến đốc chiến Hợp Phì, đây bằng với việc là không giao thực quyền cho Trương Liêu.
Mà Tào Hồng hai lần mất đi Nam Dương, Tào Tháo vẫn bổ nhiệm gã làm chủ tướng, chỉ có thể nói là vấn đề tín nhiệm trong lòng Tào Tháo.
Lưu Cảnh đang tự hỏi, lúc này, Pháp Chính cười đi vào lều lớn: - Điện hạ vẫn chưa nghỉ ngơi sao?
Lưu Cảnh thấy y quần áo chỉnh tề, cũng cười nói: - Chẳng phải quân sư cũng không hề nghỉ ngơi sao?
Pháp Chính gật gật đầu:
- Vi thần vừa mới đi một vòng quanh trại, đúng lúc gặp được binh sĩ phòng vệ bẩm báo, nói là chủ tướng Vu Trạch ở Nam Hương huyện phái tâm phúc đến cầu kiến điện hạ.
Đây là trong dự liệu của Lưu Cảnh, chính mình đã giữ thể diện cho Vu Trạch, gã ngoài việc đầu hàng ra, lại không còn lựa chọn nào khác, Lưu Cảnh liền khẽ mỉm cười hỏi: - Vu Trạch có yêu cầu gì?
Đề xuất Huyền Huyễn: Binh Lâm Thiên Hạ